Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 13: Thế Là Kết Hôn Rồi À?

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:34

Editor: Yang Hy

Tiếng quát của Quý Vi làm vợ chồng bác cả vừa mới đi được đoạn ngắn đã lật đật quay lại. Bác gái Quý chỉ chờ có thế để xem kịch vui, ai bảo bà thím này sống không biết điều cơ chứ. Bà tiến lên một bước, giọng điệu tỏ vẻ dịu dàng: "Vi Vi à, có chuyện gì thế cháu? Người nhà cả mà, có phải có hiểu lầm gì không?"

"Bác cả ơi, cháu cũng mong đây là hiểu lầm lắm, nhưng sự thật rành rành ra đấy rồi. Cháu không ngờ người không muốn cháu sống yên ổn nhất lại chính là em trai ruột của mình." Quý Vi vừa nói vừa rưng rưng nước mắt. Cô biết thừa bác gái chẳng phải quan tâm gì mình, chẳng qua là muốn xem mẹ cô mất mặt thôi. Hai bà dâu này so bì với nhau cả đời, từ chuyện nhà cửa đến thành đạt của con cái, chẳng bao giờ chịu thua kém ai.

"Quý Vi, con nói bậy bạ gì thế, có chuyện gì không vào nhà mà bảo nhau?" Bà Chu Tú Trân thấy hàng xóm láng giềng bắt đầu ló ra xem đông đủ thì sa sầm mặt mũi. Người ta bảo "xấu chàng hổ ai", đằng này cô con gái bà lại cứ muốn rêu rao cho cả thiên hạ biết.

Quý Vi của kiếp trước cực kỳ ghét cái kiểu này, coi đó chẳng khác nào phường chợ b.úa c.h.ử.i đổng. Nhưng giờ cô thấy chiêu này đúng là hiệu nghiệm thật. Cô đỏ hoe mắt nhìn mẹ: "Mẹ à, trước đây mẹ cứ nhờ người này người kia giới thiệu đối tượng cho con vì mong con sớm có nơi có chốn. Con cứ tưởng mọi người trong nhà đều nghĩ thế, ai dè lần này con với đối tượng dì Vương giới thiệu vừa bàn xong chuyện cưới xin, Thắng Chu đã cố tình chạy sang nhà họ Tạ mà lua loa. Nó còn lạ gì tính khí nhà ấy nữa đâu, thế mà hôm nay mẹ của Tạ Phi còn phi thẳng lên trường quấy rầy con. Thế này chẳng phải là cố tình chơi xấu con thì là gì? Quý Thắng Chu, lần này chị bảo không lấy sính lễ, thế là cậu định phá nát hôn nhân của chị đúng không? Tiền bạc trong mắt cậu quan trọng đến thế cơ à?"

"Chị... chị đừng có mà nói càn, chuyện chị lấy chồng không phải em nói cho nhà họ Tạ đâu nhé." Đến nước này Quý Thắng Chu đời nào chịu nhận.

"Không cậu thì còn ai vào đây nữa? Chuyện chị với anh Trí Viễn sắp lấy giấy kết hôn chỉ có người nhà mình biết. Chẳng qua cậu ấm ức vì đám cưới này cậu không xơ múi được đồng nào chứ gì? Nên cậu mới xúi nhà họ Tạ sang quấy, tốt nhất là quấy cho anh Trí Viễn sợ mà bỏ tôi luôn, cậu mới hả dạ đúng không? Sao cậu lại nhẫn tâm với chị mình thế?" Giọng Quý Vi đầy vẻ đau khổ, làm hàng xóm xung quanh nhìn Quý Thắng Chu với ánh mắt khinh bỉ hẳn ra.

"Chẳng phải hai đứa đã lấy giấy kết hôn rồi sao?" Bà Chu nhíu mày hỏi.

"Ý mẹ là lấy giấy xong thì mọi người muốn làm gì thì làm ạ? Chuyện này mà đến tai anh Trí Viễn, cùng lắm là con lại ly hôn lần nữa để Quý Thắng Chu lại được dịp vòi tiền sính lễ lần sau chứ gì?" Quý Vi nói giọng đầy thất vọng. Đúng như cô đoán, họ cứ nghĩ cô "ván đã đóng thuyền" với Cố Trí Viễn rồi nên dù anh có biết cũng chẳng sao, cốt là để cô hiểu rằng cô chẳng thể dựa vào ai ngoài họ.

"Mẹ đâu có ý đó! Vi Vi à, chuyện không phải như con nghĩ đâu, vào nhà rồi mẹ con mình nói chuyện." Bà Chu kéo tay cô, hạ thấp giọng cảnh cáo: "Con muốn cái nhà này thành trò cười cho thiên hạ à?"

"Thím Chu này, thím nói thế là không đúng rồi. Thím có thương thằng Thắng Chu đến mấy thì cũng không được đối xử với cái Vi như thế chứ. Ai mà chẳng biết bà mẹ chồng cũ của nó nanh nọc thế nào, thế mà nhà thím lại lựa đúng lúc nó sắp cưới để đi báo tin, thím định làm gì vậy? Gái một lần đò lấy chồng đã khó, nó không lấy sính lễ cũng là để giữ tiếng mà sống tốt với nhà người ta, sao thím lại nỡ phá? Hay là các người hối hận rồi, nghĩ bụng thà để nó đừng lấy chồng để hằng tháng nó còn nộp lương cho thím?" Bác gái Quý vừa nói vừa che miệng, làm ra vẻ như mình lỡ lời.

"Chị im đi! Cao Kim Hoa, đây là việc riêng nhà tôi, chị đừng có mà đứng đấy đ.â.m bị thóc chọc bị gạo." Bà Chu tức nổ đom đóm mắt, bà chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó cả.

Quý Vi cúi đầu không nói gì, lời suy đoán của bác cả lại gợi cho cô một ý tưởng mới. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, giọng nhỏ nhẹ: "Mẹ, bác cả, hai người đừng cãi nhau nữa. Lần này Thắng Chu làm con quá đau lòng rồi. Chuyện cũng đã rồi, có nói gì cũng vô ích thôi. Cứ vậy đi, từ nay về sau hai nhà ít qua lại với nhau thôi."

"Vi Vi, con nói cái gì thế?" Thấy cô như vậy, bà Chu bỗng thấy hoang mang lạ kỳ.

"Là con mơ mộng hão huyền thôi, bố mẹ làm sao mà vì con mà đi trách mắng Thắng Chu được? Con về đây, Lộ Lộ vẫn đang đợi ở trường. Bao giờ con lấy giấy xong sẽ sang gửi kẹo hỷ cho mọi người sau." Mục đích đã đạt được, Quý Vi dứt khoát rút lui. Cô chào mọi người một câu rồi đi thẳng. Bác gái Quý đứng đó cũng hơi ngẩn ra: Thế thôi à? Bà cứ tưởng cô phải gào thét cãi nhau một trận tơi bời với nhà chú hai cơ chứ, sao con bé này lại "hiền" thế nhỉ?

Ông Quý Đại Hải vừa đi lấy hàng ở huyện về đã thấy cảnh tượng này, ông ngơ ngác hỏi vợ: "Gì mà mọi người xúm đen xúm đỏ trước cửa nhà mình thế này?"

"Chú hai à, chú không biết thằng Thắng Chu nhà chú lại làm cái trò dại dột gì đâu." Bác gái Quý lại được dịp thêm mắm dặm muối kể lại ngọn ngành câu chuyện, rồi thở dài: "Cái Vi lần này nó tổn thương thật rồi đấy."

Ông Quý không ngờ chuyện cỏn con thế này mà Quý Thắng Chu cũng làm hỏng bét. Ông c.h.ử.i thầm trong bụng là đồ vô dụng, đồng thời ông cũng nhận ra: con bé Quý Vi bây giờ đã thật sự nằm ngoài tầm kiểm soát của gia đình rồi.

Nhân vật chính đi rồi, hàng xóm cũng tản ra, nhưng ai nấy đều nhìn Quý Thắng Chu với ánh mắt đầy ẩn ý. Quý Thắng Chu nghiến răng trắc trở: "Con dám chắc là chị ta cố tình!"

Ông Quý thẳng tay tát cho hắn một phát: "Mày còn chê chưa đủ nhục nhã à? Vào nhà ngay cho tao!"

Quý Vi chẳng bận tâm việc ông Quý có nổi lôi đình hay không, tâm trạng cô lúc này rất thoải mái. Trước đây cô chỉ đơn phương tuyên bố cắt đứt với nhà mẹ đẻ, họ có thể tìm đến cô bất cứ lúc nào, lúc đó nếu có to chuyện thì mọi người sẽ bênh vực họ. Nhưng giờ thì khác rồi, cô là người bị hại, sau này cô có từ chối họ thì thiên hạ cũng chẳng ai trách được cô câu nào.

Nghĩ đến chuyện lát nữa phải đưa Cố Thần An về, Quý Vi rảo bước nhanh hơn. Vừa đến cổng trường, cô đã thấy Cố Trí Viễn đang sải bước đi tới. Cô nhíu mày hỏi: "Anh chưa đón Thần An à?"

"Cô có sao không?" Anh vừa hỏi vừa nhìn cô từ đầu đến chân một lượt, thấy cô vẫn ổn mới thở phào nhẹ nhõm.

Quý Vi đoán ra ngay: "Chuyện trưa nay anh biết rồi à?"

"Ừm. Có việc gì cần tôi giúp cô cứ bảo nhé." Cố Trí Viễn nói.

"Nhà họ Tạ khó nhằn lắm, giải quyết xong lần này chắc gì đã không có lần sau. Anh Cố này, giờ anh vẫn còn cơ hội để hối hận đấy." Lời Quý Vi nói không phải dọa. Kiếp trước bà Phương cứ hễ có việc là lại tìm cô, cô mà không chịu là bà ta dọa lên tận chỗ Lộ Lộ quấy rối. Cô thầm nghĩ kiếp trước mình đúng là hiền quá, ai muốn nhào nặn thế nào thì nhào nặn.

"Nhà ai mà chẳng có chuyện đau đầu? Sau này có việc gì cô cứ bảo tôi, tôi cùng cô giải quyết." Giọng anh rất nghiêm túc.

"Vâng, tôi nhớ rồi. Cũng muộn rồi, anh dắt Thần An về đi." Quý Vi thấy hài lòng vì sự trách nhiệm của anh.

"Ừm, làm phiền cô trông Thần An hộ tôi nãy giờ." So với mọi khi thì hôm nay anh về khá sớm, thường thì phải gần chín giờ tối anh mới có mặt ở nhà. Anh thầm nghĩ, hình như từ khi gặp mẹ con cô, mọi chuyện đều trở nên tốt đẹp hơn hẳn. Suy nghĩ này làm một người theo chủ nghĩa duy vật như anh cũng thấy lạ lẫm.

"Phải là tôi cảm ơn Thần An vì đã chơi với Lộ Lộ giúp tôi mới đúng." Quý Vi xua tay.

Lúc về, Cố Thần An vẫn cứ quyến luyến không rời làm Quý Vi bật cười. Cô xoa đầu thằng bé: "Cuối tuần này cô với em Lộ Lộ dọn sang bên đó là ở cùng nhau rồi mà!"

"Thật hả cô?" Cố Thần An hớn hở.

"Cô lừa con bao giờ chưa?" Cô giả vờ lườm yêu thằng bé.

"Con mong mau đến cuối tuần quá đi mất!" Cố Thần An phấn khích đến đỏ cả mặt.

Từ sau vụ ầm ĩ hôm thứ ba, nhà họ Quý im hơi lặng tiếng hẳn. Thời gian trôi nhanh đến thứ năm, tan học Cố Thần An vẫn theo hai mẹ con về phòng chờ bố đến đón.

Lần này Cố Trí Viễn sang đón con, trên tay cầm theo một xấp ảnh. Anh đưa cho cô: "Ảnh tôi nhờ người lấy về rồi đây. Sáng mai tôi qua đón cô nhé?"

"Vâng." Quý Vi nhận lấy xấp ảnh, tấm trên cùng chính là ảnh "gia đình" bốn người. Trong ảnh, hai đứa nhỏ cười tươi rói, trông rất thoải mái, còn hai người lớn thì có vẻ hơi khép nép.

"Ảnh đăng ký kết hôn ở đây." Anh đưa cho cô một cái phong bì nhỏ đựng ảnh thẻ của hai người. Trong ảnh, cả hai đều nghiêm túc đến mức trông cứ như đang viết chữ "chúng tôi không quen nhau" lên mặt vậy. Quý Vi bị suy nghĩ của mình làm cho phì cười. Cô ngước nhìn anh: "Để tôi giữ cho, mai anh nhớ mang theo hộ khẩu với chứng minh thư nhé."

"Ừm." Cố Trí Viễn ít khi chụp ảnh, nhưng nhìn tấm hình bốn người, ánh mắt anh bỗng mềm lại.

"Mấy tấm này cứ để ở chỗ tôi, mai mình mua cái album về l.ồ.ng vào cho đẹp." Cô đề nghị.

"Cô Quý ơi, cho con xem ảnh với!" Thấy hai người cứ mải nói chuyện, Cố Thần An sốt ruột không chịu nổi liền lên tiếng. Lộ Lộ bên cạnh cũng hùa theo: "Ảnh, ảnh!"

"Ơ kìa, cô quên mất hai đứa. Nè, xem ảnh của hai đứa chụp riêng đi." Nhìn tấm Cố Thần An đóng vai Tôn Ngộ Không, Quý Vi lại không nhịn được cười.

Hai đứa nhỏ xem ảnh say mê. Cố Thần An chỉ vào tấm ảnh bốn người bảo: "Bố ơi, mình phóng to tấm này treo ở nhà được không bố?" Làm thế để ai vào cũng biết họ là một gia đình.

Cố Trí Viễn không trả lời ngay mà nhìn Quý Vi hỏi khẽ: "Được không?"

"Tất nhiên là được chứ." Quý Vi gật đầu. Không khí gia đình ấm cúng rất tốt cho tâm lý trẻ nhỏ, điều này tốt cho cả Cố Thần An và Lộ Lộ.

"Yeah! Thế mai bố đừng có quên nhé. Thôi mình về thôi bố." Cố Thần An vẫn khư khư cầm tấm ảnh Tôn Ngộ Không, định bụng về nhà ngắm tiếp cho sướng.

Đợi hai bố con về rồi, Quý Vi soạn sẵn giấy tờ cho ngày mai. May mà hộ khẩu của cô đã tách khỏi nhà họ Quý từ lâu, nếu không lại thêm một chuyện để họ làm khó dễ.

Sáng sớm thứ sáu, Quý Vi dắt Lộ Lộ cùng Cố Trí Viễn đi lên huyện. Đường lên huyện ngược hướng với thành phố, đi xe khách cũng mất tầm nửa tiếng. Lộ Lộ dậy sớm quá nên giờ nằm lọt thỏm trong lòng mẹ ngủ tít thò lò.

Tiết trời cuối tháng năm vẫn còn hơi se lạnh. Thấy vậy, Cố Trí Viễn cởi chiếc áo sơ mi khoác ngoài đưa cho cô: "Đắp cho Lộ Lộ đi, kẻo con bé cảm lạnh."

Quý Vi nhìn anh, giờ chỉ còn mỗi chiếc áo may ô bên trong, cô hỏi nhỏ: "Anh không lạnh à?"

"Tôi không lạnh đâu." Anh lắc đầu.

Quý Vi quay mặt đi chỗ khác, nhưng trong đầu cứ hiện lên hình ảnh đôi bắp tay rắn chắc của anh. Anh phục viên về được ba tháng rồi mà vóc dáng vẫn chuẩn thật. Cô nhớ nhà hàng xóm có anh đi lính về, mới có hai tháng đã phát tướng tròn vo.

Cô tự nhủ không được nghĩ linh tinh nữa. Chỉ là hở tí tay thôi mà, sao đầu óc mình lại lắm hình ảnh thế này? Chẳng lẽ mình "vã" đến thế rồi sao? Cô cố tập trung nhìn vào Lộ Lộ, đắp chiếc áo sơ mi của anh cho con. Cô ngửi thấy mùi bột giặt trên áo, rất sạch sẽ và tươi mát.

Nửa tiếng ngồi xe mà Quý Vi thấy dài dằng dặc. Lúc xe vào bến, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Lộ Lộ vẫn chưa tỉnh, Cố Trí Viễn đứng dậy định bế con hộ cô: "Để tôi bế cho."

Quý Vi chần chừ một chút rồi từ chối: "Thôi để tôi bế, giờ đổi người bé thức giấc lại quấy khóc đấy." Dù anh sắp thành chồng cô, nhưng với Lộ Lộ, anh vẫn là một người đàn ông lạ lẫm, cô không muốn tùy tiện giao con cho người khác khi bé đang ngủ.

"Được rồi, bao giờ mỏi tay thì bảo tôi nhé." Anh cũng chẳng nghĩ gì nhiều, tin ngay lời cô nói.

Đúng lúc đó, con bé trong lòng mở mắt: "Mẹ ơi, mình đi đâu thế ạ?"

"Tỉnh rồi hả con?" Quý Vi không trả lời mà cởi chiếc áo sơ mi ra, tìm chỗ ngồi xuống đợi con tỉnh táo hẳn.

Cô đưa lại chiếc áo cho anh: "Anh mặc vào đi, trời sáng sớm vẫn lạnh lắm."

Cố Trí Viễn nhận lấy áo, chợt thấy vành tai cô hơi đỏ lên. Anh nhìn lại chiếc áo may ô mình đang mặc, ánh mắt thoáng hiện vẻ suy tư.

Đợi anh mặc áo xong, cả nhà mới đi sang phòng đăng ký kết hôn. Quý Vi không ngờ cái ngày họ chọn bừa lại là ngày đẹp, mới bắt đầu giờ làm việc mà đã có năm cặp đang xếp hàng rồi.

Lộ Lộ nhìn chằm chằm vào cuốn sổ đỏ trên tay những người vừa đi ra, nhớ lại lời anh Thần An nói: "Mẹ ơi, có cái sổ này là con có bố thật rồi đúng không ạ?"

"Đúng rồi con." Quý Vi mỉm cười véo nhẹ mũi con. Kiếp trước cô cứ sợ tái hôn sẽ làm khổ con, mà quên mất rằng trẻ con cũng thèm có bố lắm. Thế nên cô thầm quyết tâm phải sớm dọn lên thành phố để con và Cố Thần An có môi trường sống tốt nhất.

Thủ tục cũng nhanh gọn, mỗi người điền một tờ khai. Họ nộp tờ khai kèm ảnh thẻ cho nhân viên. Rất nhanh sau đó, hai cuốn sổ kết hôn mới cáu đã nằm gọn trong tay. Quý Vi nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, thẫn thờ mất một lúc: Thế là kết hôn rồi à?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.