Trang Giấy Trống - Chương 108.2: Đi Mượn Lê Dương (2)

Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:01

Anh cũng vì thế mà có một thoáng kinh ngạc mong manh.

Vân Gia nghe vậy liền hỏi cảm nhận của anh lần đầu tiên nhìn thấy cô.

“Anh nhớ dì Điền sấy tóc cho em rất lâu.”

Lâu đến mức anh có một nhận thức hoàn toàn mới về việc tóc dài của con gái khó chăm sóc thế nào. Cả phòng ngập tràn hương hoa cam dễ chịu, anh ở trong đó thầm cảm thán hóa ra có người cần sống một cuộc sống tinh tế đến nhường này.

Vân Gia hơi bĩu môi:

“Anh thấy em đỏng đảnh khó chiều đúng không?”

“Không phải.” Trang Tại lập tức phủ nhận, vừa hồi tưởng vừa suy nghĩ giải thích, “Đỏng đảnh có thể là hành vi tùy hứng, đưa ra một số yêu cầu không quá bình thường cũng không quá hợp lý, nhưng hình ảnh đó là hoàn toàn hợp lý.”

Khi đó anh còn chưa biết tên cô cũng không biết thân phận của cô, nhưng đã mặc nhiên công nhận đây là cuộc sống thuộc về cô, tuy nằm ngoài nhận thức của anh nhưng vẫn không thể nghi ngờ.

Vừa dứt lời, Vân Gia cảm nhận được bàn tay dừng ở đuôi tóc cô lướt qua sườn eo, lòng bàn tay móc lấy eo sau của cô kéo nhẹ cô về phía trước, khiến khoảng cách giữa hai người càng gần hơn.

Lúc này cô chỉ đi đôi tất trắng mỏng đến bắp chân, chênh lệch chiều cao với Trang Tại càng thêm rõ rệt.

Khi anh hôn xuống cô cần phải nhón chân, ngẩng cằm lên để đón nhận. Trang Tại dường như cũng biết cô vất vả, vừa hôn vừa dịch bước về phía mép giường từ từ ngồi xuống, đổi vị trí trên dưới của hai người, chính mình ngửa mặt lên để cô ở vị trí cao hơn thoải mái hơn.

Vân Gia tách hai đầu gối ra, ấn xuống nệm giường ngồi đối mặt trên đùi anh.

Vạt áo sơ mi ngắn tay trong lúc cử động bị kéo ra khỏi váy để lộ một mảng da thịt trắng ngần mịn màng. Bàn tay Trang Tại đang đỡ hông cô thoáng di chuyển lên trên, đầu ngón tay liền rơi vào đó chạm vào làn da ấm áp của cô.

Eo sau của cô vẫn luôn rất nhạy cảm.

Vì cái chạm nhẹ này khiến cô khẽ run lên áp sát về phía trước, lại đưa mình vào lòng Trang Tại gần hơn.

Sống lưng Vân Gia hơi cứng lại ngồi ở đó, bên dưới cảm nhận được phản ứng của đối phương, sau đó ý thức được một vấn đề:

“Không có cái đó…”

Trang Tại cũng không có dự định về phương diện đó. Dù sao đây cũng là nhà họ Lê, là nơi họ từng sống thời cấp ba, đối với anh có chút ràng buộc tâm lý vô hình. Nhưng việc Vân Gia mặc lại đồng phục quả thực kích thích anh khá lớn, bởi vì cô rất giống dáng vẻ ngây thơ năm mười mấy tuổi, cho dù là nụ hôn bình thường cũng tăng thêm cảm giác cấm kỵ.

Nhưng anh còn chưa kịp nói gì, Vân Gia đã nâng mặt anh lên, c.ắ.n môi nhìn anh:

“Anh đi hỏi mượn Lê Dương đi.”

Trang Tại như nghe sấm sét không thể tin nổi nhìn người gần trong gang tấc.

Anh định nói Lê Dương có thể cũng không có.

Tuy rằng Lê Dương thường ngày rất thích khoe khoang mình được con gái hoan nghênh thế nào nhưng căn cứ vào việc trước đây anh ta c.h.é.m gió với Đàm Hy rằng mình bị hoa khôi lớp đại học theo đuổi điên cuồng, mà thực tế Lê Dương học ngành kỹ thuật, trong lớp chẳng có mống nữ sinh nào cũng không biết đào đâu ra hoa khôi lớp mãnh liệt theo đuổi.

Lê Dương hiện tại độc thân, khả năng có thứ đó hình như không lớn.

Vân Gia nhíu mày, giả vờ yếu đuối thấp giọng gọi anh:

“Anh Trang Tại, anh không thích em sao?”

Khoảnh khắc bị gọi là “anh”, thái dương Trang Tại giật mạnh một cái.

Không chỉ có thế, cô ngồi trên đùi anh nhẹ nhàng cọ qua cọ lại, tay vòng sau cổ anh cũng lắc lắc vai anh, giọng nói làm nũng như mềm thành sợi đường gặp nước tan chảy, nhanh ch.óng mài mòn sạch sẽ chút ý chí lực ít ỏi còn sót lại của anh khi đối mặt với cô.

Cho dù biết cô có thể là cố ý chơi xấu, anh cũng không có chút sức chống cự nào. Khi không thể nhịn được nữa, anh dùng ưu thế sức mạnh tuyệt đối ấn cô xuống giường, dùng nụ hôn gặm c.ắ.n kín kẽ cướp đi hơi thở của cô, bàn tay càng không chào hỏi mà luồn vào sâu trong nơi hương thơm mềm mại.

Chất liệu vải áo sơ mi đồng phục anh quá quen thuộc.

Thậm chí dưới lớp vải hình thêu trước n.g.ự.c cô từng cái một cọ vào khớp xương ngón tay đang nắm c.h.ặ.t của anh, xúc cảm hơi ngứa vì biết đó là hình huy hiệu trường mà bị phóng đại lên gấp trăm lần.

Anh có chút mất kiểm soát.

Khi dừng lại Vân Gia đỏ mặt thở hổn hển.

Trang Tại từ trên cao nhìn xuống cô, trên gương mặt biểu cảm nhạt nhẽo hiếm thấy có một tia tính toán không gần tình người:

“Có lẽ em gọi một tiếng anh còn chưa đủ.”

Vân Gia phồng má, hiểu ý tứ trong lời nói của anh.

Lúc Trang Tại nấu cơm, cô và Lê Dương đấu võ mồm nói chuyện phiếm mở miệng ra là “chồng em”, tiếng ồn ào nồi bát lại lớn cũng không thể hoàn toàn không nghe thấy. Nhưng người này giả vờ bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra thật sự rất giỏi cho đến khi bưng đĩa lên bàn vẫn như không có gì.

Anh luôn biết khi nào là thời điểm chính xác nhất.

Trước đó tuyệt đối không lãng phí nước bọt.

Trang Tại nhìn thẳng vào cô, thản nhiên nói:

“Lúc trước em gọi thuận miệng lắm mà?”

Hai tay Vân Gia nắm c.h.ặ.t chiếc nơ màu hồng trước n.g.ự.c, nhỏ giọng nói:

“Đó là đùa với Lê Dương…”

Biểu cảm của Trang Tại thậm chí có thể gọi là nghiêm nghị.

“Đùa kiểu gì mà chỉ có thể đùa với Lê Dương, không thể đùa với anh sao?”

Vân Gia nín thở, tay chống ra sau, nhỏm nửa người trên dậy mới phát hiện gấu váy của mình đã bị lật lên nhưng cô cũng không vội chỉnh lại, ngược lại rụt vai dựa vào lòng Trang Tại, buồn rầu nói:

“Bây giờ không nói được mà, em cảm thấy cái đó cần bầu không khí riêng…”

Trang Tại lại dự cảm được một luồng khí thế xấu xa quen thuộc.

Anh cam chịu mở miệng:

“Cho nên anh nhất định phải đi tìm Lê Dương?”

“Đi đi mà.”

“Thế nếu không mượn được thì sao?”

“Thì…” Cô hôn nhẹ lên môi Trang Tại một cái như để cổ vũ, “Chúng ta lại nghĩ cách.”

Trang Tại đứng dậy, thở hắt ra một hơi đi gõ cửa phòng Lê Dương.

Không mượn được là chuyện nằm trong dự đoán nhưng Lê Dương trực tiếp xông vào như trời sập thì ngoài dự liệu. Chân anh ta không dài bằng Trang Tại, bước đi quá gấp ngay cả dáng vẻ lôi kéo cũng hiện ra vài phần buồn cười. Anh ta kéo Trang Tại cao lớn chân dài đến trước mặt Vân Gia, đau đớn tột cùng nói:

“Em có biết thằng nhóc Trang Tại này vừa hỏi anh mượn cái gì không? Quả thực không phải người mà!”

Vân Gia thốt ra ba chữ “Em biết mà”, âm lượng không đủ hoàn toàn bị cảm xúc của Lê Dương lấn át. Nắm đ.ấ.m của anh ta theo lời nói từng cái nện lên cánh tay Trang Tại.

“Hai người mới yêu nhau bao lâu hả? Cậu dám ngủ với em gái tôi, chưa được dăm ba năm cậu đã dám ngủ với em gái tôi!”

Trang Tại cạn lời nín cười vì kháng cự sự tiếp xúc gần gũi của Lê Dương nên theo bản năng nghiêng đầu sang một bên, chạm mắt với Vân Gia. Anh nhướng mày một cái như đang nói: Vui chưa? Hài lòng chưa?

Tim Vân Gia đập thình thịch chỉ cảm thấy chút vẻ bất cần vô tình để lộ ra của anh còn quyến rũ hơn cả lúc mặc sơ mi trắng nấu cơm. Cô lập tức nhảy xuống giường, dang tay ra chắn trước mặt Trang Tại ngăn cản Lê Dương đến gần.

“Không cho phép anh đ.á.n.h anh ấy!”

Lê Dương nhại lại giọng điệu quái gở:

“Còn không cho phép đ.á.n.h nó, anh đ.á.n.h c.h.ế.t nó! Sao, đ.á.n.h chồng em em đau lòng đúng không.”

Nói xong, còn muốn mắng Trang Tại tiếp,

“Thằng nhóc cậu đúng là mặt người dạ thú! Tôi thật sự không ngờ cậu là loại người này! Cậu cũng vội vàng quá đấy? Cậu…”

Trang Tại bình tĩnh ngắt lời anh ta:

“Chuyện lớp anh không có hoa khôi tôi vẫn luôn giúp anh giữ bí mật đấy.”

Khí thế hừng hực của Lê Dương trong nháy mắt như bị một gáo nước lạnh tạt tắt ngấm.

Vừa rồi động tĩnh quá lớn, Trần Văn Thanh dậy đi vệ sinh nghe thấy tiếng động nhưng không rõ lắm, lên lầu xem chưa đi đến gần đã hỏi:

“Đêm hôm khuya khoắt, cãi nhau cái gì thế?”

--

Hết chương 108.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trang Giấy Trống - Chương 166: Chương 108.2: Đi Mượn Lê Dương (2) | MonkeyD