Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 12: Vạch Trần
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:34
Editor: Yang Hy
Bị Quý Vi vạch trần tâm địa xấu xa ngay trước mặt mọi người, Quý Thắng Chu thấy hơi nhột, hắn liền chối phắt: "Chị ơi, chị nói cái gì thế, em nghe chẳng hiểu gì cả?"
"Làm thì cũng làm rồi, giờ còn diễn kịch với chị làm gì, tránh ra!" Quý Vi quát lớn. Cô quay sang nhìn anh hai và người em họ, giọng dịu xuống hẳn: "Anh hai, hôm nay làm phiền các anh phải chạy một chuyến rồi. Đợi em giải quyết xong việc này sẽ mời các anh đi ăn một bữa."
"Vi Vi, mấy lời em vừa nói là có ý gì?" Anh hai Quý vô thức không muốn tin vào suy đoán của mình, dù sao họ cũng là người một nhà, lẽ nào lại đến mức đó.
"Chính là những gì anh đang nghĩ đấy ạ." Quý Vi nở nụ cười chua chát. Anh hai là người thông minh, nhanh ch.óng nghĩ ra động cơ của Quý Thắng Chu, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ thất vọng: "Thắng Chu, chú làm cái trò này, chú hai với thím hai có biết không?"
"Quý Vi, các người còn lải nhải cái gì nữa. Tôi bảo cho cô biết, dù cô có lấy lý do gì đi chăng nữa thì việc hôm nay nhất định phải làm cho xong." Trương Thanh Phương quyết tâm phải gây khó dễ cho Quý Vi bằng được.
"Tôi đã bảo là đi rồi, bà cuống cái gì?" Quý Vi lườm bà ta một cái. Lúc này chính là cuộc chiến tâm lý, nếu cô càng tỏ ra quá quan tâm đến Lộ Lộ thì sẽ càng bị họ nắm thóp. Đợi đến khi cầm được tờ giấy hòa giải của lãnh đạo đơn vị cũ của Tạ Phi, cô sẽ không còn phải sợ họ dùng con bé để đe dọa mình nữa.
"Tôi biết ngay cô là hạng lòng lang dạ thú mà. Thằng Phi mới đi được hai năm, cô đòi lấy chồng thì thôi đi, lại còn định vứt cái Lộ Lộ về nông thôn, sao cô nỡ nhẫn tâm thế hả?" Trương Thanh Phương lúc đầu vốn rất ưng cô con dâu này vì công việc của cô rất vẻ vang. Nhưng không ngờ sau khi cưới, cô lại xúi giục Tạ Phi đòi ra ở riêng. Đương nhiên, điều làm bà ta không hài lòng nhất là không nắm thóp được Quý Vi, mà con trai thì cứ bênh vợ chằm chằm, nên mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu cứ thế leo thang. Về sau cô m.a.n.g t.h.a.i sinh con gái, bà ta khuyên họ để hộ khẩu Lộ Lộ dưới quê nhà người quen nhưng Quý Vi từ chối, thế là quan hệ đôi bên càng thêm căng thẳng. Rồi chuyện Tạ Phi gặp nạn xảy ra, vì muốn chiếm trọn khoản tiền thưởng mà bà ta đã đuổi hai mẹ con cô đi.
"Vâng, tôi nhẫn tâm đấy, nhà họ Tạ các người nhân từ thì sao không tự dắt về mà nuôi? Tôi mà còn nghe thấy lời sỉ nhục nào nữa là tôi làm thật cho bà xem, tôi gửi hẳn Lộ Lộ về nhà họ Tạ luôn, để xem các người nuôi cháu tốt hơn tôi được bao nhiêu?" Quý Vi đe dọa.
"Cô... cô dám!" Giọng Trương Thanh Phương rõ ràng đã yếu hẳn đi.
"Bà cứ thử xem tôi có dám không." Quý Vi cười khẩy.
Một lúc lâu sau, Quý Vi mới làm bộ miễn cưỡng đi theo Trương Thanh Phương đến đơn vị cũ của Tạ Phi. Vì thằng út nhà họ Tạ đang làm việc ở đây nên bà Phương rất thạo đường đi lối lại, nhanh ch.óng gõ cửa phòng lãnh đạo.
Bà Phương bắt đầu đóng vai người bà thương cháu hết mực. Vị lãnh đạo nghe xong thì nhìn Quý Vi một cái. Chuyện nhà họ Tạ lục đục vì tiền nong ông cũng có nghe qua, chắc là tờ giấy hòa giải này cũng là thứ Quý Vi đang cần, thế nên ông gật đầu: "Được rồi, năm xưa tôi quý nhất là cậu Tạ Phi. Cậu ấy đi rồi nhưng việc liên quan đến đứa con duy nhất của cậu ấy, tôi sẵn sàng phá lệ một lần."
"Làm phiền lãnh đạo quá. Các cụ bảo rồi, mấy đời bánh đúc có xương, tôi không phải không tin Quý Vi nhưng lòng người dễ đổi thay, tôi làm thế này cũng là muốn đòi quyền lợi cho cái Lộ Lộ." Bà Phương sụt sịt kể khổ.
Vị lãnh đạo không nói gì, chỉ bắt đầu viết giấy hòa giải. Ông là người làm chứng nên ký tên đầu tiên rồi đưa cho hai người: "Hai người xem đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào."
Tờ giấy hòa giải này có ba bản, mỗi bên giữ một bản. Nhìn dấu vân tay đỏ ch.ói trên giấy, Quý Vi thở phào một cái, lạnh mặt nhìn Trương Thanh Phương: "Giờ thì đúng ý bà rồi nhé."
"Tôi bảo cho cô biết nhé Quý Vi, Lộ Lộ là đứa con duy nhất của thằng Phi nhà tôi. Cô mà đối xử không tốt với nó, nhà họ Tạ chúng tôi không để yên cho cô đâu." Trương Thanh Phương cố vớt vát chút uy thế.
"Nhà họ Tạ các người cứ việc đến mà giám sát thường xuyên. Dù sao hai năm nay các người cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến con bé, làm giờ nó chẳng biết ai vào với ai ở nhà họ Tạ cả." Quý Vi nói xong thì hừ lạnh một tiếng, chào vị lãnh đạo rồi đi thẳng.
"Lãnh đạo đừng nghe nó nói bậy, không có chuyện đó đâu ạ." Sợ ảnh hưởng đến công việc của con trai út, bà Phương vội vàng phủ nhận.
"Đây là việc riêng của nhà bà. Lần này tôi nể mặt Tạ Phi nên mới làm chứng, hy vọng không có lần sau." Vị lãnh đạo nói giọng đầy cảnh cáo.
"Dạ chắc chắn rồi ạ." Trương Thanh Phương gật đầu lia lịa cam đoan đây là lần cuối. Có tờ giấy này rồi, Quý Vi lấy chồng bắt buộc phải dắt con theo, đừng hòng mà tống nó về quê.
Sau một hồi náo loạn, lúc Quý Vi về tới trường thì giờ nghỉ trưa cũng gần hết. Cô về phòng thấy Lộ Lộ đang ngủ say sưa, chị Hoàng Tĩnh thì ngồi trông bên cạnh. Nghe tiếng mở cửa, chị Hoàng đang ngủ gật liền ngẩng lên hỏi ngay: "Mọi chuyện sao rồi em?"
"Cũng suôn sẻ chị ạ. Hôm nay cảm ơn chị với cô Lý giúp em nhiều quá." Quý Vi bày tỏ lòng biết ơn.
"Chuyện nhỏ thôi mà. Sắp đến giờ lên lớp rồi, em mau đi rửa mặt mũi rồi sửa soạn đi, Lộ Lộ cứ để chị lo." Chị Hoàng giục.
"Vâng, ơn này em không biết nói sao cho hết."
"Thôi được rồi, chị đợi em thể hiện bằng hành động đấy." Chị Hoàng cười đùa.
Lúc cô xách nước về thì Lộ Lộ cũng vừa tỉnh, đang ngồi trên giường dụi mắt. Thấy mẹ, con bé liền dơ tay ra: "Mẹ ơi, bế con."
Quý Vi bế thốc con lên, tì trán mình vào trán con, cười khen: "Hôm nay Lộ Lộ giỏi lắm nhé."
"Thế mình còn chơi trò chơi nữa không mẹ?" Đôi mắt Lộ Lộ sáng lấp lánh nhìn mẹ đầy mong chờ.
"Chơi chứ! Lát nữa trò mình chơi tên là 'người gỗ' nhé, ai bước ra khỏi văn phòng trước là người đó thua, được không nào?" Quý Vi vừa nói vừa nhanh tay cầm lược chải đầu cho con. Vừa rửa mặt xong cho bé thì chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên, còn mười lăm phút nữa là vào học.
"Thế mình đi ra văn phòng nhanh lên mẹ ơi!" Nghe thấy có trò chơi, Lộ Lộ hào hứng hẳn.
"Được rồi, đi thôi." Quý Vi cười xoa đầu con rồi dắt bé sang văn phòng. Lúc này các học sinh đang ở chỗ vòi nước rửa mặt cho tỉnh táo, Lộ Lộ chỉ tay về phía đó, nói nhỏ: "Mẹ ơi, con thấy anh Thần An kìa."
"Ừ, mẹ cũng thấy rồi, mình vào văn phòng trước đã." Quý Vi liếc nhìn Cố Thần An, định bụng sau này sẽ bảo thằng bé trưa về nhà mà ngủ. Ở trường điều kiện thiếu thốn, cứ phải nằm bò ra bàn thì sao mà nghỉ ngơi tốt bằng ở nhà được.
Phía bên kia, anh hai Quý trên đường từ trường về cứ lầm lì suốt. Qua những lời Quý Vi nói ban nãy, anh ta còn gì mà không hiểu nữa, anh ta biết mình đã bị cả nhà chú hai lợi dụng rồi.
"Anh hai, anh đừng nghe chị em nói bậy, chuyện không phải như chị ấy nghĩ đâu." Quý Thắng Chu tìm cách giải thích.
"Được, chú bảo không phải như vậy thì chú nói tôi nghe xem là thế nào? Chuyện Vi Vi sắp lấy chồng đến hôm nay anh em tôi mới biết, trước đó chắc chỉ có nhà chú với đằng trai biết thôi chứ gì? Thế nhà họ Tạ làm sao mà biết được? Rồi nhìn thái độ của Vi Vi ban nãy, chắc chắn nó không cầu cứu chú, vậy chú lấy đâu ra tin nhà họ Tạ đến gây sự để mà dắt bọn tôi xuất hiện đúng lúc thế?" Anh hai Quý nói năng rành mạch, từng câu hỏi vặc lại làm Quý Thắng Chu đỏ bừng cả mặt.
"Không... không phải, anh hai nghe em giải thích đã. Tại chị em cứ thích làm theo ý mình nên em mới phải làm thế để nhà họ Tạ với đằng trai biết là chị ấy còn có nhà mẹ đẻ chống lưng mà." Quý Thắng Chu cố vớt vát.
"Tôi nghe bảo Vi Vi dắt con sang trường ở từ mấy hôm trước rồi, chắc là nhà chú với nó có xích mích gì đúng không?" Anh hai Quý tuy chỉ đoán mò nhưng nhìn biểu cảm của Quý Thắng Chu là anh ta hiểu hết. Anh ta đầy vẻ giận dữ: "Quý Thắng Chu, chú giỏi thật đấy, không muốn để chị gái mình sống yên ổn đúng không?"
"Làm gì có chuyện đó ạ! Chị ấy là chị ruột em, em đương nhiên mong chị ấy sướng chứ." Quý Thắng Chu chối phắt.
"Thôi được rồi, đợi Vi Vi giải quyết xong việc này tôi sẽ hỏi nó sau. Tiểu Hổ, mình về!" Anh hai Quý quay sang gọi người em họ đi cùng.
"Dạ." Quý Hổ vốn thân với anh hai nên nghe lời ngay.
Nhìn bóng họ đi xa, Quý Thắng Chu bực dọc lôi điếu t.h.u.ố.c giắt trên tai xuống châm lửa, mặt mày hầm hầm đi về nhà. Hắn cất công xin nghỉ cả buổi sáng để sang nhà họ Tạ b.ắ.n tin, không ngờ nhà ấy nóng m.á.u thế, bà già kia phi sang ngay lập tức. Lúc đó hắn còn đang đắc ý vì họ làm việc nhanh lẹ, giờ thì chỉ thấy hối hận vì mình dàn cảnh không kín kẽ để Quý Vi phát hiện ra.
"Thắng Chu, con về rồi đấy à? Sao rồi, chị con chắc là cảm động lắm nhỉ?" Lúc Trương Thanh Phương đến trường, hắn đã kịp về báo cho bố mẹ một tiếng rồi mới sang nhà bác dắt mấy anh em đi tiếp ứng.
"Cảm động gì mà cảm động! Chị ấy nhìn cái là biết ngay Trương Thanh Phương là do con gọi đến, con giải thích thế nào cũng không nghe. Đến anh hai cũng tin chị ấy chứ chẳng tin con." Nói đoạn, Quý Thắng Chu bực bội ra mặt.
"Sao lại thế được? Thế thằng hai về nó lại chẳng kể với bác cả nhà con à?" Nụ cười trên mặt bà Chu tắt ngóm. Tuy giờ bà với chị dâu trông thì hòa thuận đấy, nhưng trong lòng ai chả muốn nhà mình phải hơn nhà kia. Giờ hay rồi, tự dưng lại dâng cái trò cười này sang cho nhà bác cả.
"Cũng tại chị con hết, biết rõ anh hai ở đó mà còn cố tình nói mấy lời như vậy." Quý Thắng Chu không chút hối lỗi, đổ hết trách nhiệm lên đầu Quý Vi.
"Thế bà già họ Tạ kia cuối cùng đã đi chưa?" Bà Chu hỏi.
"Đi rồi. Trước giờ mình cứ coi thường chị con, chứ con thấy chị ấy định dọn đi từ lâu rồi. Vụ thằng Thông bảo Lộ Lộ là đồ ăn bám chỉ là cái cớ thôi, chị ấy định tống con bé về nhà trẻ dưới quê rồi đấy. Con thấy rõ rồi, chị ấy nghĩ mình tìm được nhà chồng tốt nên muốn vạch rõ ranh giới với nhà này đấy mà. Bảo sao cứ bám lấy cái câu đó mà làm mình làm mẩy." Quý Thắng Chu hừ lạnh một tiếng.
"Chắc không phải đâu, hai năm qua nó vì con bé mà từ chối bao nhiêu chỗ xem mắt rồi còn gì." Bà Chu nửa tin nửa ngờ.
"Mấy cái chỗ trước đây điều kiện có bằng anh Cố Trí Viễn không? Con thấy Thù Huệ nói đúng đấy, chị ấy đâu có phải không muốn lấy chồng, chẳng qua là không thèm nhìn mấy cái đám trước đây thôi." Quý Thắng Chu nghiến răng nói.
"Thật thế hả?" Bà Chu vẫn thấy khó tin.
"Chị ấy đi hỏi thầy chủ nhiệm chuyện gửi trẻ dưới làng Suối rồi thì còn giả gì nữa. Tiếc là bà già họ Tạ kia đến quấy, bắt chị ấy phải đi cùng đến đơn vị cũ của anh Phi làm cam kết là lấy chồng vẫn phải dắt con theo đấy." Nói đến đây, giọng Quý Thắng Chu có chút hối hận, vì nếu dọn được con bé Lộ Lộ đi thật thì hắn còn có cơ hội vòi vĩnh Cố Trí Viễn thêm nữa.
"Thế nếu hôm nay mình không đi tìm nhà họ Tạ, thì việc dọn con bé đi là xong xuôi rồi à?" Bà Chu nói câu này mà lòng có chút chột dạ.
"Thì cũng chẳng trách bọn mình được! Chị ấy mà chịu bàn bạc trước với nhà mình thì đâu đến nỗi thế này?" Quý Thắng Chu chẳng mảy may thấy sai chút nào.
Bà Chu mấp máy môi nhưng cuối cùng không nói thêm gì, trong lòng bà cứ thấy bất an thế nào ấy.
Buổi chiều tan học, Quý Vi bảo Cố Thần An ở lại ăn cơm cùng hai mẹ con, cô dùng món ăn thừa buổi trưa để nấu mì. Ăn uống no nê xong, cô nhờ Thần An trông Lộ Lộ giúp mình, cô cần phải về nhà một chuyến.
Trưa nay Quý Thắng Chu đã diễn một vở kịch hay như thế, giờ đến lượt cô rồi!
Bữa tối nhà họ Quý diễn ra trong im lặng. Lúc nãy vợ chồng bác cả vừa sang một chuyến, nhất là bác gái, giọng điệu cứ bề trên mà giáo huấn bố mẹ cô không biết cách bảo ban con cái.
Vợ chồng bác cả vừa đi khuất, Quý Vi đã hùng hổ xuất hiện trước cửa tiệm tạp hóa nhà họ Quý, cô quát lớn: "Quý Thắng Chu, cậu bước ra đây cho chị! Bao nhiêu năm qua chị đối xử với cậu thế nào mà cậu lại cứ thích đ.â.m sau lưng, không muốn để chị sống yên ổn thế hả?"
