Trang Giấy Trống - Chương 95.2: Tiệc Tân Gia (2)

Cập nhật lúc: 08/04/2026 13:01

Bộ quần áo phong lưu phóng khoáng như vậy mà cũng có thể mặc ra cảm giác ngay thẳng chính trực, quả thực là bản lĩnh của anh.

Vân Gia vừa đi tới liền sà vào lòng anh. Xanh nhạt phối với xanh đậm, tựa như cành non mọc ra trên thân cây già hòa quyện vào nhau. Hai tay cô nghịch ngợm quấn lấy dây lụa ở cổ áo anh, từng vòng từng vòng hỏi anh vừa rồi nói chuyện gì với Phó Tuyết Dung.

Trang Tại nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay trắng ngần mảnh khảnh của cô, lòng bàn tay cộm lên vì chiếc lắc tay sợ để lại dấu vết trên da cô nên đổi thành nắm ngón tay cô, nói chỉ bàn chút chuyện công việc.

Như hiểu rõ sự tinh quái nổi lên tùy hứng của Vân Gia như lòng bàn tay, anh cúi đầu nhìn vào mắt Vân Gia, nhẹ nhàng bóp bàn tay có thể được bao trọn trong lòng bàn tay anh thì thầm thương lượng với cô:

“Bây giờ đừng nghịch, đợi lát nữa mọi người về hết, anh để em thắt nơ bướm cho anh.”

Vân Gia nín cười, giả vờ thất vọng:

“Nơ bướm không thể gặp ánh sáng như vậy sao?”

Anh khựng lại hai giây, thực sự khó xử mà thú nhận:

“… Có hơi kỳ cục.”

Vân Gia nhón chân ghé sát mặt vào anh, cũng hạ giọng tạo không khí ám muội phả hơi thở vào mặt anh nói chuyện:

“Đợi mọi người đi hết thì không kỳ cục nữa à?”

Sau lưng chợt bị một cánh tay mạnh mẽ giữ lấy, Vân Gia bước lên một bước cơ thể hai người dán c.h.ặ.t vào nhau.

Trang Tại cúi đầu hơi thở phả bên tai cô.

“Chỉ có hai chúng ta thì làm gì cũng không kỳ cục.”

Nghĩ đến những chuyện rất lưu manh anh từng làm với cô trước đây, cổ đến tai Vân Gia chợt nóng bừng. Nghĩ đến chuyện tối nay sẽ làm, ngay cả hơi thở của anh cô cũng không chịu nổi dựa vào anh khẽ run rẩy.

Bàn tay nóng bỏng hơi thô ráp của Trang Tại luồn qua mái tóc dài xõa tung của cô, vuốt ve tấm lưng trần mịn màng, hỏi cô:

“Lạnh à?”

Vân Gia dán vào chiếc áo len mỏng cổ lọ bao lấy cổ anh, chất vải mềm mại nửa bao lấy yết hầu cứng rắn lồi ra của người đàn ông. Cô không khỏi thầm mắng, người này chưa bao giờ biết lời nói của mình có chút quá đáng, nghiêm túc mà quyến rũ c.h.ế.t người.

“Lạnh sắp c.h.ế.t mất rồi.”

Vân Gia cố ý nói như vậy, sau đó c.ắ.n một cái vào yết hầu anh rồi rất nhanh buông ra.

Trang Tại sờ lên cổ mình, cụp mắt xuống rất ngạc nhiên.

Vân Gia nói như có sách mách có chứng:

“Chẳng phải anh bảo chỉ có hai chúng ta thì làm gì cũng không kỳ cục sao?”

Trang Tại hoàn toàn hết cách với cô, khóe môi mím lại không kìm được cong lên. Xung quanh quả thực không có ai, bị dáng vẻ nuông chiều rạng rỡ của cô mê hoặc không rời mắt nổi, anh nâng mặt cô lên định hôn xuống.

Vân Gia không cho anh hôn, tay chống lên n.g.ự.c anh còn ngắt lời hỏi:

“Vừa rồi hình như em nghe thấy Phó Tuyết Dung nhắc đến bảo tàng văn hóa Khúc Châu. Trước đây Lê Dương bảo anh thêm cháu trai của Thường Quốc Đống vào dự án đó, là ông ta mở miệng với anh à?”

“Ừ.”

“Nhưng bên Tây Mạn là do anh độc lập làm nên, như vậy không sao chứ?”

Anh nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng đóng mở của Vân Gia khi nói chuyện.

“Không sao.”

Vân Gia vẫn còn một số thắc mắc:

“Nhưng mà…”

Lời còn lại bị nụ hôn chặn lại thành tiếng “ưm” không rõ nghĩa.

Anh hôn không quá mãnh liệt nhưng lại vô cùng cần sự phối hợp của Vân Gia, không cho phép cô phân tâm vào việc khác nữa. Vân Gia vốn lo lắng vấn đề son môi nên bó tay bó chân chỉ chạm nhẹ đầu lưỡi điểm đến là dừng.

Nhưng người đàn ông hôn cô lại không ngừng muốn đòi hỏi những thứ đó từ cô, tầng tầng lớp lớp thâm nhập. Thế là cô liền rơi vào nhịp điệu của anh, tay vòng qua cổ anh không thành thật, lại sờ soạng dây buộc ở cổ áo anh.

Trang Tại nhanh ch.óng phát hiện, phản ứng nhạy bén bắt lấy tay cô, như trừng phạt mút lưỡi cô đến tê dại.

Hai người như đang chơi đùa, tay chân so chiêu môi lưỡi cũng không chút nhường nhịn.

Luận về sức lực, luận về sức bền thì Vân Gia đâu phải đối thủ của Trang Tại. Khi dừng lại, đầu óc như thiếu oxy rơi vào khoảng không mềm mại nhưng cô cũng không dễ dàng chịu thua, thở hổn hển, nhỏ giọng buông lời hung ác:

“Đợi đấy! Tối nay chỗ nào trên người anh thắt được nơ bướm thì em sẽ thắt hết nơ bướm lên, sau đó chụp ảnh! Ảnh rửa ra sẽ tùy ý kẹp vào một tập tài liệu nào đó của anh, anh mà không tìm thấy thì xong đời.”

Trang Tại lau vết son loang ra nơi khóe môi cô, nghe kế hoạch càng nói càng hăng say của cô liền dở khóc dở cười. Không những không bị lời đe dọa dọa sợ ngược lại còn nâng mặt cô lên, hôn một cái lên trán cô, giọng điệu thích thú không chịu được.

“Sao em lại đáng yêu thế này.”

Vân Gia tròn mắt tim đập thình thịch, trong nháy mắt bị phản đòn đến mức không nói nên lời.

Ngoài cửa kính tuyết nhỏ bay đầy trời, thế giới của những loài cây ngọc ngà, đêm đông dài và sâu thẳm, ánh đèn rực rỡ.

Vân Gia lại cảm thấy mình như một mầm xuân nảy mầm sớm được người ta hôn một cái, ôm một cái liền phá vỡ lớp vỏ cứng ngắc, thò ra những cánh lá non nớt nóng lòng muốn ôm lấy mùa xuân.

Lúc này một cái đầu thò vào phòng.

Từ Thi Di tay cầm chiếc điện thoại đang sáng màn hình của Vân Gia, vẻ mặt cười trộm vì quấy rầy đôi tình nhân nhỏ xin lỗi nói:

“Ngại quá nhé, tổng giám đốc Trang. Bảo bối, điện thoại cậu đổ chuông, hình như là trường cậu gọi tới.”

Gò má Vân Gia nóng lên rời khỏi lòng Trang Tại, đi nghe điện thoại.

Kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc, lúc này trường gọi điện đến là vì một tập tài liệu trước đó có vấn đề.

Laptop không ở bên cạnh, Vân Gia hỏi Trang Tại mật khẩu máy tính trong thư phòng rồi tự mình đi xử lý chút việc công. Nhìn đồng hồ thấy đã qua 11 giờ đêm, có người bàn bạc đổi địa điểm tăng hai.

Trang Tại tiếp đãi khách giúp gọi xe, lát nữa tiễn nhóm người này đi an toàn.

Từ Thi Di đề nghị đi BoobX, người hưởng ứng vô số và đã có người đếm sĩ số. Lê Dương gọi cả Trang Tại, Trang Tại đang nghĩ xem làm thế nào để từ chối khéo.

Từ Thi Di thấy Trang Tại nhất thời khó xử, cười đầy ẩn ý giải thích thay anh:

“Tổng giám đốc Trang và Gia Gia tình chàng ý thiếp, chắc là còn có sắp xếp khác.”

Lo lắng người bên cạnh đoán mò lại nói,

“Chắc hai người họ muốn dọn dẹp nhà cửa chút nhỉ? Cậu xem đồ ăn thức uống, bàn này bàn kia, chúng ta đừng làm phiền người ta lao động nữa.”

Lê Dương đầu óc đơn giản nói:

“Mai gọi người dọn dẹp đến dọn chẳng phải được sao, đi chơi cùng đi mà, còn chưa đến 12 giờ đâu.”

“Anh đừng có tính cả họ vào…” Từ Thi Di còn định khuyên, quay đầu lại thấy Trang Tại đã không còn ở vị trí cũ, chỉ để lại cho mọi người một bóng lưng vội vã quay người đi về phía thư phòng. Từ Thi Di nhún vai nói, “Chậc chậc chậc, Gia Gia đi làm việc, tổng giám đốc Trang cũng phải đi cùng, dính nhau quá, thôi cứ để họ tận hưởng thế giới hai người đi.”

Trang Tại đứng ở cửa thư phòng vẫn còn nghe thấy giọng nói khoa trương của Từ Thi Di. Ngoài ra, anh còn có thể nghe thấy nhịp tim mình đập như đ.á.n.h trống dù không vận động mạnh như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Anh đẩy cửa thư phòng nhưng không bước vào ngay.

Mà nhìn Vân Gia đang bị ánh sáng lạnh của màn hình chiếu rọi. Bóng dáng cô mảnh khảnh như bị mưa làm ướt rúc vào quầng sáng đó. Chợt nghe thấy tiếng mở cửa, cô quay lại nhìn người tới cũng không ngạc nhiên.

Hai giây đối mặt, cả hai đều im lặng.

--

Hết chương 95.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.