Trang Giấy Trống - Chương 107: Chờ Chồng Về Nấu Cơm
Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:00
Vừa rồi cô gọi tên anh nghe hơi đột ngột, âm điệu cũng có chút không đúng. Tim Trang Tại lỡ mất nửa nhịp tưởng rằng lần này cô về Thanh Cảng gặp chuyện gì không vui. Đợi đến khi cô hỏi lại với giọng điệu hoạt bát, tảng đá trong lòng anh mới rơi xuống.
“Không cần hỏi anh cũng biết, chẳng phải nói chuyện công việc sao?”
“Không chỉ thế đâu nhé.” Vân Gia cố ý úp mở, “Nói xong chuyện công việc còn nói chút chuyện khác nữa.”
Trang Tại phối hợp hỏi:
“Chuyện gì?”
Vân Gia im lặng bật cần gạt nước, gạt đi lớp mưa phùn bám trên kính chắn gió theo nhịp điệu đều đặn. Nhớ lại cuộc đối thoại với Tư Hàng cách đây không lâu, cô tóm gọn bằng vài từ đơn giản:
“Đại khái là về cuộc đời đi.”
Sau đó lại hỏi anh.
“Trước đây anh nói nếu không đến Long Xuyên, có lẽ lớn lên sẽ cân nhắc làm giáo viên. Vậy sau đó thì sao? Ở Long Xuyên mười năm, anh có từng nghĩ mình muốn một cuộc đời như thế nào không?”
Trang Tại có chút ngạc nhiên:
“Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”
Vân Gia nói với anh, nếu anh mở kiện hàng của cô ra, bên trong có rất nhiều sách cũ. Nhiều trang sách ố vàng sờn rách in chữ phồn thể sắp chữ dọc nhìn rất có cảm giác hoài cổ.
Mỗi lần nhìn thấy những cuốn sách tiếng Trung không biết trôi dạt từ đâu đến trong các hiệu sách cũ ở nước ngoài, cô cảm thấy chúng cũng giống như đang phiêu bạt. Con người ta cả đời này dường như khó thoát khỏi một cảm giác là bản thân đang đứng ở một vị trí không chính xác, vì thế mà không ngừng bôn ba giãy giụa cố gắng thoát khỏi cảm giác đó.
Hy vọng anh có được cuộc đời như ý, đối với Vân Gia mà nói, cảm giác này còn mãnh liệt hơn cả việc đưa những cuốn sách này đến nơi thích hợp hơn.
Trang Tại suy nghĩ một chút rồi trả lời:
“Hình như anh chưa bao giờ nghiêm túc nghĩ về vấn đề này. Chỉ có một vài khoảnh khắc mơ hồ vụn vặt, anh sẽ nhớ đến ba anh.”
“Cái gì?”
“Ông ấy bảo anh học hành cho giỏi để nên người, sau này chọn người mình thích để ở bên nhau.”
“Đơn giản vậy sao?”
Trang Tại cười khẽ một tiếng:
“Đơn giản chỗ nào chứ?”
Nghe tiếng cười của anh, trái tim Vân Gia hơi chua xót, thầm nghĩ đối với người như anh, đương nhiên không thể nào đơn giản được.
Cô trêu chọc:
“Cũng phải, với cái tính cách này của anh thì khó c.h.ế.t đi được. Cũng may có chú phù hộ cho anh, anh đúng là đồ ngốc, ngay cả việc làm chuyện khiến em cảm động cũng không biết!”
Dường như bị mắng cũng vui, giọng anh trầm xuống dịu dàng hơn:
“Em biết mà, con người anh rất vô vị.”
“Đúng thế! Rất vô vị!”
Tâm trạng Vân Gia tựa như thời tiết, dường như cũng bắt đầu hửng nắng. Trước khi cúp máy, cô nói với Trang Tại:
“Bây giờ em lái xe về đây, anh tốt nhất nên chuẩn bị một câu chuyện cười, đợi lúc gặp mặt thì làm cho em vui đi.”
Anh dứt khoát đồng ý nói được.
Khi Vân Gia vào nhà, chiếc bàn trong phòng khách đã bị một đống sách cũ chiếm chỗ. Bên cạnh còn đặt một hộp dụng cụ nhỏ, chiếc đĩa nhỏ đựng một lớp keo trắng, đầu b.út lông dính keo nước gác trên bìa sách nứt nẻ chưa kịp phục chế xong.
“Anh đang sửa sách giúp em à?”
Vân Gia nhìn rồi nói.
“Gửi về vất vả như vậy, chắc chắn là đồ em quý trọng. Có mấy cuốn rách quá, nếu mặc kệ cứ để thế này thì e là không giữ được lâu.”
Nói rồi, anh quay người lại bàn, cầm lấy một cuốn sách nhỏ vừa cũ vừa mỏng, bìa sách đã được vá lại giơ ra trước mặt Vân Gia.
Vân Gia ghé sát vào, nhìn rõ dòng chữ bên trên là .
Cô cười phá lên đôi mắt rạng rỡ:
“Anh may mắn thật đấy, chân trước bảo anh kể chuyện cười, chân sau anh đã nhặt được bí kíp rồi. Trương Vô Kỵ bật h.a.c.k nhặt được Cửu Dương Thần Công còn phải ngã xuống vực trước, anh bóc cái chuyển phát nhanh là xong.”
Trang Tại cười cười, cũng cảm thán:
“Hình như đúng là vậy, gần đây vận may trở nên rất tốt. Không muốn ra ngoài, cuộc họp buổi chiều của Phức Tư liền thông báo hủy bỏ vào phút ch.ót, rõ ràng trước đây vận may của anh tệ lắm.”
Vân Gia vẫn còn nhớ chuyện hồi anh thực tập năm nhất đại học, bốc thăm trúng thưởng ở công ty chỉ trúng một hộp miếng dán giữ nhiệt, vận may quả thực rất tệ.
“Chứng tỏ vận may của anh đổi chiều rồi.”
“Là em đấy.” Trang Tại vòng tay ôm cô, cụp mắt xuống nói, “Hình như là nhờ gặp được em, cuộc đời anh mới tốt lên.”
“Anh nghĩ vậy sao?”
Vân Gia ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ chiếc áo len mặc nhà của anh mang lại cảm giác kiên định và ấm áp.
“Ừ.”
Trang Tại gật đầu.
Vân Gia nhớ lại nỗi lo lắng của Lê Yên. Bà ta hiện giờ tuy không phản đối ra mặt nhưng cũng chẳng lạc quan về chuyện tình cảm này của con gái.
Lê Yên có thái độ bi quan ăn sâu bén rễ, lời nói với con gái cũng vậy rằng: Một đoạn tình cảm dù có nồng nàn thắm thiết đến đâu cũng không thể không có lúc xuống dốc. Áp lực của đối phương con không thể đồng cảm như chính mình trải qua, con cũng rất khó đảm bảo cậu ta sẽ không nghĩ, thậm chí oán hận rằng nếu không có con có lẽ cậu ta sẽ có một cuộc đời nhẹ nhàng hơn.
Sau đó Trang Tại lại nói:
“Nhưng mà cũng có một tin xấu muốn nói với em.”
“Tin xấu?” Vân Gia lập tức nhạy cảm, “Tin xấu gì? Về ai?”
Trang Tại buồn cười trước phản ứng của cô, vỗ nhẹ lên lưng cô bảo cô đừng căng thẳng như vậy:
“Là dì Điền phải về quê, ngày mai đi rồi. Lê Dương gọi điện hỏi chúng ta trưa mai có muốn về ăn cơm một bữa không.”
Đúng là một tin không vui lắm.
Mợ chắc sẽ luyến tiếc lắm, dù sao dì Điền cũng ở trong nhà hơn mười năm, dì ấy tâm địa thiện lương tay nghề lại giỏi, mọi người đều rất quý dì ấy.
Vân Gia nói:
“Được chứ.”
Dì Điền làm giúp việc ở nhà họ Lê hơn mười năm, các bà bạn quen biết với Trần Văn Thanh sống gần đó đến nhà ăn cơm dùng trà chiều, không ai là không khen dì Điền phẩm chất tốt tay nghề giỏi. Bà ấy nấu cơm cho người nhà họ Lê hơn mười năm, bữa tiệc chia tay làm sao có lý nào lại bắt bà ấy xuống bếp nữa.
Trần Văn Thanh đặt một nhà hàng rất tốt để tiễn dì Điền.
Dù có rượu ngon món ngon, nghĩ đến việc có thể lần chia tay này không hẹn ngày gặp lại cũng khó tránh khỏi thương cảm.
Đồ đạc cần đóng gói đều đã đóng xong gửi đi lần lượt, dì Điền chỉ còn một chiếc túi nhỏ tùy thân. Ăn cơm xong Vân Gia kéo tay bà, nhất quyết nhét vào cổ tay dì một chiếc vòng ngọc chất lượng tốt nói là chút quà mọn, bảo bà nhất định phải nhận.
Dì Điền từ chối không được lại liếc nhìn Trang Tại đứng sau lưng Vân Gia, hốc mắt đỏ lên cười, không biết làm thế nào cho phải:
“Ôi chao, hai đứa các cháu đứa thì tặng vàng đứa thì tặng ngọc, dì làm sao dám nhận. Dì đâu có làm không công, mợ cháu trả lương cao lắm, dì không thiếu tiền đâu.”
Vân Gia cũng không biết chuyện Trang Tại tặng vàng, quay đầu lại nhìn Trang Tại một cái.
Trang Tại khuyên dì Điền:
“Không phải tiền nong gì đâu, chút lòng thành thôi dì cứ nhận đi, nếu không lát nữa dì cháu chắc chắn cũng sẽ khuyên dì.”
Dì Điền lúc này mới ừ một tiếng, nhìn đôi trẻ trước mặt cảm thán nói:
“Mợ cháu bảo hai đứa ở bên nhau thì dì mừng lắm. Tốt quá, hai đứa đều là dì nhìn lớn lên, đều là đứa trẻ ngoan, nhìn là thấy xứng đôi rồi, sau này nhất định phải sống thật tốt nhé.”
Sau đó Trần Văn Thanh thanh toán xong đi ra, đứng ở cửa nói chuyện với dì Điền vài câu. Lê Dương bữa này cố ý không uống rượu để lái xe đưa dì Điền ra ga tàu cao tốc. Nhưng dì ấy thế nào cũng không chịu, bảo ở quê có tục lệ tiễn người không thể tiễn mãi sẽ không tốt, chào tạm biệt mọi người xong liền tự mình bắt xe đi.
Xe vừa đi, mợ liền không nhịn được cúi đầu lau nước mắt.
Vân Gia buổi chiều không có công việc gì quan trọng bèn quay lại nhà họ Lê bầu bạn với mợ.
Bữa cơm trưa bị không khí chia ly bao trùm, sơn hào hải vị bưng lên bàn cũng chẳng có tâm trạng thưởng thức.
Trời vừa tối Lê Dương liền đói bụng.
Dì Điền đã không còn ở nhà. Trần Văn Thanh tâm trạng xuống dốc, buổi chiều đưa Vân Gia cùng vài bà hàng xóm đi uống trà chiều, khi về sự mệt mỏi hiện rõ trên mặt, cách đây không lâu vừa được Vân Gia dỗ dành lên lầu ngủ một giấc.
Lê Huy đi công tác xa vẫn chưa về, trong nhà chỉ còn Lê Dương ở phòng khách trừng mắt nhìn Vân Gia. Lê Dương mở ứng dụng đặt đồ ăn, nhìn hình nào cũng chẳng muốn ăn nói với Vân Gia:
“Em nói với mẹ anh nhẹ nhàng thật đấy, bữa tối chúng ta tự giải quyết, em đến cái bếp ga còn không biết bật thì uống gió Tây Bắc mà sống à?”
“Chỉ có đàn ông vô dụng mới trông chờ phụ nữ bật bếp ga thôi!”
Lê Dương ngẩng đầu:
“Em ngụy biện cái gì thế! Đàn ông không biết nấu cơm là vô dụng à? Thế Trang Tại cũng vô dụng?”
Vân Gia cao giọng:
“Anh bớt lôi anh ấy xuống nước đi! Anh ấy biết nấu!”
Thế là hai anh em ngồi trên t.h.ả.m phòng khách chơi game, đợi người đàn ông biết bật bếp ga tan làm trở về.
Bảy giờ tối, Lê Dương đã không biết gào đói bao nhiêu lần, nhìn màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ giục Vân Gia gọi điện bảo Trang Tại về nấu cơm.
Vân Gia không gọi.
Thực ra cô cũng hơi đói, vào tủ lạnh lục tìm được bánh khoai môn nhân ngọt dì Điền cố ý làm sẵn để lại cho cô. Có hai loại nhân, Lê Dương dị ứng xoài lại ghét việt quất, một cái cũng không ăn được.
Cô nhấm nháp bánh, nghiêng đầu giả vờ làm cái vẻ "não yêu đương" khiến người ta nhìn là phát bực, cố ý nói giọng nũng nịu:
“Em không làm phiền chồng em làm việc đâu, chồng em còn phải kiếm tiền to!”
Lê Dương lập tức trợn tròn hai mắt, khó chịu như nuốt phải nước rửa bát cuối cùng rặn ra được mấy chữ:
“Được, em ác lắm! Để anh gọi cho ông chồng kiếm tiền to của em.”
Điện thoại gọi cho Trang Tại, Lê Dương nói thẳng:
“Cậu dẹp cái công việc vớ vẩn đó sang một bên đi, mau về đây mà xem này.”
Trang Tại hỏi:
“Sao thế?”
Lê Dương liếc nhìn Vân Gia đang cười lăn lộn trên t.h.ả.m, giống như một con mèo vui vẻ. Anh ta nói với Trang Tại:
“Bạn gái cậu không bình thường, hơi bị buồn nôn đấy.”
Đầu dây bên kia Trang Tại khựng lại, giọng bình tĩnh:
“Anh lại chọc Vân Gia không vui phải không?”
Lê Dương vốn đang cố giữ vẻ mặt lạnh lùng bình tĩnh bỗng chốc bùng nổ, vẻ mặt hoang đường, xả hết hỏa lực vào điện thoại:
“Không phải chứ, hai người bị bệnh à! Hai người đúng là một đôi trời sinh, đều là não yêu đương cả phải không, con bé mà không vui á?”
Lê Dương liếc Vân Gia một cái,
“Con bé cười đến mức sắp phải đưa vào bệnh viện trị động kinh rồi đây này!”
“Cậu mau về đi, mẹ tôi khó chịu ngủ sớm rồi, trong nhà không ai nấu cơm.”
Trang Tại:
“Vân Gia cũng chưa ăn?”
Lê Dương cạn lời:
“Chứ còn gì nữa, con bé nấu cái sủi cảo còn chẳng biết cho nước trước hay cho sủi cảo trước nữa là.”
Nói xong Lê Dương co rúm người lại, bắp chân ăn trọn một cú đá của Vân Gia.
Đã bị em gái đ.á.n.h thì thôi lại còn bị Trang Tại mắng cho một trận.
“Anh đói đến mất não rồi à? Trong nhà không ai nấu cơm thì anh không biết đưa Vân Gia ra ngoài ăn sao? Gọi đồ ăn ngoài cũng không biết à?”
Lê Dương hít sâu một hơi.
Đã không thể nhịn được nữa, nhưng cuối cùng vẫn phải nhịn. Anh ta chọn cách bóp giọng âm dương quái khí để chọc tức người khác:
“Vậy tôi biết làm sao bây giờ? Có người không chịu, bảo là phải đợi ông chồng làm việc chăm chỉ lại có tài nấu nướng tuyệt vời về cơ.”
Bên kia im lặng hai giây.
“Chồng?”
Tức thì lòng Lê Dương càng lạnh hơn.
Tốt lắm, chọc tức người ta không thành lại còn làm người ta sướng rơn.
Nghe điện thoại xong, không lâu sau Trang Tại đã lái xe từ công ty về.
Nhìn nguyên liệu có sẵn trong tủ lạnh, hỏi ý kiến Vân Gia, anh nhanh ch.óng xắn tay áo sơ mi vào bếp đâu vào đấy chuẩn bị bữa tối.
Lê Dương nghe tiếng ném tay cầm chơi game đi cũng từ phòng khách lết vào phòng ăn, ngồi đối diện Vân Gia nhìn vào trong bếp, hỏi:
“Tối nay ăn gì?”
Vân Gia:
“Cơm hấp hải sản và canh nấm.”
Lê Dương nhíu mày:
“Quyết định rồi à?”
Vân Gia lười biếng chống cằm nhìn vào trong bếp, ánh mắt chẳng thèm chia cho người đối diện lấy một nửa, nhẹ tênh đáp:
“Ừ, nếu không thì sao? Còn cần họp biểu quyết à?”
Giọng Lê Dương lập tức cao lên một tông:
“Quyết định thế luôn? Không thèm hỏi ý kiến anh xem sao à?”
Vân Gia lúc này mới nhìn ông anh họ đang cảm thấy không được tôn trọng vì ý kiến bị phớt lờ, cằm hơi hất lên:
“Tại sao phải hỏi ý kiến anh? Anh có ăn là tốt rồi, chồng em đương nhiên chỉ làm món em thích ăn thôi, anh không có chồng của riêng anh sao?”
Lê Dương vẻ mặt cực lực kìm nén, đoán chừng hôm nay Vân Gia diễn nghiện rồi, không chọc cậu ta tức c.h.ế.t thì không xong. Một lát sau anh ta cười lạnh vài tiếng nói:
“Anh mà có chồng thì mợ em lập tức xuống đây nổi điên cho xem!”
“Thế thì em mặc kệ.”
Vân Gia đổi sang tư thế hai tay chống cằm mắt lấp lánh như sao, nhìn bóng dáng cao lớn bận rộn trong bếp. Đàn ông mặc sơ mi trắng nấu ăn hình như càng quyến rũ hơn thì phải.
Lê Dương quan sát cô một lát tặc lưỡi hai tiếng:
“Em bệnh nặng lắm rồi đấy, Trang Tại bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì cho em thế? Não yêu đương giai đoạn cuối rồi.”
“Anh thì biết cái gì là não yêu đương chứ?”
--
Hết chương 107.
