Trang Giấy Trống - Chương 31: Trang Tại Đến
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:08
Một luồng khí đục dâng lên phảng phất như l.ồ.ng n.g.ự.c cách màng đều bị hút lên, chặn nghẹn cổ họng khiến đến cả hô hấp cũng khó chịu. Vân Gia nắm c.h.ặ.t que xiên sắt trên tay không thể tin nổi mà sững sờ.
Trên đời sao lại có người như vậy?
Xấu xa một cách trắng trợn như vậy.
Khóe mắt thoáng nhìn thấy một mảnh vải bông rách trên đất có thể là do người đàn ông kia lúc nãy thô lỗ lật tung đồ đạc không cẩn thận làm rơi vào một góc.
Vân Gia cúi người nhặt lên phủi phủi đặt sang một bên, trong lòng rất hụt hẫng.
Thành phố này đến cả một cái cây cũng được bảo vệ. Trẻ con đều biết tùy tiện làm hại cây cối sẽ bị cảnh sát bắt đi. Nhưng đôi mẹ con này đang gian nan sinh tồn ở đây bị người ta bắt nạt lại không có cảnh sát nào quản được.
"Vân Gia? Cháu không sao chứ?"
Phùng Tú Cầm nhìn vẻ mặt không ổn của cô lo lắng hỏi.
"Không sao ạ, dì ơi cháu không sao."
Vân Gia lắc đầu cũng quan tâm nhìn về phía đối phương.
Gương mặt trước mắt này rõ ràng cùng tuổi với mẹ cô nhưng lại hoàn toàn không giống một người cùng lứa tuổi với mẹ cô. Da mặt khô nhăn nheo đã lộ rõ vẻ phong sương, phảng phất như đã quen với sự gây khó dễ và bất công như vậy. Trên gương mặt này không hề nhìn ra dấu vết của sự để tâm nào.
Có khổ thì nuốt vào bụng dường như đã là một bản năng quen thuộc.
"Không sao là tốt rồi." Bà yên tâm hỏi Vân Gia, "Vân Gia, cháu uống nước không? Dì có một cái ly mới, là Mạn Mạn mua sữa bò được tặng lúc trước để dì rót nước cho cháu uống nhé."
Vân Gia đang định nói không cần phiền phức nhưng bà ấy đã đi tìm ly mới.
Một ly nước ấm được đưa đến tay. Vân Gia nhìn logo màu đỏ của một hãng sữa trẻ em nào đó in trên chiếc ly thủy tinh. Cô ủ ấm lòng bàn tay mình, tự cảm thấy có chút thất lễ, do do dự dự mở miệng hỏi việc làm những chiếc vỏ đệm này được tính phí như thế nào.
"Tính theo sản phẩm, 5 hào một cái."
Vân Gia hoàn toàn không có khái niệm về 5 hào.
Giống như một hạt cát, một chút bụi bặm trong thành phố rộng lớn này, mơ hồ, vô dụng, cũng như không có ý nghĩa gì.
Chúng có thể dùng để làm gì?
Mẹ kế của Trang Tại lại ngồi trở lại chỗ máy may cúi đầu kéo vải, đo vải, ngượng ngùng mím môi cười cười một bộ dạng rất thỏa mãn,
"Dì cứ có thời gian rảnh là làm một chút, một tháng cũng kiếm được không ít đâu, chắc chắn là đủ cho hai mẹ con dì ăn uống rồi."
Vân Gia bỗng nhiên không nói được gì, chỉ cầm ly uống nước.
Hơi nóng có chút làm cay mắt.
Lúc Trang Tại đến, Vân Gia đang học Phùng Tú Cầm cách làm vỏ đệm.
Cô lần đầu tiên tiếp xúc với loại máy may đạp chân này. Cô cứ nghĩ loại máy cũ này đã sớm lỗi thời, chỉ có thể thấy trong những bộ phim truyền hình thập niên. Và trong những bộ phim đó, loại máy may này còn là một thứ tốt hiếm có, thường đại diện cho những người phụ nữ tiên tiến thời thượng.
Thời đại đang phát triển nhưng dường như không phải tất cả mọi người đều đang đi nhanh theo xu hướng mới. Có một số người dường như đã bị thời đại lãng quên, thời đại không thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của họ.
Vân Gia nóng lòng muốn thử, Phùng Tú Cầm cũng chịu nhường chỗ để dạy cô.
Nhưng Vân Gia lo mình làm hỏng những miếng vải của xưởng, lần sau người đàn ông vô lý kia đến sẽ càng có lý do để gây khó dễ cho bà, vì vậy lại không dám ra tay.
Cuối cùng Phùng Tú Cầm tìm ra một bộ quần áo cũ.
Bà trải ra thành thạo như lòng bàn tay, nói đây là chiếc áo sơ mi caro mà Trang Tại đã mặc hồi cấp hai. Con trai lớn nhanh quá, chưa mặc được mấy lần tay áo đã ngắn. Trông còn mới đến bảy tám phần nên bà vẫn luôn không nỡ vứt đi.
Vân Gia theo mẫu của Phùng Tú Cầm, nghiêm túc gấp lại miếng vải đã cắt, góc cạnh ngay ngắn cẩn thận đẩy đến dưới kim. Phùng Tú Cầm nói "đạp đi", cô liền dùng sức đạp mạnh về phía trước, cảm nhận sự chuyển động của dây curoa mang theo kim may hoạt động dày đặc may ra một đường kim.
May xong cầm lên xem, đường may có chút xiên vẹo.
Nhưng Phùng Tú Cầm nói,
"Rất tốt, dì mới học máy may còn không may được như vậy đâu."
Đây là làm từ chiếc áo sơ mi cũ của Trang Tại có thể giữ lại dùng. Phùng Tú Cầm tìm ra một ít bọt biển, Vân Gia nhồi vào rồi thu nhỏ miệng sau đó buộc dây lưng lại, c.h.ặ.t chẽ, chắc chắn rất giống một chiếc gối ôm nhỏ.
Vân Gia cảm giác thành tựu tràn đầy, giơ cao lên vui vẻ khoe khoang:
"Đẹp quá! Họa tiết caro màu xám xanh này quả thực chính là Ralph Lauren!"
Phùng Tú Cầm không hiểu:
"Bánh xe gì? Đây không phải là hình vuông sao?"
Vân Gia ôm chiếc gối vuông, nghiêng mặt cọ cọ lên đó cũng có chút dở khóc dở cười:
"Dì ơi, không phải bánh xe, Ralph Lauren là một thương hiệu cũng là một phong cách."
"Anh ơi!"
Trang Mạn bỗng nhiên kêu lên.
Vân Gia từ sau chiếc gối vuông lộ mặt ra nhìn về phía cửa. Trang Tại vừa đi đến khu vực có ánh sáng chiếu vào, cởi chiếc mũ liền áo khoác màu đen xuống.
Mặt cậu bị lạnh đến hơi đỏ, hơi thở bốc ra từng đợt sương trắng. Cậu đứng lại ở cửa cũng nhìn về phía Vân Gia.
Phùng Tú Cầm gọi cậu:
"Đứng ở cửa làm gì vậy, mau vào đi bên ngoài lạnh lắm. Vân Gia đến rồi, dì đã bật cái máy sưởi mà con mua lên, ấm lắm."
Cậu đã thấy rồi.
Cô đang đứng bên cạnh chiếc quạt sưởi mà cậu đã mua. Thiết bị sưởi ấm bên trong tỏa ra một vầng sáng màu cam ấm áp, rực rỡ đến không thật, chiếu rọi cô.
Đợi Trang Tại từ cửa đi vào, Phùng Tú Cầm hỏi cậu đã ăn tối chưa. Cậu vừa mở miệng nói thì Vân Gia mới phát hiện giọng nói của cậu không ổn.
Hình như bị cảm rồi.
"Sao cậu lại bị cảm?"
Rõ ràng ngày đó tan học, lúc kéo cậu lên xe thì giọng nói của cậu vẫn bình thường, bây giờ nghe giọng mũi rất nặng lộ ra một sự khàn khàn yếu ớt. Cậu cũng không đăng ký tham gia chuyến đi nghiên cứu, nghỉ đông nhỏ đáng lẽ cũng sẽ không ra ngoài sao lại đột nhiên bị bệnh?
Cậu không trả lời câu hỏi của Vân Gia chỉ ấp úng "ừ, bị cảm rồi", liền vội vàng đi ứng phó với Trang Mạn đang chạy đến bên cạnh, vui mừng ngẩng đầu nói cho cậu biết Vân Gia cố tình đến để làm kẹo bông gòn nướng cho mình.
Trang Mạn còn hỏi cậu có muốn ăn không, chị mang đến rất nhiều kẹo bông gòn, hương vị không giống với món mà họ đã ăn ở tiệm đồ nướng đầu hẻm.
Phùng Tú Cầm nhắc nhở:
"Anh trai không ăn được đâu, bị cảm rồi cổ họng không ăn được đồ ngọt như vậy."
Trang Mạn lúc này mới từ bỏ.
Còn Vân Gia lúc này lại rất im lặng mà nhìn cậu.
Ánh mắt đó vừa có chút nhắm vào, lại không đủ tức giận trông rất kỳ quái.
"Sao vậy?"
Trang Tại hỏi.
Vân Gia cũng là vừa rồi nghe Trang Mạn nhắc lại tiệm đồ nướng đầu hẻm mới phản ứng lại được sự không ổn. Tại sao cậu có thể biết Mạn Mạn vẫn luôn nhớ, vẫn luôn mong chờ mà lại không hề nhắc nhở cô một chút liền tự mình mang Mạn Mạn đi ăn cái gì đó kẹo bông gòn vị thịt cừu thì là?
Cậu mặc định cô nhất định sẽ không đến, cũng đem cái kiểu "chị nuốt lời" này thông qua hành vi nói cho chính em gái mình phải không?
Nhưng là chính mình quên mất trước.
Nói ra thì thật đuối lý.
Cậu chỉ cần nói,
"Tôi tưởng cậu đã quên hoặc là cậu không muốn đến, tôi mà nhắc nhở cậu thì cậu sẽ rất xấu hổ."
Thậm chí Vân Gia còn có thể tưởng tượng ra giọng điệu và biểu cảm của cậu khi nói những lời tương tự.
Cậu đối với cô chưa bao giờ thiếu cái kiểu khách sáo nhìn như chu đáo nhưng thực ra lại xa cách này.
Vân Gia bỗng nhiên đồng tình với đ.á.n.h giá của Từ Thư Di về Trang Tại.
Trước đây chuyện Trần Diệc Đồng mặc kệ lời đồn thổi xảy ra, Từ Thư Di một là không thể chịu được kẻ đáng ghét ngang ngược, hai là cũng có tâm muốn giúp Trang Tại cuối cùng lại không làm gì cả cũng khuyên Vân Gia không nên ra mặt cho Trang Tại, để tránh tình hình phức tạp, càng thêm phiền phức.
Cô ấy nói với Vân Gia hai lý do.
Lý do thứ nhất là, chàng trai mà cô ấy gần đây có cảm tình, sợ tùy tiện ra mặt giúp Trang Tại, Vân Tùng Nguyên sẽ cho rằng cô ấy có ý với Trang Tại, hiểu lầm làm hỏng chuyện tình cảm.
Lý do thứ hai còn lại là…
"Trang Tại thực ra không tồi, tớ thấy cậu ấy rất tốt nhưng mà cái tốt của người này có một sự khép kín, tức là cậu đối tốt hoặc giúp cậu ấy thì đều có vẻ hơi... thừa thãi, cảm thấy cậu ấy không cần lắm mà là cậu tự mình đa tình. Gia Gia, tớ nói vậy cậu có hiểu không?"
Lúc đó không hiểu, bây giờ Vân Gia có chút cảm nhận được.
"Không có gì."
Vân Gia ngồi xuống chiếc ghế gấp nhỏ trước quạt sưởi, cong lưng một cách quá mức, ôm chiếc gối vuông màu xám xanh trên đùi rầu rĩ co mình lại thành một cục, tỏa ra tín hiệu không muốn giao tiếp nữa.
Trang Mạn đi lấy sách bài tập của mình còn Trang Tại và Phùng Tú Cầm đều nhận được tín hiệu của Vân Gia. Phùng Tú Cầm không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ lo lắng mà ngơ ngác nhìn về phía Trang Tại.
Trang Tại cũng không biết làm sao.
Nhưng cậu hiểu rõ đây là nhắm vào cậu. Trước khi cậu bước vào cánh cửa này, Vân Gia còn giơ cao một chiếc gối vuông có đường may xiên vẹo vui vẻ nói cái gì đó Ralph Lauren.
Ngoài việc thường xuyên đến giúp hai mẹ con giải quyết một số vấn đề sinh hoạt, Trang Tại còn sẽ đúng giờ đến để kiểm tra bài vở của Trang Mạn.
Cậu khuyến khích em gái dù có bệnh cũng phải học hành cho tốt, chính mình cũng luôn làm tốt việc giám sát.
Hai anh em ngồi bên chiếc bàn ăn gấp kiểm tra bài tập. Gặp phải lỗi sai, Trang Tại liền giảng giải cho Trang Mạn để củng cố kiến thức trên sách vở.
Cảnh tượng như vậy, mỗi lần anh trai đến đều sẽ xuất hiện. Thỉnh thoảng Trang Mạn không tập trung còn sẽ bị anh trai dùng đầu b.út gõ lên mu bàn tay, nhắc nhở cô bé:
"Tập trung chú ý."
Trang Mạn phát hiện anh trai phân tâm thất thần, mắt còn thường xuyên nhìn sang một bên rất mới lạ. Từ trong chiếc hộp b.út chì hoạt hình màu hồng của mình, cô bé lấy ra một chiếc b.út khác, học theo bộ dạng trước đây của anh trai gõ lên mu bàn tay cậu nhắc nhở.
"Anh ơi, tập trung chú ý."
Trang Tại theo bản năng muốn phủi đi cái gì đó chưa kịp mở miệng, Trang Mạn đã ngây thơ, vô tư chứng thực bằng chứng,
"Anh đã lén nhìn chị rất nhiều lần rồi."
Quạt sưởi rõ ràng ở bên cạnh Vân Gia giờ phút này lại như đang quay thẳng về phía Trang Tại. Lại đang bị cảm, một luồng khí khô nóng như muốn chất vấn dâng lên, hoàn toàn chặn nghẹn giọng nói của cậu.
Vân Gia nghiêng mặt dán vào chiếc gối vuông tự làm vải áo sơ mi caro cũ có chút thô ráp. Nghe thấy giọng nói của Trang Mạn ánh mắt cô chính xác liếc qua.
Lời giải thích không tự nhiên của cậu không phải là nói với cô mà là với chính em gái mình.
"Anh thấy cô ấy có chút không vui. Cô ấy là khách, chúng ta phải chăm sóc khách."
Lý do tưởng chừng như hoàn hảo lại vấp phải lời trách móc giận dữ của Vân Gia.
"Cậu lại nói xấu tôi!"
Trước đây là nói chuyện không tính toán, bây giờ là tính tình kém thì cậu chính là đang cố gắng hủy hoại hình tượng của mình trước mặt Mạn Mạn!
Trang Tại không ngờ Vân Gia sẽ có cảm xúc lớn như vậy.
Hai anh em đều ngây người.
Trang Tại vô tội nói:
"Tôi không có."
Làm sao cậu có thể nói xấu cô được, cậu thậm chí còn không nghe được người khác nói không tốt về cô.
Vân Gia càng tức giận:
"Cậu còn chối!"
Trang Tại:
"Tôi thật sự không có."
"Mắt nào của cậu thấy tôi không vui! Tôi vui, tôi vui thật sự!" Vân Gia sợ dọa đến Mạn Mạn, vẫy tay với cô bé cố tình nói, "Mạn Mạn, anh trai em bị cảm rồi, em nên tránh xa vi khuẩn gây bệnh một chút. Mang vở qua đây chị dạy em, chị cũng biết."
Trang Mạn còn ngơ ngác mở to mắt to, không biết tại sao chị lại thật sự không vui. Nhưng anh trai cô bé đã gấp vở lại, nhét vào lòng cô bé nhẹ nhàng đẩy cô bé đi.
"Đi đi, để chị ấy dạy em."
Cậu biện giải, như thể không dám trái ý chị một chút nào nữa, sợ lại sinh ra sự đối kháng.
--
Hết chương 31.
