
Trạng Nguyên Đổi Bằng Mỡ Heo Lại Mắng Ta Là Heo Trong Chuồng
Ta dùng tiền bán thịt heo nuôi phu quân đỗ Trạng nguyên, vậy mà hắn lại làm thơ mắng ta là heo
Bản thảo bài thơ ấy bị vứt trong sọt giấy bỏ đi ở thư phòng của hắn. Đến ngày hôm sau, chính tay ta đã lục nó ra.
Ba chữ đề đầu bài - [Vịnh Chuồng Heo].
Một cặp câu ở giữa càng khiến người ta chói mắt:
“Đôi tay tanh tưởi chẳng biết chữ, Béo đần chẳng khác heo trong chuồng.”
Bên cạnh còn có nét son sửa lại hai chữ.
Nét chữ ấy, ta đã quá đỗi quen thuộc.
Đó là người đầu ấp tay gối với ta suốt ba năm, kẻ được ta nuôi ăn học, đưa đi thi, cuối cùng trở thành thiên tử môn sinh, Phó Vân Giai.












