Trang Giấy Trống - Chương 108.1: Đi Mượn Lê Dương (1)

Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:01

Vân Gia lập tức phản bác lời lẽ đanh thép:

“Bây giờ nhắc đến não yêu đương là ai cũng nơm nớp lo sợ. Chuyện này cũng giống vấn đề an toàn thực phẩm vậy, khách hàng hoàn toàn bị động phòng thủ. Hết cách, nhà hàng có lương tâm quá ít cho nên phải giữ cảnh giác phân biệt tốt xấu và kịp thời ngăn chặn tổn thất, tránh hại đến sức khỏe. Nhưng nếu gặp được quán tốt thì sao? Ẩm thực vốn dĩ là để hưởng thụ, đắm chìm vào bữa ăn mới có thể vui vẻ hơn. Đáng lẽ phải trừng phạt những nhà hàng rác rưởi kia khiến họ không dám giở trò nữa, chứ không phải giáo d.ụ.c khách hàng rằng ăn đồ ngon đến mấy cũng phải luôn tỉnh táo, lấy mẫu thức ăn đi xét nghiệm. Anh có hiểu không hả!”

Thời buổi này, bất kể nam nữ hễ dính đến ba chữ “não yêu đương” là chẳng có gì hay ho. Lê Dương bị Vân Gia mắng cho một trận đến á khẩu không trả lời được nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, không chỉ thấy có lý mà còn ngộ ra một điều là người có thể nói ra những lời như vậy, hình như cũng chẳng liên quan gì đến não yêu đương.

Đầu óc ah ta vốn xoay chuyển chậm, nghĩ một hồi, đi một vòng lớn suýt chút nữa thì bị kẹt luôn.

Tuy nhiên Lê Dương cũng chẳng có gì phải lo lắng. Một là yên tâm về người đàn ông đang bận rộn trong bếp kia, hai là lượng sức Trang Tại cũng không dám làm chuyện gì quá đáng với em gái anh ta, nếu không cả cái nhà này không ai tha cho anh.

Cơm nước xong ba người liền lên lầu.

Lê Dương về phòng mình.

Phòng Trang Tại và Vân Gia ở cùng tầng. Đi ngang qua cây đàn Steinway nằm im lìm nhiều năm, ánh mắt và bước chân của Vân Gia đồng thời dừng lại. Dì Điền định kỳ lau bụi cho đàn, ngay cả chiếc khăn vuông ren màu vàng nhạt phủ trên đó cũng giữ được vẻ sạch sẽ ngăn nắp.

Nhẹ nhàng mở nắp đàn nhìn những phím đen trắng, Vân Gia không nhớ nổi lần cuối cùng dùng cây đàn này là khi nào. Chỉ nhớ hồi cấp ba cô từng cổ vũ Trang Tại tham gia nhóm nhạc cụ quốc tế bồi dưỡng năng khiếu, có thể dùng cây đàn này của cô để luyện tập. Dù không đủ chuyên nghiệp, học bài “Twinkle Twinkle Little Star” cũng được.

Sau đó anh thực sự đã điền đơn xin vào nhóm piano.

“Hồi cấp ba anh tham gia nhóm năng khiếu, sau đó có học được bài gì không?”

Vân Gia chợt quay người nhìn anh hỏi.

Trang Tại không nói gì, đi tới đứng bên cạnh Vân Gia, ngắm nhìn phím đàn một lúc sau đó đặt ngón tay lên.

Vân Gia ngẩng đầu nhìn nghiêng, trong mắt lấp lánh ánh sáng vừa mới ngạc nhiên hỏi “Anh biết thật à?” thì đã nghe thấy một giai điệu ngắn ngủi, hơi cứng nhắc vang lên từ cây đàn piano cũ kỹ trước mắt.

Chính là giai điệu của câu “Twinkle Twinkle Little Star”.

Động tác trên tay Trang Tại dừng lại nói với Vân Gia:

“Có học qua bài này, giờ cũng chỉ nhớ được mỗi câu này.”

Vân Gia bảo anh đàn lại lần nữa. Đợi Trang Tại đàn xong câu này, ngón tay cô tiếp nối đàn nốt phần còn lại.

Hai người ngồi sóng vai trên ghế đàn. Khi Vân Gia đàn, Trang Tại lắng nghe từng nốt nhạc phát ra từ đầu ngón tay cô, ánh mắt chăm chú nhìn sườn mặt cô, ánh mắt thoáng chốc m.ô.n.g lung dường như xuyên thấu qua thời gian trước mắt.

Trang Tại nhớ lại lần trước nghe cô đàn piano là không lâu sau khi khai giảng lớp 10, tại tòa nhà nghệ thuật của khối cấp ba.

Anh và một nam sinh khác trong nhóm năng khiếu bị gọi đi giúp giáo viên chuyển giáo trình âm nhạc. Đi ngang qua phòng đàn, nghe thấy giai điệu piano truyền đến. Dải lụa trắng mềm mại bên cửa sổ bị gió xuyên qua phòng cuốn ra ngoài phả vào mặt anh. Anh bị buộc phải dừng bước, đợi tấm rèm cửa sổ lớn rơi xuống liền nhìn thấy Vân Gia bên trong, ngồi trên ghế đàn tùy ý ấn từng đoạn giai điệu, thay bạn cô nghĩ bài hát thích hợp để thi đấu.

Cô và cây đàn piano màu trắng được vây quanh giữa đám đông còn anh ôm chồng sách đứng ngoài cửa sổ, cảm thấy đó là một thế giới anh vĩnh viễn không thể bước vào.

Bên cạnh cô vây quanh rất nhiều nam sinh nữ sinh.

Anh lại vô cùng tự biết mình bản thân không thể đóng vai bất kỳ ai trong số họ. Đã không nói được phong cách biểu diễn gì cũng chẳng hiểu thế nào là kỹ thuật ngón tay, dù anh có giữ im lặng thì cũng sẽ có vẻ vô cùng lạc lõng.

Thế là anh điền đơn đăng ký vào nhóm piano, rất vụng về làm người cuối cùng rời khỏi nhóm năng khiếu, ở nơi không người đặt những ngón tay chẳng hề linh hoạt lên phím đàn đen trắng, ngập ngừng ấn ra giai điệu “Twinkle Twinkle Little Star”.

Mười năm trôi qua, chuỗi nốt nhạc trúc trắc này mới vượt núi băng đèo truyền đến tai cô, được ngón tay cô tiếp tục bản nhạc.

Tiếng đàn piano đã có chút sai lệch cũng khiến Vân Gia nảy sinh nhiều cảm xúc. Cô kéo Trang Tại vào phòng mình, chui tọt vào phòng để quần áo nói nhớ mang máng đồng phục cấp ba của mình hình như vẫn còn cất ở đây.

Cô đã rất nhiều năm không đến nhà mợ ở lâu nhưng mỗi món đồ thuộc về cô đều được mợ và dì Điền giữ gìn nguyên vẹn. Mỗi món đồ lôi ra đều như một đoạn ký ức được niêm phong.

Đồng phục rất nhanh được tìm thấy, áo sơ mi trắng ngắn tay, váy dài đến đầu gối, áo len gile cổ V, bao gồm cả chiếc nơ cổ kẻ sọc màu hồng xám, đầy đủ mọi thứ.

Vân Gia đưa lên ngửi.

Trên quần áo có mùi hương trầm lắng lâu ngày của nước giặt sạch sẽ.

Khi từ phòng để quần áo bước ra, cô không chỉ thay một bộ đồng phục cấp ba mà còn lấy hai lọn tóc từ mái tóc dài xõa tung tết thành hai b.í.m tóc trẻ trung, tùy ý chống nạnh tạo dáng như người mẫu cười rạng rỡ hỏi anh:

“Em so với hồi cấp ba thay đổi nhiều không?”

Phòng của Vân Gia ở nhà họ Lê tuy cùng tầng với phòng Trang Tại, thậm chí hồi cấp ba rất nhiều lần buổi sáng đi ngang qua cửa, anh có thể thấy cảnh Trần Văn Thanh dỗ dành cô thức dậy nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Trang Tại bước vào phòng cô.

Những góc nhìn không thể thấy được từ ngoài cửa, ví dụ như bàn trang điểm của cô hay góc cây xanh, quả cầu tuyết và hộp nhạc mang cảm giác hoài cổ trên kệ, có thể cầm lên được anh đều hứng thú cầm lên xem.

Vô tình ấn vào công tắc, hộp nhạc bật mở trong nháy mắt, hình nhân nhỏ trong hộp bắt đầu xoay tròn múa theo một đoạn nhạc đơn điệu trong trẻo. Cùng lúc đó phía sau cũng truyền đến giọng nói của Vân Gia.

Trang Tại quay đầu lại nhìn thấy dáng vẻ mặc đồng phục của cô.

Có khoảnh khắc cảm giác về thời gian và không gian bị đảo lộn.

Anh khựng lại hồi lâu, cho đến khi khúc nhạc trong hộp nhạc trên tay đột ngột im bặt mới được kéo về thực tại chớp mắt nói:

“Không thay đổi gì mấy.”

“Tóc.”

Anh bỗng nhiên thốt ra một chữ.

Vân Gia tưởng anh nói về hai b.í.m tóc cô ngẫu hứng tết, lại thấy anh đặt hộp nhạc xuống chăm chú nhìn cô, từng bước đi tới rồi dừng lại trước mặt cô. Ngón tay anh móc nhẹ lọn tóc gần má cô, chậm rãi từng chút một vuốt xuống dưới.

Trang Tại cúi đầu, ngón tay lướt qua đuôi tóc dừng lại ở eo Vân Gia:

“Hồi cấp ba tóc em dài đến tận đây, dài hơn bây giờ.”

Vân Gia cũng cụp mắt nhìn xuống.

Cô chỉ có hồi mười mấy tuổi vì muốn xỏ lỗ tai nên cố ý nói với Lê Yên là muốn cắt tóc ngắn, thực tế thì từ nhỏ đến lớn cô đều để tóc dài cũng không nhớ rõ thời kỳ nào tóc dài nhất, cũng rất khó so sánh.

“Anh nhớ rõ ràng thế sao?”

Trang Tại nói bởi vì buổi chạng vạng ngày đầu tiên gặp cô, cô bơi xong thay chiếc váy trắng tiên khí thoải mái, dì Điền vừa giúp cô sấy khô tóc. Anh ngồi trên ghế sô pha nhà họ Lê, trước mặt đặt một bát chè long nhãn sắp tan hết đá, bất ngờ không kịp phòng bị cảm nhận được sự lại gần của cô cùng mùi hương thơm ngát tỏa ra, cô ngồi xổm bên bàn trà lấy điện thoại của mình.

Vì không dám nhìn cô, anh liền chuyển ánh mắt sang chỗ khác.

Nhìn mái tóc dài buông xõa sau lưng chiếc váy trắng của cô, quá dài suýt chút nữa thì chạm đất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.