Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 11: Suýt Nữa Thì Trúng Kế
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:34
Editor: Yang Hy
Trong đầu Quý Vi thoáng qua đủ mọi dự đoán, nhưng cô tuyệt đối không ngờ người tìm đến lại là Trương Thanh Phương, mẹ của Tạ Phi. Cô vẫn còn nhớ như in lúc cô dọn ra khỏi nhà họ Tạ, bà ta đã mắng c.h.ử.i Lộ Lộ thậm tệ như thế nào.
"Tạ Lộ Nghiên, mẹ mày dạy mày kiểu gì thế hả, thấy bà nội mà không biết đường mở miệng chào à?" Thấy Quý Vi im lặng, Trương Thanh Phương lập tức quay sang gây khó dễ cho Lộ Lộ.
Vẻ mặt bà ta quá dữ dằn làm Lộ Lộ sợ hãi ôm c.h.ặ.t lấy chân mẹ, nép sau lưng Quý Vi. Cô nhẹ nhàng vỗ về con rồi mới lạnh lùng lên tiếng: "Giờ bà lại biết bà là bà nội của Lộ Lộ rồi cơ đấy? Suốt hai năm qua, sao chẳng thấy bà nội đây sang thăm cháu lấy một lần? Nên nó không nhận ra bà chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"
"Tôi nói cho cô biết nhé Quý Vi, cô đường đường là giáo viên mà chẳng có chút hiếu nghĩa gì cả. Hai năm nay cô cầm số tiền con trai tôi đổi mạng mà sống sung sướng quá nhỉ, giờ lại còn định để cháu nội nhà họ Tạ tôi gọi người khác là bố à? Tôi bảo cho cô biết, đừng có mơ!" Hồi Tạ Phi hy sinh vì cứu người, đơn vị có cấp một khoản tiền thưởng, đây chính là số tiền mà nhà họ Tạ luôn hậm hực không nguôi.
"Tôi có đi bước nữa hay không thì liên quan gì đến bà? Tiền con trai bà đổi mạng về, bà với nhà con cả của bà chả tiêu pha không ít rồi còn gì?" Ngoại trừ khoản tiền thưởng được trao tận tay Quý Vi ra, còn lại các khoản hỗ trợ khác và quà cáp của người được cứu tặng đều bị nhà họ Tạ vơ vét sạch. Hồi tiền thưởng mới về, cô đã gửi tiết kiệm dài hạn đứng tên Lộ Lộ luôn, vì cô biết nhà họ Tạ sẽ không buông tha đâu. Thật vậy, đám tang Tạ Phi vừa xong, họ đã tìm đủ mọi cách vòi vĩnh số tiền này, dùng cả biện pháp mềm mỏng lẫn cứng rắn đều không lấy được tiền từ tay cô, thế là họ mới lột mặt nạ, đuổi hai mẹ con cô đi.
"Sao lại không liên quan! Một nghìn đồng đó là tiền con trai tôi đổi bằng mạng sống, không phải để cô dắt trai về hưởng thụ đâu!" Trương Thanh Phương chỉ thẳng vào mặt cô mà c.h.ử.i.
"Khoản tiền đó tôi đã nói ngay từ đầu rồi, nó chỉ thuộc về Lộ Lộ thôi." Suốt hai năm qua, người nhà mẹ đẻ cũng từng bóng gió bảo cô bỏ số tiền đó ra, nhưng cô vẫn kiên quyết giữ lại. Lý Thù Huệ ghét mẹ con cô có lẽ cũng vì chuyện này. Sau này họ không nhắc tới nữa là vì định đợi đến lúc hết hạn tiết kiệm mới tính tiếp. Kiếp trước cô cứ khư khư giữ lấy tiền mà không biết chi phí sẽ thay đổi, đợi đến lúc Lộ Lộ trưởng thành thì một nghìn đồng ấy đã mất giá chẳng còn đáng bao nhiêu.
"Ai mà biết cô nói thật hay giả. Tóm lại là bọn tôi cấm cô lấy chồng, cấm đứa trẻ nhà họ Tạ gọi người khác là bố!" Trương Thanh Phương bắt đầu giở trò cù nhầy. Trong mắt bà ta, bà ta đã nói rất rõ rồi, chỉ cần Quý Vi giao tiền ra thì bà ta sẽ mặc kệ chuyện cô tái hôn.
"Được, nếu bà đã quan tâm đến con của Tạ Phi như thế thì tốt quá, bà đón nó về mà nuôi đi. Dù sao nó cũng là giọt m.á.u duy nhất của Tạ Phi, tôi chẳng tranh giành với ông bà đâu. Còn số tiền đó, chúng ta có thể đến nhờ lãnh đạo đơn vị Tạ Phi làm chứng, đợi Lộ Lộ đủ tuổi trưởng thành tôi sẽ tận tay giao lại cho con." Quý Vi biết chuyện nhà họ Tạ phản đối cô lấy chồng chỉ là cái cớ, cái họ muốn vẫn là tiền. Hai năm trước họ dùng Lộ Lộ để đe dọa cô, hai năm sau vẫn dùng chiêu cũ.
"Cô nói đấy nhé!" Trương Thanh Phương nhìn chằm chằm vào mặt Quý Vi để dò xét. Con bé này không phải rất quan trọng với nó sao? Nó thật sự nỡ gửi về nhà họ Tạ à?
"Tất nhiên rồi. Bà đợi tôi một lát, tôi vào thu xếp đồ đạc của Lộ Lộ cho bà mang đi luôn." Quý Vi biết rõ, lúc này chỉ cần cô lộ ra vẻ không nỡ là cô thua chắc.
Trương Thanh Phương không tin cô nỡ thật, nghĩ cô chỉ đang làm bộ làm tịch nên hừ lạnh: "Được, cô đi mà dọn, tôi đứng đây đợi!"
Vừa đi khỏi tầm mắt bà ta, Quý Vi liền bế thốc Lộ Lộ lên: "Lộ Lộ ơi, mẹ với bà nội kia đang chơi trò chơi, con phối hợp với mẹ được không?"
"Trò chơi gì ạ?" Lộ Lộ hỏi, giọng đầy vẻ hoang mang và lo lắng.
"Trò trốn tìm ấy mà. Con còn nhớ mẹ kể về người bố anh hùng không?" Quý Vi dịu giọng. Dù cô oán hận nhà họ Tạ nhưng với Tạ Phi thì cô không hề có ý kiến gì.
"Con nhớ ạ. Mẹ bảo bố là anh hùng, vì cứu người nên đi đến một nơi rất xa rồi." Lộ Lộ gật đầu cái rụp.
"Đúng rồi. Bà nội ngoài kia là mẹ của bố, con cứ theo bà về tìm lại những đồ vật bố anh hùng để lại nhé, mấy hôm nữa mẹ sang đón con về, được không nào?" Quý Vi thầm nghĩ đây là hạ sách cuối cùng, cô đang đ.á.n.h cược, cược rằng Trương Thanh Phương sẽ không đời nào muốn rước Lộ Lộ về nuôi.
"Lộ Lộ không đi có được không mẹ?" Dù tò mò về bố anh hùng nhưng nghĩ đến chuyện phải xa mẹ, cô bé vẫn thấy sợ hãi.
"Thế để mẹ cố gắng thêm chút nữa nhé." Quý Vi rốt cuộc vẫn không đành lòng. Về phòng, cô liền đi tìm chị Hoàng Tĩnh trước.
Bên ngoài cổng trường, Trương Thanh Phương cũng chẳng thấy thoải mái gì cho cam. Bà ta nghĩ thầm, nhỡ đâu dắt đứa bé đi thật mà con Quý Vi nó không sang đón nữa thì mình tính sao? Đang lúc bà ta còn phân vân không biết Quý Vi đang diễn kịch hay nói thật thì nghe thấy tiếng người bên cạnh xì xầm: "Ơ, mọi người nghe gì chưa? Cô Quý sắp lấy chồng rồi đấy."
"Thật á? Nhưng cô Quý còn đứa con gái mà, bên đằng trai người ta có chịu rước cả con riêng không?" Có người thắc mắc.
"Thời buổi này ai chả khôn, đời nào người ta chịu. Nghe bảo lúc đầu cô Quý định gửi bên nhà ngoại, mà em dâu cô ấy không chịu. Giờ cô ấy chẳng còn cách nào nên dắt lên trường, nghe đâu định tìm cơ hội gửi về nhà họ hàng dưới quê xa lắm." Người cuối cùng hạ thấp giọng nói.
"Cô Quý làm thế tuy hơi nhẫn tâm nhưng cùng là đàn bà tôi cũng hiểu cho cô ấy. Lấy chồng rồi kiểu gì chẳng sinh thêm con, dắt theo đứa trước thì vất vả mà lại dễ bị nhà chồng nắm thóp, thôi thì cứ tàn nhẫn một tí dứt khoát gửi con đi cho xong." Mấy người đó vừa nói vừa đi xa dần. Trương Thanh Phương ngẩn người: Quý Vi lấy chồng, con bé kia chẳng phải thành đồ ăn bám thật sao? Nhà họ Quý chắc cố ý rò rỉ tin tức để bà ta đến đòi người đây mà, họ cũng chẳng muốn nuôi con bé nữa rồi. Nguy quá, suýt nữa thì mình mắc bẫy, lại đi giúp nó giải quyết gánh nặng hộ. Suýt tí nữa thì trúng kế!
Năm đó nó sống ch.ết đòi dắt con bé đi chắc là để lấy tiếng thơm, làm bàn đạp để đi lấy chồng đây mà. Bọn mình đúng là không nhìn ra con Quý Vi này tâm cơ thâm sâu thế. Đang mải nghĩ thì bà ta thấy Quý Vi một tay xách cái túi bao tải to tướng, một tay dắt đứa nhỏ đi ra.
Diễn kịch thì phải diễn cho trót, vừa hay đồ mùa đông của Lộ Lộ từ hôm dọn nhà vẫn còn nằm nguyên trong bao tải, cô chỉ việc tống thêm ít quần áo giày dép vào rồi làm ra vẻ nôn nóng: "Bà ơi, toàn bộ quần áo của Lộ Lộ ở đây cả rồi. Lộ Lộ là giọt m.á.u duy nhất của Tạ Phi, tôi tin ông bà sẽ chăm sóc tốt cho cháu." Nói rồi Quý Vi dúi thẳng cái túi vào tay Trương Thanh Phương, sau đó cúi xuống bảo con: "Lộ Lộ, nhớ lời mẹ dặn ban nãy không? Đây là bà nội, sau này con về ở với bà nhé."
Lúc nãy mẹ đã dặn lại "quy tắc trò chơi" nên Lộ Lộ không sợ nữa, con bé gật đầu rồi lễ phép chào: "Con chào bà nội ạ."
Thái độ quay ngoắt của Quý Vi làm Trương Thanh Phương càng thêm cảnh giác. Lẽ nào mấy người ban nãy nói thật? Đúng lúc này, Quý Thắng Chu dẫn theo hai anh em họ xuất hiện, hằm hằm đi tới: "Chị ơi, cái bà già yêu quái này không bắt nạt chị chứ?"
"Sao cậu lại ở đây?" Quý Vi đã đoán ra chuyện, ánh mắt bắt đầu lạnh lẽo.
"Thì em nghe người ta bảo có đứa đến gây sự với chị nên em dẫn người đến ngay đây." Quý Thắng Chu nói giọng hơi gượng gạo.
Anh họ Quý cũng đệm thêm: "Phải đấy Vi Vi, em đừng có lo, người nhà họ Quý mình đâu phải ai muốn bắt nạt là bắt nạt được."
"Anh hai à, mọi người hiểu lầm rồi. Bà nội sang đón Lộ Lộ về nhà họ Tạ đấy. Bà biết em sắp lấy chồng nên sợ Lộ Lộ chịu khổ, muốn đón cháu về nuôi." Quý Vi nói xong liền quay sang bảo Trương Thanh Phương: "Bà nội Lộ Lộ ơi, chiều nay con vừa khéo không có tiết, mình đi tìm lãnh đạo cũ của anh Tạ Phi làm chứng luôn đi ạ."
Cả Quý Thắng Chu và hai người kia đều ngớ người. Nhà họ Tạ mà tốt bụng thế cơ à? Nhưng dù sao trong mắt họ, đây là việc quá tốt, nhất là Quý Thắng Chu, hắn nghĩ không còn Lộ Lộ thì hắn có thể vòi vĩnh thêm nhiều thứ từ Cố Trí Viễn. Hắn hớn hở: "Bà Trương ơi, bọn cháu hiểu lầm bà rồi. May quá anh hai cháu có đi xe ba gác đây, để anh ấy chở bà với Lộ Lộ về luôn nhé?"
"Tôi nhổ vào! Quý Vi, đồ con đ.ĩ, con trai tôi mới mất chưa bao lâu mà cô đã vội đi lấy chồng, giờ lại còn định vứt con để đi lấy chồng cho rảnh nợ hả? Cô nằm mơ đi! Bây giờ chúng ta đi tìm lãnh đạo thằng Phi, tôi mặc kệ cô lấy ai thì lấy, nhưng cô bắt buộc phải dắt cái Lộ Lộ theo!" Trương Thanh Phương gào lên đòi hỏi.
"Bà ơi, sao bà lại lật lọng thế?" Quý Vi giả vờ trách móc.
"Phải đấy bà, Lộ Lộ là giọt m.á.u duy nhất của Tạ Phi, nhà bà phải nuôi mới đúng đạo lý chứ." Anh hai Quý nhíu mày nhìn bà Phương.
Đúng lúc này, chị Hoàng Tĩnh, "trợ thủ" Quý Vi nhờ, xuất hiện. Chị bước tới: "Vi Vi, sao em còn ở đây? Thầy Phục vừa hỏi bên trường mầm non làng Suối bên cạnh rồi, họ nhận trẻ giữa chừng đấy, có điều học phí hơi đắt, mà còn phải kiểm tra khả năng tự lập của Lộ Lộ nữa. Em mau dắt con sang đi, lỡ chuyến này là hết cửa đấy."
"Chị Hoàng ơi, em đang dở việc không đi được, chị làm ơn dắt bé sang đó giúp em với được không ạ?" Quý Vi tỏ vẻ khó xử nhờ vả.
"Thế chiều nay em dạy bù cho chị hai tiết nhé?" Chị Hoàng đưa ra điều kiện.
Quý Vi tuy vẻ ngoài có vẻ không cam tâm nhưng vẫn c.ắ.n răng đồng ý: "Vâng, thế chị làm ơn nói khéo với giáo viên kiểm tra giúp em với nhé."
Dù câu cuối Quý Vi đã cố tình hạ thấp giọng nhưng Trương Thanh Phương vẫn nghe rõ mồn một. Đâu có sai, con đàn bà này muốn tống đứa nhỏ về nông thôn để rảnh rang đi lấy chồng. Bà ta mà rước đứa bé đi thật thì chẳng phải trúng kế của nó sao? Thế nên hôm nay nhất định phải tìm lãnh đạo thằng Phi bắt nó làm cam kết mới được.
Lộ Lộ ngoan ngoãn đi theo cô Hoàng, bé biết đây cũng là một phần của "trò chơi".
"Quý Vi, cô định vứt cái Lộ Lộ về nông thôn hả? Đồ đàn bà nhẫn tâm kia, tôi bảo cho cô biết, tôi tuyệt đối không đồng ý!" Trương Thanh Phương gào to tướng.
"Bà không đồng ý thì dắt cháu nó đi nuôi là xong chứ gì? Tôi nuôi nó hai năm rồi, giờ đến lượt nhà bà mới đúng." Quý Vi ra vẻ mất kiên nhẫn, Lộ Lộ đi rồi nên cô chẳng cần kiêng dè gì nữa.
"Đúng đấy, Lộ Lộ là giống nhà Tạ Phi, nhà họ Tạ các người phải nuôi mới phải đạo." Quý Thắng Chu cũng sốt sắng muốn tống khứ Lộ Lộ đi.
"Đứa trẻ nào mà chả phải theo mẹ, Quý Vi, cô đi với tôi tìm lãnh đạo thằng Phi ngay!" Trương Thanh Phương vừa nói vừa xông lên nắm c.h.ặ.t cổ tay Quý Vi lôi đi.
"Bà bỏ chị tôi ra!" Quý Thắng Chu vừa quát vừa nháy mắt với anh hai Quý.
"Quý Vi, cô mà dám vứt Lộ Lộ về quê, tôi sẽ đến trường cô quấy cho nát bét thì thôi!" Trương Thanh Phương vốn nổi tiếng nanh nọc, Quý Thắng Chu và anh hai Quý chẳng thể làm gì được bà ta.
"Thế tóm lại bà muốn cái gì?" Quý Vi nhíu mày nhìn bà ta.
"Cô sắp lấy chồng rồi, tôi phải đòi công bằng cho cái Lộ Lộ." Nói đến đây, Trương Thanh Phương tự đắc gật đầu. Đúng, bà ta phải đòi quyền lợi cho cháu, bà ta không tin Quý Vi dắt theo một đứa ăn bám mà nhà chồng mới không có ý kiến gì. Hừ, suýt chút nữa thì bà ta mắc mưu nhà họ Quý rồi.
"Được rồi, bà không muốn đón Lộ Lộ thì thôi, tôi sẽ nuôi con, thế được chưa?" Quý Vi ra vẻ chịu thua.
"Không được, cô phải đi cùng tôi đến chỗ lãnh đạo thằng Phi cam đoan hẳn hoi!" Bà Phương vội vàng nói.
Đây chính xác là mục đích của Quý Vi. Hồi Tạ Phi mất, đứa em út nhà họ Tạ là Tạ Lão Yêu đã thế chân anh trai vào làm ở đơn vị đó. Có lãnh đạo đơn vị đứng ra làm chứng, sau này họ mà định dùng Lộ Lộ đe dọa cô thì cũng phải nể mặt thằng út đang làm việc ở đó.
"Chị ơi, chị đừng có nghe bà ta. Chị cứ đi dạy đi, ở đây để em với anh hai giải quyết cho." Quý Thắng Chu thấy đến lúc mình cần thể hiện rồi.
Quý Vi nhìn hắn, cười lạnh một tiếng: "Quý Thắng Chu, lúc này nói mấy lời đó có ý nghĩa gì không? Chẳng phải bà ta là do cậu gọi đến hay sao?"
