Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 49 - Nguyễn Thành Đạt

Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:14

Tôi tên là Nguyễn Thành Đạt.

Con của một gia đình nông dân bình thường trong làng.

Bố mẹ tôi đặt cho tôi cái tên đó…

Vì họ mong một ngày nào đó tôi thành đạt, sống đàng hoàng, không phải cúi đầu trước ai.

Nhà tôi nghèo.

Nhưng bố mẹ chưa từng để tôi thiếu ăn thiếu mặc.

Bố đi đồng từ sáng sớm.

Mẹ buôn bán lặt vặt ngoài chợ.

Cả đời họ còng lưng chỉ để tôi được đi học.

Tôi hiểu điều đó.

Cho nên tôi học rất chăm.

Tôi luôn tự nhủ…

Dù có thế nào cũng không được làm họ thất vọng.

Nhưng rồi…

Biến cố ập xuống.

Nhanh đến mức tôi không kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Hôm đó bố đi đồng về muộn.

Trên con đường làng tối om.

Ông đụng phải đám con cháu Phú gia đang say xỉn.

Chúng đi loạng choạng.

Chính chúng đụng vào bố tôi.

Nhưng rồi…

Chúng lại ăn vạ.

Tin truyền đến tai ông Phú.

Chỉ nửa tiếng sau…

Ông ta kéo cả đám gia nhân tới.

Không hỏi đúng sai.

Không cần lý lẽ.

Chúng đ.á.n.h bố tôi.

Đánh như đ.á.n.h một con ch.ó.

Khi tôi chạy tới…

Tôi lao vào chắn trước mặt bố.

Chỉ vài gậy thôi.

Tay phải của tôi gãy.

Nếu cú gậy đó mạnh hơn một chút…

Có lẽ đầu tôi cũng vỡ rồi.

Mẹ tôi quỳ xuống van xin.

Nhưng đám người đó chỉ cười.

Một tên còn định kéo mẹ tôi đi.

May mà hàng xóm thấy vậy…

Vội chạy đi gọi thầy mo trong làng tới can.

Ông mo đứng chắn trước cửa.

Ánh mắt lạnh như băng.

Đám người đó mới chịu dừng tay.

Nhưng trước khi đi…

Tên cháu của Phú gia còn nhổ nước bọt vào mặt bố tôi.

Rồi nói một câu.

“Muốn yên chuyện thì bồi thường.”

Một cái giá…

Trên trời.

Bố tôi nằm liệt giường.

Thân thể bầm dập.

Thầy t.h.u.ố.c nói…

Ông khó qua khỏi.

Mẹ tôi…

Từ hôm đó bắt đầu lao ra huyện.

Bà làm đủ thứ việc.

Bưng bê.

Rửa chén.

Giao hàng.

Tối đến…

Bà còn đi quét rác.

Có hôm gần sáng bà mới về.

Nhưng vừa về đã phải lo thuốc thang cho bố.

Và số tiền bồi thường kia…

Vẫn treo lơ lửng trên đầu như một lưỡi d.a.o.

Rồi một đêm.

Mẹ tôi vẫn quét rác như bình thường.

Đám cháu Phú gia…

Đua xe.

Lạng lách.

Cười hò hét giữa đường.

Chiếc xe mất lái.

Tông thẳng vào mẹ tôi.

Tôi nghe người ta kể lại.

Chiếc chổi bay lên trời.

Còn mẹ tôi…

Văng vào cột điện.

C.h.ế.t ngay tại chỗ.

Ban đầu có vài người quét rác cùng làm chứng.

Nhưng rồi…

Tiền bạc.

Thế lực.

Đã khiến họ im lặng.

Ngày tôi đi học về.

Ngôi nhà vắng tanh.

Bố tôi…

Đã treo cổ.

Tôi không khóc.

Không hét.

Không làm gì cả.

Chỉ đứng nhìn cái xác đang đung đưa…

Cho đến khi ông mo tới.

Chính ông lo hậu sự cho bố mẹ tôi.

Đám người Phú gia cũng đến.

Chúng nói…

“Nể mặt ông mo.”

“Nên chờ chôn xong.”

Nhưng ngay sau đó…

Chúng siết hết nhà cửa.

Đất đai.

Mọi thứ.

Tôi…

Từ một đứa con hạnh phúc.

Gia đình êm ấm.

Bỗng trở thành…

con ch.ó mồ côi.

Tôi được ông mo cưu mang.

Tôi từng quỳ trước mặt ông.

Xin ông dạy phép.

Xin ông cho tôi sức mạnh.

Nhưng ông chỉ lắc đầu.

“Tâm mi…”

“…quá nhiều oán.”

“Mo không dạy được.”

Tôi hiểu.

Nhưng tôi không bỏ cuộc.

Tôi học lại một năm.

Rồi thi vào công an.

Tôi nghĩ…

Chính cánh tay gãy này…

Sẽ đưa bọn khốn đó vào tù.

Tôi thi đậu.

Tốt nghiệp xuất sắc.

Và trớ trêu thay…

Tôi lại được điều về chính nơi này.

Nhưng rồi tôi nhận ra.

Tôi không làm được gì.

Phú gia…

Không suy sụp.

Không yếu đi.

Ngược lại.

Chúng giàu hơn.

Quyền lực hơn.

Tôi điều tra.

Hồ sơ biến mất.

Nhân chứng im lặng.

Cấp trên nhắc khéo.

Tôi…

Thật sự bó tay.

Cho đến khi…

Tôi nhận nhiệm vụ theo dõi Huy.

Cấp trên của tôi.

Ông Mạnh.

Ông nói.

“Cậu ta… không phải người bình thường.”

Tôi cũng cảm nhận được.

Người thanh niên đó…

Có thứ gì đó rất đáng sợ.

Thậm chí…

Tôi còn cảm giác.

Cậu ta mạnh hơn cả ông mo.

Rồi cơ hội đến.

Ngày hôm đó.

Sau trận chiến.

Huy ngất đi.

Tôi phát hiện…

Sau lưng cậu ta.

Có một cây b.út đen.

Tôi nhặt nó lên.

Lặng lẽ cất đi.

Đêm hôm đó.

Tôi ngồi một mình trong phòng.

Nhìn cây b.út.

Tôi nhớ đến những câu chuyện dân gian.

Những bảo vật kỳ lạ.

Muốn nhận chủ…

Phải nhỏ m.á.u.

Tôi c.ắ.n ngón tay.

Một giọt m.á.u…

Rơi xuống thân b.út.

Một giây.

Hai giây.

Bỗng nhiên-

Cây b.út động đậy.

Một làn khói đen…

Tràn ra.

Nó xoắn lại.

Như một con rồng.

Con rồng khói đen…

Quấn quanh cơ thể tôi.

Trong khoảnh khắc đó…

Đầu tôi như nổ tung.

Hàng ngàn ý nghĩ.

Hàng ngàn tri thức.

Những thứ tôi chưa từng biết.

Những thứ con người không nên biết.

Tất cả…

tràn vào đầu tôi.

Tôi mở mắt.

Hơi thở run rẩy.

Rồi tôi cười.

Một tiếng cười rất nhỏ.

“Ha…”

“Ha…”

“Ha ha ha…”

Tôi nhìn ra cửa sổ.

Phía xa…

Chính là Phú gia.

Tôi siết c.h.ặ.t cây b.út.

Đôi mắt đỏ lên.

“Phú gia…”

“Ngày c.h.ế.t của chúng mày…”

“…tới rồi. ”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Chương 49: Phần 1 Tập 49 - Nguyễn Thành Đạt | MonkeyD