Trở Về Chốn Điền Viên - Chương 7

Cập nhật lúc: 17/09/2026 04:01

Vị tú tài nhỏ bé suy nghĩ hồi lâu, bỗng vỗ tay nói: 

“Tiểu sinh biết rồi. Cháu dâu biết chữ, chắc cũng biết viết chứ? Hay là đến thư cục chép sách đi.”

26

Vị tú tài nhỏ bé dẫn chúng ta tới thư cục.

Ta viết một tay trâm hoa tiểu khải rất đẹp, quả nhiên được chưởng quầy thư cục yêu thích.

Ông ấy đưa cho ta mấy quyển giấy trắng, bảo mang về nhà sao chép.

Ta thấy bên cạnh có một ít giấy nháp bỏ đi, bèn lấy theo một ít.

Hơn mười văn cuối cùng của Dư Thập Cửu rốt cuộc cũng bị tiêu mất.

Ta dùng hết để mua b.út, mực, giấy và nghiên.

Ta vỗ n.g.ự.c nói với hắn: 

“Thập Cửu, sau này bổn tiểu thư che chở cho ngươi. Đợi ta chép sách kiếm tiền, sẽ mua bánh hạt dẻ cho ngươi ăn.”

Trên đường cõng ta về, bước chân hắn dường như cũng mạnh mẽ hơn ngày thường mấy phần.

27

Từ sau khi có việc chép sách, những ngày tháng của ta cũng trở nên bận rộn hơn nhiều.

Dư Thập Cửu làm ruộng, ta chép sách.

Dư Thập Cửu nấu cơm, ta chép sách.

Dư Thập Cửu giặt y phục, ta chép sách.

Dư Thập Cửu đun nước tắm cho ta, ta thì…

Ừm, ta dùng những tờ giấy nháp bỏ đi kia để viết thư cho phụ mẫu và huynh trưởng.

Nói là thư, thật ra cũng chỉ là những chuyện vụn vặt trong nhà, đặc biệt là ta viết rất kỹ hôm nay mình đã ăn những gì.

Ta dùng chỉ đóng những tờ giấy nháp ấy lại thành một quyển, còn đặt tên ngoài bìa là: [Hương Dã Bảo Giám]

Đợi biết được địa chỉ của họ, ta sẽ gửi cả quyển này cho họ.

Phụ thân từng nói, bất kể gặp chuyện gì, cũng phải ăn uống t.ử tế, ngủ nghỉ cho ngon.

Nhìn thấy quyển này, họ sẽ biết ta sống rất tốt.

28

Lại qua thêm mấy ngày, vị tú tài nhỏ bé lại muốn tới thư cục trên trấn.

Ta đưa số sách đã chép xong cho ông ấy, nhờ mang qua giúp.

Nào ngờ đến tối, ta phát hiện quyển [Hương Dã Bảo Giám] của mình tìm thế nào cũng không thấy.

Ta cuống đến mức cả đêm lật tung căn nhà vốn đã chẳng có bao nhiêu đồ đạc của Dư Thập Cửu.

Dư Thập Cửu có chút bất lực:

 “Tổ tông, nửa đêm nàng phát điên lật cả đáy hòm nhà ta lên làm gì thế? Đồ của nàng còn có thể chạy xuống đáy rương ta được sao?”

Dưới đáy rương của hắn đặt một thanh đại đao.

Sáng loáng.

Dọa bổn tiểu thư lùi liền mấy bước.

Ta “oa” một tiếng bật khóc: 

“Gia thư của ta mất rồi.”

Đúng lúc ấy, ngoài sân truyền tới tiếng gõ cửa, kèm theo giọng nói kích động khác thường của vị tú tài nhỏ bé.

“Thập Cửu, cháu dâu. Quyển [Hương Dã Bảo Giám] này là của hai người sao? Tại sao một quyển thực phổ lại đặt cái tên phong tình đến thế?”

“Quyển sách này bây giờ nổi tiếng ở thư cục rồi.”

“Sau này cháu cứ chép quyển này giao cho chủ thư cục là được! Chưởng quầy nói sẽ tăng tiền công.”

29

Cái tên này thì phong tình ở chỗ nào chứ?

Ta không phục, liền hỏi thẳng ra.

Vị tú tài nhỏ bé cười ha hả:

 “Trong thư cục, ngoài những sách dùng để thi công danh ra thì mấy quyển tiểu thuyết phong tình bán chạy nhất. Cái tên này của cháu quả thật rất giống tên của những quyển ấy. Với lại…”

Với lại thế nào?

Ông ấy lật sách, tìm một đoạn rồi đọc:

 “Phụ thân, mẫu thân, huynh trưởng, hôm nay con ăn đậu phụ trộn hành. Đậu phụ là do quả phụ đầu thôn làm, mọi người đều nói miếng đậu phụ trắng mềm mọng nước ấy giống khuôn mặt của quả phụ. Nhưng con lại không thấy vậy, rõ ràng nó giống cái m.ô.n.g trắng hếu mà nửa đêm con từng soi thấy ngoài bờ ruộng hơn.”

Ta gãi đầu, đảo mắt nhìn trái nhìn phải, không nói gì nữa.

Dư Thập Cửu liếc ta một cái: 

“Nàng gọi cái này là gia thư?”

Ta nhỏ giọng cãi:

 “Ta viết để sau này còn có cái mà nhớ thôi, cũng đâu nhất định phải cho họ xem.”

Vị tú tài nhỏ bé nói:

“Cũng chỉ có đoạn đậu phụ này là hơi khoa trương một chút, những chỗ khác đều là viết cách làm món ngon, lại xen lẫn vài câu chuyện. Chỉ riêng đoạn cháu viết về bánh hạt dẻ thôi, lúc ấy người trong thư cục đọc mà ai nấy đều thèm đến chảy nước miếng. Mấy thư sinh trong nhà dư dả chút tiền còn lập tức chạy tới tiệm ấy mua không ít.”

Vị tú tài nhỏ bé nói, trong thư cục bán chạy nhất là sách thi công danh, tiếp đến là tiểu thuyết phong tình, rồi mới tới những chuyện kỳ lạ thú vị.

Quyển [Hương Dã Bảo Giám]  của ta vậy mà vô tình lại hợp khẩu vị của một số người đọc sách.

30

Ta không chép những sách dùng để thi công danh nữa.

Chủ thư cục đưa cho ta một khoản tiền đặt trước, bảo ta chỉnh lý lại những câu chuyện trong [Hương Dã Bảo Giám], sau đó chép thêm vài bản.

Những lúc rảnh rỗi, vị tú tài nhỏ bé cũng tới giúp.

Ban đầu chỉ bày bán 10 quyển, vậy mà chưa đầy một ngày đã bán sạch.

Một truyền mười, mười truyền trăm, đến cả những lão gia hương thân trong vùng cũng ngồi kiệu tới mua sách.

Chưởng quầy bán bánh hạt dẻ thậm chí còn đích thân tìm tới ta, mang theo không ít bánh ngọt: 

“Đa tạ cô nương. Chỉ mấy nét b.út của cô nương mà việc làm ăn của tiệm chúng ta tốt lên hẳn, đến cả người ở huyện bên cũng chạy sang mua bánh.”

Ta chẳng khách khí mà nhận lấy, còn nói với ông ấy:

 “Ông cũng không cần khiêm tốn. Theo ta thấy, bánh của ông quả thật chẳng kém tiệm trong kinh thành, đây vốn là thứ ông xứng đáng có được.”

Chưởng quầy lau nước mắt, đáp: 

“Không giấu cô nương, thật ra ta vốn xuất thân từ tiệm Lan Hương. Chỉ là bị mấy sư huynh đệ chèn ép. Sau khi sư phụ mất, sư huynh cưới nữ nhi của sư phụ rồi tiếp quản tiệm, ta cũng bị đuổi ra ngoài. Kinh thành không còn chỗ dung thân, ta chỉ đành tới tiểu trấn hẻo lánh này mở một tiệm bánh của riêng mình.”

Chỉ là người trên tiểu trấn trong tay chẳng có mấy tiền dư, loại bánh này vẫn quá đắt.

Nhưng những thứ như bánh hạt dẻ, nếu không bán với giá ấy thì căn bản chẳng kiếm được lời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.