Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 10: Thuyết Phục
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:33
Editor: Yang Hy
Câu nói của Quý Thắng Chu làm cả nhà im bặt. Một lúc lâu sau, bà Chu Tú Trân mới ngập ngừng lên tiếng: "Làm thế không hay lắm đâu, nhỡ đâu bà già đó quấy quá đà làm cậu Cố đổi ý không cưới nữa thì sao?"
"Lấy giấy kết hôn rồi thì hối hận cũng chẳng làm gì được. Vả lại con chắc chắn không để chuyện đến mức đó đâu. Con làm thế này là vì tốt cho chị, tốt cho cả nhà mình thôi. Đằng nào chuyện chị lấy chồng nhà họ Tạ sớm muộn gì cũng biết." Càng nói, giọng Quý Thắng Chu càng đầy vẻ mời gọi, lôi kéo.
Bà Chu vẫn còn lưỡng lự: "Tính ra thằng Tạ Phi cũng đi được hai năm rồi, Vi Vi đi bước nữa là chuyện thường tình, biết đâu nhà họ Tạ người ta cũng chẳng bận tâm đâu. Hay là thôi đi con?"
"Hồi con sang nhà họ Tạ đòi đồ cưới, đôi bên đã cãi vã khó coi thế rồi, họ đâu có thật lòng muốn chị con thủ tiết cho Tạ Phi, chẳng qua là cố tình gây sự thôi. Mẹ yên tâm, con là em ruột chị ấy, con còn hại chị ấy chắc?" Quý Thắng Chu bắt đầu mất kiên nhẫn. Mẹ hắn lúc nào cũng thế, cứ đắn đo do dự, cuối cùng chẳng được lòng bên nào.
"Cứ làm theo ý thằng Thắng Chu đi. Cái con bé đó chẳng phải nghĩ mình đủ lông đủ cánh, không cần đến nhà này nữa là gì?" Ông Quý Đại Hải cuối cùng cũng quyết định.
Bà Chu định nói thêm gì đó nhưng bị ông Quý lườm cho một cái nên đành nuốt lời vào trong. Lý Thù Huệ ngồi bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai: Đúng là cả nhà đều đạo đức giả, có chuyện gì là cứ tìm cách đổ hết lên đầu nhau.
"Vậy sáng mai con sẽ tìm cơ hội b.ắ.n tin cho bên nhà họ Tạ." Nhà họ Tạ cũng ở trấn Vũ An, đi bộ chừng nửa tiếng là tới.
"Con phải để mắt kỹ bên nhà họ Tạ, lúc họ đến tìm chị con gây sự thì liệu mà nhanh nhảu lên." Ông Quý nói rồi liếc nhìn bà Chu, giọng vẻ bực dọc: "Thôi đi, bà ở đây lo cho nó mà nó có thèm để tâm đâu. Thắng Chu nói đúng đấy, nhà họ Tạ kiểu gì cũng biết, sớm muộn gì cũng quấy một trận, lúc đó mình không biết mà can thiệp kịp thì khổ. Giờ làm thế này coi như giúp nó giải quyết vấn đề sớm thôi."
Bà Chu dần bị hai bố con thuyết phục. Cuối cùng bà không quên dặn Quý Thắng Chu nhớ rủ mấy anh em họ hàng bên cạnh đi cùng để làm chỗ dựa cho Quý Vi. Vừa để dọa nhà họ Tạ, vừa để dằn mặt Cố Trí Viễn, cho anh biết Quý Vi không phải loại không có người chống lưng. Càng nghĩ bà Chu càng thấy cách này hay, thậm chí còn tự huyễn hoặc mình rằng làm vậy là hoàn toàn vì tốt cho con gái.
Vì xin nghỉ hôm thứ hai nên hôm nay Quý Vi gần như kín lịch dạy. Cô đành dắt Lộ Lộ lên văn phòng, bảo con ngồi ngoan đợi mẹ. Con bé gật đầu cái rụp: "Con sẽ ngồi đây đợi mẹ ạ."
"Ngoan lắm." Quý Vi xoa đầu con, thầm nghĩ cứ thế này mãi không ổn. Vốn cô định tháng chín mới cho con đi học, nhưng giờ chắc phải đẩy sớm lên. Cô dự định tranh thủ giờ trưa sang trường mầm non ngay cạnh để lo liệu việc này.
Tiết này là môn Toán ở lớp 3. Vì có học sinh hỏi bài nên chuông reo năm phút rồi cô mới về tới văn phòng. Cô gần như chạy bộ, trong đầu hiện ra đủ mọi tình huống sợ con quấy khóc, ai ngờ vừa vào cửa đã thấy cô Lý dạy Mỹ thuật đang dạy Lộ Lộ vẽ tranh. Nghe thấy tiếng động, cả hai cùng ngẩng lên, Lộ Lộ hớn hở: "Mẹ về rồi! Mẹ xem con vẽ đẹp không này?"
"Cô Quý này, bé Lộ Lộ có khiếu về màu sắc lắm đấy, sau này đầu tư cho con học vẽ được đấy." Cô Lý cười bảo.
"Thật thế hả chị?" Đây là điều kiếp trước Quý Vi không hề biết. Cô kinh ngạc nhìn những đường nét màu sắc nguệch ngoạc của con, tuy chẳng hiểu vẽ gì nhưng cô vẫn chọn tin lời đồng nghiệp.
"Thật chứ, sau này cứ để con ở văn phòng, lúc nào rảnh chị dạy cho." Cô Lý nói rồi đưa thêm cho Lộ Lộ một chiếc b.út màu khác.
Đến nước này Quý Vi hiểu ngay là cô Lý muốn giúp mình trông con lúc cô lên lớp, nhưng vì sợ cô ngại nên mới nói khéo như thế. Nếu là Quý Vi của kiếp trước, với cái tính hay tự ái cô sẽ từ chối ngay, nhưng lần này cô mỉm cười nhận lấy lòng tốt của đồng nghiệp: "Vâng, thế thì làm phiền chị quá ạ."
Cô Lý vốn đã chuẩn bị sẵn một bụng lời khuyên nhủ vì sợ bị từ chối, thấy Quý Vi đồng ý nhanh thế thì ngẩn ra mất hai giây mới phản ứng kịp: "Phiền hà gì đâu, chị thích Lộ Lộ lắm. À mà ban nãy vừa hết tiết, có cậu học trò nào cứ đứng lảng vảng ở cửa, chị tưởng tìm em nhưng thấy cậu bé cứ nhìn chằm chằm Lộ Lộ một lúc lâu mới đi."
"Vâng, để lát em hỏi xem sao ạ." Quý Vi đã đoán ra là ai, trong lòng thấy ấm áp lạ kỳ. Cô nhớ kiếp trước các đồng nghiệp biết chuyện cô gửi con bên ngoại rồi nộp hết lương cho mẹ đẻ, họ cũng từng khéo léo bảo cô mang con lên trường để mọi người trông giúp, nhưng cô đã từ chối. Hồi đó cô hiếu thắng, cứ nghĩ mọi người thương hại mình, mà cô thì chẳng cần ai thương hại, nên cô thà mất tiền gửi con cho nhẹ nợ.
Chồng cô, Tạ Phi, mất vì cứu người, dạo đó tai cô tràn ngập những lời tán dương cùng những ánh mắt ái ngại nhìn mình. Với cái tính tự tôn cao, cô cực kỳ ghét những ánh mắt ấy. Đó cũng là lý do cô từng rất biết ơn gia đình vì đã đón mẹ con cô về. Sống lại một đời mới thấy, chính vì gia đình quá hiểu tính cô nên mới chủ động đón về, vì họ biết cô sẽ không bao giờ để họ chịu thiệt khi trông Lộ Lộ hộ. Nghĩ đến chuyện mọi phản ứng của mình đều nằm trong sự tính toán của người nhà, Quý Vi thở dài, kiếp trước mình đúng là quá ngu ngơ.
Mọi người trong văn phòng cũng dần tham gia vào câu chuyện, có người còn chia đồ ăn vặt cho Lộ Lộ. Thấy con nhìn mình xin phép, Quý Vi mỉm cười gật đầu, rồi cô quay sang hỏi thầy phó chủ nhiệm phụ trách đào tạo: "Thầy Phục ơi, em muốn cho Lộ Lộ học lớp mẫu giáo bé giữa chừng thế này liệu có khó khăn gì không thầy?"
"Lộ Lộ đã tự đi vệ sinh và biết gọi cô chưa?" Thầy Phục không trả lời ngay mà quay sang hỏi con bé.
"Dạ bé tự lo được mấy việc đó và biết nói nhu cầu của mình rồi ạ." Quý Vi nói thêm.
"Thế thì chắc không vấn đề gì đâu, lát thầy hỏi bên đó giúp cho." Trường mầm non ngay bên cạnh là trường thực hành của tiểu học, có câu nói này của thầy Phục là Quý Vi hoàn toàn yên tâm rồi.
Chưa kịp dặn dò con thêm vài câu, chuông vào học lại reo. Quý Vi vội vàng đi sang lớp 2/1. Vừa vào lớp đã thấy cái mặt cười toe toét của Cố Thần An, cô cũng thấy vui lây. Y như rằng, vừa hết tiết, thằng bé đã chạy ngay lên bục giảng: "Cô Quý ơi, ban nãy ra chơi con định rủ em ra chơi nhưng thấy cô Lý đang dạy em vẽ, giờ con dắt em đi chơi được không cô?"
"Được chứ. Mà trưa nay con ăn gì?" Quý Vi hỏi. Thời đó căng tin trường cho thuê lại, có lò hấp cơm, học sinh thường mang cặp l.ồ.ng nhôm đến hấp rồi tự mang thức ăn hoặc mua thêm ở căng tin.
"Con có hấp cơm rồi, lát ra căng tin mua thêm tí thức ăn là xong ạ." Cố Thần An nói rồi liếc nhìn cô.
"Trưa nay không phải mua thức ăn đâu, lát lấy cơm xong sang phòng ký túc xá của cô ăn chung nhé." Quý Vi nói xong thì hai người cũng đã về tới văn phòng. Lộ Lộ thấy anh trai thì mừng rỡ: "Anh Thần An, sao anh lại ở đây thế?"
"Anh đến rủ em đi chơi đây, em có muốn ra ngoài chơi không?" Cố Thần An hỏi.
"Mẹ ơi, con đi được không ạ?" Lộ Lộ quay sang hỏi mẹ.
"Được con, nghe tiếng chuông là phải về văn phòng ngay nhé, nghe rõ chưa?" Quý Vi dặn.
"Dạ rõ ạ!" Lộ Lộ lon ton chạy theo Cố Thần An ra cửa, giọng cười giòn tan hiếm thấy làm Quý Vi cũng thấy mát lòng mát dạ.
"Cô Quý ơi, hôm qua em nghỉ, hôm nay nhớ đi lĩnh lương nhé." Chị Hoàng Tĩnh nhắc.
"Vâng, lát em đi ngay." Quý Vi cười đáp. Trong túi cô cũng chẳng còn mấy đồng, lương về thật đúng lúc.
"Nãy thấy thầy Phục hỏi chuyện xin học mẫu giáo, em định cho Lộ Lộ đi học thật à?" Chị Hoàng Tĩnh hỏi tiếp.
"Vâng, cho bé làm quen trước chị ạ." Quý Vi vốn chẳng bao giờ kể chuyện nhà với đồng nghiệp.
"Quen trước cũng tốt, trường ngay sát đây mình đưa đón cũng tiện." Chị Hoàng Tĩnh ướm lời.
"Vâng, đúng là vậy ạ." Quý Vi cúi đầu che đi ánh mắt sâu xa. Kiếp trước cô dứt khoát từ chối mọi sự giúp đỡ, lần này cô sẽ không sống khổ sở như vậy nữa.
"Con cái cứ phải ở gần mình mới quấn, giờ Lộ Lộ trông thân thiết với em hẳn ra." Thấy Quý Vi không còn né tránh như trước, chị Hoàng Tĩnh vui vẻ chuyện trò thêm mấy câu.
Cảm nhận được thiện chí của mọi người, Quý Vi luôn giữ nụ cười trên môi. Tuy nhiên hôm nay đúng là một ngày mệt rã rời, dạy liền mấy tiết làm cổ họng cô như bốc hỏa. Uống hết cả một cốc nước đầy cô mới thấy đỡ hơn đôi chút.
Lúc dắt Lộ Lộ về phòng ăn cơm, Cố Thần An đã ôm cặp l.ồ.ng đứng chờ sẵn. Trên tay thằng bé còn xách một cái túi nilon, đó là thức ăn nó vừa mua ở căng tin. Thấy hai mẹ con, thằng bé reo lên: "Cô Quý!"
"Thần An này, từ mai con không phải mua thức ăn đâu, cứ mang cơm trắng sang đây là được, nhớ chưa?" Quý Vi cầm ba cái cặp l.ồ.ng, một cái đựng cơm, hai cái là thức ăn cô mua ở căng tin, một món mặn một món xào. Dù căng tin cho thuê nhưng họ nhẵn mặt các giáo viên, mỗi lần thầy cô mua đều được cho nhiều hơn hẳn học sinh. Một mặn một xào ba người ăn là vừa khéo. Lúc này cô mới để ý thức ăn Cố Thần An mua cũng là món mặn, xem ra thằng bé giờ không thiếu tiền tiêu rồi.
Cố Thần An định từ chối, nhưng nghĩ bụng cô Quý sắp thành mẹ mình rồi, lát nữa bảo bố nộp hết lương cho cô là được, thế là thằng bé hớn hở gật đầu: "Dạ con biết rồi ạ."
Thức ăn căng tin thật ra chẳng ngon lành gì vì nấu nồi lớn, nhưng được cái tiện. Đợi sau này lấy giấy kết hôn xong, cô sẽ tính chuyện tự nấu nướng cho ngon.
Ba cô trò đ.á.n.h chén sạch bách đĩa rau xào của cô và món mặn của Thần An. Còn món mặn trong cặp l.ồ.ng của mình, cô vẫn đậy kín rồi đặt vào chậu nước lạnh cho đỡ hỏng, phòng khi trời nóng đồ ăn bị thiu. Thấy hai đứa nhỏ cứ nhìn mình, cô hỏi bâng quơ: "Thần An, bố con thường về muộn lắm hả?"
"Vâng ạ, lần nào bố về con cũng ngủ tít rồi." Cố Thần An gật đầu.
"Thế tối con ăn gì?" Cô quan tâm hỏi.
"Con tự nấu mì ăn ạ. Cô Quý ơi, sau này cô với bố cưới nhau rồi, cô không phải chăm con đâu, con có thể nấu cơm cho cô với em Lộ Lộ ăn nữa đấy." Thần An vội vàng khẳng định.
Nghe giọng điệu cuống quýt của thằng bé, Quý Vi an ủi: "Cứ yên tâm, sau này có khối việc phải nhờ đến con giúp đấy."
"Con làm việc nhà giỏi lắm ạ!" Thần An ưỡn n.g.ự.c như một chú công kiêu hãnh.
Quý Vi bật cười, định bê mấy cái cặp l.ồ.ng đi rửa thì thằng bé đã nhanh tay vớ lấy cái của nó chạy biến đi mất. Cô chỉ biết lắc đầu chịu thua.
Chưa kịp đi rửa bát thì giáo viên ở phòng bên gõ cửa: "Cô Quý ơi, ngoài cổng trường có người tìm em đấy."
Quý Vi thoáng ngạc nhiên, cô cảm ơn đồng nghiệp thì thấy chị ấy nói thêm một câu: "Người đó trông có vẻ dữ dằn lắm, em cẩn thận nhé."
"Vâng, em cảm ơn chị." Quý Vi lúc này càng tò mò hơn, rốt cuộc là ai tìm mình vào giờ này nhỉ?
