Trăng Rơi Sơn Dã, Chiếu Cao Đường - 7
Cập nhật lúc: 28/08/2026 12:01
Đám người lập tức hỗn loạn thành một đoàn.
Xe ngựa va vào nhau, những con ngựa bị kinh sợ mất kiểm soát, điên cuồng lao về phía trước.
Ta được tiểu thư Chu gia ôm c.h.ặ.t bảo vệ trong lòng, chỉ có thể xuyên qua màn mưa nhìn thấy vô số bóng người hốt hoảng né tránh.
Đúng lúc này, phía trước bỗng truyền đến tiếng thét thất thanh của một nữ t.ử.
Xe ngựa của Lục gia bị đá lăn sượt trúng, phu xe ngã xuống đường núi, hai con ngựa kéo theo thùng xe lao thẳng về phía mép vực.
Lục Chỉ Nhu thò nửa gương mặt trắng bệch ra khỏi cửa sổ xe, khóc gọi tên huynh trưởng.
Huynh trưởng ở ngay cách đó không xa.
Hắn nhìn thấy, lập tức thúc mạnh bụng ngựa đuổi theo.
Kỵ thuật của hắn cực kỳ giỏi, rất nhanh đã chạy song song với chiếc xe ngựa mất kiểm soát.
Hắn tung người nhảy lên càng xe, ghìm c.h.ặ.t dây cương, cứng rắn ép hai con ngựa dừng lại ngay trước khi bánh xe cán lên mép vực.
Xung quanh vang lên một loạt tiếng kinh hô vì thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
Nhưng ta còn chưa kịp thở phào, trên núi lại truyền đến một tiếng vang lớn.
Một tảng đá khổng lồ bị nước mưa làm cho lung lay lăn xuống, đập mạnh vào vách núi phía sau chúng ta.
Đá vụn b.ắ.n tung tóe như mưa, trong đó có mấy tảng rơi ngay trước xe ngựa của Tạ gia.
Con ngựa kéo xe đột nhiên kinh sợ, hai chân trước dựng cao.
Phu xe liều mạng ghìm dây cương, nhưng lại bị hất văng ra ngoài.
Xe ngựa đ.â.m ngang vào lan can, trục xe phát ra một tiếng gãy khiến người ta ê cả răng, cả thùng xe lật nghiêng trong bùn nước, thẳng tắp trượt về phía vực sâu.
Ta nhìn thấy rèm xe bị gió hất tung.
Nguyễn Kiều từ bên trong nhào ra, một tay bám c.h.ặ.t lấy khung xe, tay còn lại vươn ra bên ngoài.
Nàng ngẩng mặt lên giữa màn mưa trắng xóa, tựa như đang tìm kiếm thứ gì đó.
“Tẩu tẩu——”
Ta thê lương hét lên một tiếng.
Nàng dường như nghe thấy, ánh mắt vượt qua đám người hỗn loạn, dừng lại trên người ta.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lan can đã gãy không còn chịu nổi sức nặng.
Xe ngựa cùng Nguyễn Kiều lật xuống vách núi, trong chớp mắt biến mất giữa màn sương trắng cuồn cuộn.
Ta điên cuồng giãy giụa, muốn nhảy khỏi lưng ngựa.
Nhưng tiểu thư Chu gia ôm c.h.ặ.t lấy ta, thúc ngựa tránh những tảng đá vụn đang từ phía sau đuổi tới.
“Buông ta ra! Tẩu tẩu vẫn còn ở dưới đó! Ngươi buông ta ra!”
Ta khóc đến gần như không thở nổi, hết lần này đến lần khác ngoảnh đầu lại, nhưng chỉ có thể nhìn thấy vách núi đứt gãy bị nước mưa xối rửa.
Chúng ta chạy thoát đến một nơi bằng phẳng hơn phía trước, vừa hay chạm mặt huynh trưởng đang sắp xếp ổn thỏa cho Lục Chỉ Nhu xong, cưỡi ngựa quay trở lại.
Toàn thân hắn ướt sũng, thấy ta khóc đến khản cả giọng, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Chiêu Ninh, Nguyễn Kiều đâu?”
Ta hận nhất chính là câu hỏi muộn màng này của hắn.
“Huynh đã đi đâu?” Ta hét lớn với hắn.
“Tẩu tẩu rơi xuống vực rồi! Nàng ấy rơi xuống rồi! Vì sao huynh lại không ở bên nàng ấy? Vì sao lần nào huynh cũng cứu Lục Chỉ Nhu trước!”
Sắc mặt huynh trưởng trong khoảnh khắc mất sạch huyết sắc.
Hắn thậm chí còn chưa nghe ta nói hết đã lập tức quay đầu ngựa, lao ngược trở lại.
Nhưng phía trước vẫn không ngừng có đá rơi, mấy tên thị vệ hợp sức ngăn hắn lại.
“Tướng quân, không thể qua đó! Núi vẫn đang sạt lở!”
“Cút ra!”
Huynh trưởng rút kiếm c.h.é.m đứt một cành cây chắn đường, tựa như phát điên muốn xông vào màn mưa.
Sau đó, ngựa của hắn bị đá rơi làm kinh sợ rồi ngã xuống, cả người hắn nặng nề ngã vào vũng bùn nước, nhưng vẫn gượng dậy chạy về phía vách núi.
Hơn mười tên thị vệ cùng nhau ghì c.h.ặ.t hắn lại.
Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy huynh trưởng khóc.
Hắn quỳ giữa bùn lầy, nhìn về hướng Nguyễn Kiều rơi xuống, hết lần này đến lần khác gọi tên nàng.
Nước mưa nện xuống gương mặt hắn, nhưng tiếng gọi ấy còn tuyệt vọng hơn cả mưa gió.
Thế nhưng dưới vách núi, từ đầu đến cuối vẫn không có tiếng đáp lại.
15
Sau khi mưa tạnh, huynh trưởng dẫn người men theo một con đường núi khác xuống dưới vực.
Bên dưới vách núi là một đầm nước sâu hun hút.
Xe ngựa của Tạ gia đã tan nát thành từng mảnh, gỗ vụn nổi khắp nơi, nhưng vẫn không thấy t.h.i t.h.ể của Nguyễn Kiều.
Huynh trưởng tựa như đã nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Nàng biết bơi. Nàng còn có thể tự mình bơi lên từ hồ sâu như vậy, nàng sẽ không c.h.ế.t.”
Hắn sai người men theo dòng nước, tìm kiếm từng tấc từng tấc, ban ngày đi, đến nửa đêm mới trở về.
Hai tay bị gai góc cứa nát, đế giày cũng mòn rách.
Hắn vẫn cố chấp tin rằng sau khúc sông tiếp theo, Nguyễn Kiều sẽ bình an vô sự ngồi ở đó.
Nhưng mười ngày trôi qua, vẫn không tìm thấy gì.
Trong phủ chìm vào một mảnh tang thương tĩnh lặng.
Mẫu thân ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, ban đêm thường giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, hết lần này đến lần khác nói xin lỗi Nguyễn Kiều.
Bà nói ban đầu mình không nên chê nàng xuất thân thấp kém, không nên ép nàng học nhiều quy củ đến vậy.
Cũng không nên biết rõ nàng chịu ấm ức, vậy mà vẫn luôn nghĩ rằng hãy để nàng nhẫn nhịn thêm một chút, cho huynh trưởng thêm một cơ hội.
Ngày thứ mười một, huynh trưởng lại muốn ra ngoài.
Mẫu thân cuối cùng không nhịn được nữa, hung hăng ném chén trà xuống ngay bên chân hắn.
“Lúc người ta còn sống, con hết lần này đến lần khác chà đạp người ta. Nay người đã c.h.ế.t, con bày ra bộ dạng si tình này cho ai xem?”
“Nếu con sớm đối tốt với nàng hơn một chút, sớm thật lòng coi nàng là thê t.ử, vậy lúc rơi xuống vách núi, sao nàng lại đến một người ở bên bảo vệ cũng không có!”
Huynh trưởng đứng giữa những mảnh sứ vỡ đầy đất, trên mặt không có lấy một tia biểu cảm.
Từ đó về sau, hắn quả nhiên không còn xuống dưới đáy vực nữa.
Hắn nhốt mình trong căn phòng Nguyễn Kiều từng ở, ngồi đó suốt cả ngày.
Mỡ gấu đã được hạ nhân phối chế thành cao dưỡng tay, đựng trong một chiếc hộp sứ trắng nhỏ, tỏa ra mùi hương t.h.u.ố.c nhàn nhạt.
Hắn nắm c.h.ặ.t hộp cao dưỡng tay trong lòng bàn tay, hết lần này đến lần khác vuốt ve.
Tựa như đang tưởng tượng sau khi Nguyễn Kiều bôi nó, những lớp chai cũ trên tay nàng liệu có thật sự dần dần mềm đi hay không.
Nhưng đôi tay ấy, mãi mãi không còn cơ hội chạm vào nó nữa.
Ta đi ngang qua cửa, nhìn thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của hắn, chỉ cảm thấy thật châm biếm.
Kể từ ngày đó, ta không bao giờ gọi hắn một tiếng huynh trưởng nữa.
