Tránh Ơn Cứu Mạng Của Phu Quân, Chàng Lại Đỏ Mắt Chặn Ta - 7
Cập nhật lúc: 03/09/2026 02:02
Đế giày nàng đã mòn rách, chân quấn hai lớp vải cũ, trong lòng lại ôm một quyển “Thiên Tự Văn” quăn cả góc.
Nàng giơ quyển sách lên trước cửa sổ xe, thở đến không nói thành câu.
Ta cho người dừng xe, ngồi xuống trước mặt nàng.
“Tỷ tỷ công chúa, cha ta nói năm nay nhà phải trả lương trước, không cho ta lên trấn đọc sách nữa.”
Nàng mím môi, trong mắt đầy vẻ bướng bỉnh.
“Nhưng ta đã thuộc rất nhiều chữ rồi.”
“Sau này ta còn có thể đi học không?”
Phụ thân nàng đứng không xa, mặt đỏ bừng, muốn bước tới lại không dám.
Ông là một thợ mộc chân bị què.
Năm ngoái vì sửa mái nhà mà ngã xuống, cả nhà dựa vào người vợ dệt t.h.ả.m để sống.
Khi trong thôn vay lương, ông đã điểm chỉ lên văn thư.
Trong lòng ông vẫn canh cánh, cảm thấy tiếp tục cho con gái đi học là một điều xa xỉ.
Ta nhận quyển sách cũ, lật đến giữa.
Bên trong kẹp mấy cánh hoa dại ép phẳng, cạnh đó còn có những dòng ghi chú xiêu xiêu vẹo vẹo.
“Ngươi tên gì?”
“A Mãn.”
“A Mãn, lương là cho nhà ngươi vay để qua đông, không phải dùng để đổi lấy chuyện ngươi được đi học.”
Ta trả sách cho nàng.
“Đợi trời ấm hơn, nghĩa học trên trấn sẽ mở cửa lại.”
“Ngươi cứ cầm quyển sách này đến.”
“Nếu tiên sinh không nhận, thì nói là ta bảo ngươi đi.”
Tiểu cô nương mở to mắt.
Phụ thân nàng vội quỳ xuống.
Ta đưa tay kéo ông dậy.
“Ông có tay nghề.”
“Đợi sang xuân sửa xong guồng nước trong thôn, mọi người đều sẽ ghi công cho ông.”
“Khoản lương đã vay cứ từ từ trả.”
“Việc đọc sách của đứa trẻ không thể dừng.”
Trở lại dịch quán, ta cầm b.út viết thư cho phụ hoàng, đem cả chuyện của A Mãn viết vào.
Hình ảnh A Mãn ôm quyển sách cũ đứng giữa tuyết luôn lẩn quẩn trước mắt ta.
Nếu nhà nàng chống qua được mùa đông này, sang năm nàng còn có cơ hội bước vào học đường.
Nếu không chống qua nổi, quyển “Thiên Tự Văn” ấy chỉ có thể theo nàng trở về bên đống củi.
Những đứa trẻ như vậy ở An Châu không chỉ có một.
Mấy ngày sau, hồi âm của phụ hoàng gửi tới.
Người không viết nhiều, chỉ phê hai chữ bên cạnh điều lệ ta dâng lên.
“Chuẩn nghị.”
Hai chữ ấy khiến ta ngồi rất lâu dưới đèn.
Ngay sau đó, ta mời chủ bạ cũ của An Châu, sơn trưởng thư viện và mấy thương nhân bằng lòng bỏ tiền tới cùng một chỗ, thương nghị quy củ cho kho lương nghĩa học.
Thương nhân sợ có người vay lương không trả.
Sơn trưởng sợ danh ngạch bị nhà giàu chiếm mất.
Chủ bạ lại lo quan địa phương làm rối sổ sách.
Ta trải giấy ra, cùng bọn họ định từng điều một.
Học sinh vay lương phải được lý chính và tiên sinh cùng xác minh.
Nhà thật sự khó khăn thì trước tiên được lĩnh lương thô và áo đông.
Nhà nào còn sức thì dùng việc sửa kênh, dạy trẻ nhỏ nhận chữ hoặc sao chép công văn để bù một phần.
Sổ sách mỗi tháng đều dán trước cửa nghĩa học.
Nhà nào lĩnh bao nhiêu, làm những việc gì, đều viết rõ ràng.
Trong thư Mộ Thanh Huy gửi tới có nói chàng đã thương lượng với mấy người đồng niên.
Đến ngày nghỉ, bọn họ sẽ đến nghĩa học giảng bài.
Cuối thư, chàng còn vẽ một con mèo giương nanh múa vuốt, nói là con mèo mới nuôi trong hiệu t.h.u.ố.c, đặc biệt thích giẫm lên văn chương của chàng.
Ta đọc đến bật cười, hồi âm bảo chàng trông mèo cho kỹ, đừng để nó cào nát danh sách vay lương.
Những việc vụn vặt này chiếm của ta rất nhiều ngày.
Thư của Lê Nghiễn cũng được gửi đến trong thời gian ấy.
Chàng viết rằng sau khi Vân Tái vào xuân, có mấy đứa trẻ theo quân học chữ.
Ô Lực đã biết viết tên mình, còn vẽ trên giấy một con ngựa có bốn chân dài đến vô lý.
Ta hong lá thư bên ánh nến, rồi tìm một tờ giấy sạch, cẩn thận viết lại tình hình nghĩa học ở An Châu.
Viết đến chuyện A Mãn, bên ngoài cửa sổ bỗng cuộn qua một tiếng sấm xuân.
Nước mưa từ mái hiên bị gió tạt lên giấy cửa sổ, để lại những vệt ẩm li ti.
Đầu xuân, ta trở về kinh thành.
Phụ hoàng đứng trên thành lâu chờ ta, từ xa nhìn thấy đoàn xe thì sắc mặt khó coi vô cùng.
Đợi ta đến gần, người nhìn ta từ đầu đến chân một lượt, xác nhận không bị thương mới giơ tay gõ lên trán ta.
“Mẫu hậu con ở trong cung đã rơi bao nhiêu nước mắt, con có biết không?”
Ta xoa trán, nhỏ giọng đáp: “Nữ nhi biết sai rồi.”
“Biết sai còn chạy xa như thế.”
“Lần sau nữ nhi ra ngoài sẽ viết thêm hai phong thư.”
Phụ hoàng bị ta chọc tức đến không nói được, phất tay áo quay đi, bảo nội thị đưa ta về cung.
Mẫu hậu gặp ta liền ôm c.h.ặ.t, hồi lâu không buông.
Bà sờ thấy vết chai trong lòng bàn tay ta, vành mắt lập tức đỏ lên.
“Sau này ai còn nói nữ nhi của tayếu ớt, ta sẽ lấy đôi tay này cho hắn xem.”
Nói xong bà lại trừng ta.
“Nhưng con cũng không được ỷ mình có chút bản lĩnh rồi chuyện gì cũng dám làm.”
Ta dựa lên vai bà, ngửi mùi hương quen thuộc, lòng cuối cùng cũng yên ổn.
Ngày hôm sau, mẫu hậu bảo ta cùng bà đến kho sổ sách cũ của nội đình.
Nơi ấy nằm ở cực bắc cung thành.
Cửa sổ mở rất cao, sổ sách xếp từng tầng trên giá, giấy bị mùi mực cũ hun đến ố vàng.
Nữ quan giữ kho ôm tới sổ cứu tế mấy năm gần đây.
Lật đến trang An Châu, mẫu hậu giơ tay ngăn nàng lại.
“Quy củ con lập ở phương bắc, đã nghĩ qua phải tốn bao nhiêu bạc chưa?”
Ta không tránh né, cầm một cây b.út, viết ra số lương cũ các châu có thể cấp, chi phí mỗi mùa của nghĩa học và số tiền thương hộ bằng lòng quyên góp.
“Nữ nhi đã tính.”
“Mở nghĩa học mới không cần dựng thêm nhà lớn.”
“Trước hết có thể mượn chùa quán và trường học của tông tộc đang bỏ trống.”
“Lương trong kho cũng không cho không.”
“Sau vụ xuân, các nơi từ từ bù lại theo thu hoạch.”
“Khó nhất là hai năm đầu, phải cắt bớt vài khoản mua sắm chưa gấp của nội đình.”
Mẫu hậu nhìn chữ trên giấy.
