Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 20: Có Phải Từng Bị Tổn Thương Không? (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:36
Editor: Yang Hy
Phía bên này, Cố Trí Viễn khéo léo từ chối lời mời ở lại dùng cơm của Lữ Song Tài: "Trong nhà còn mấy đứa nhỏ, tôi phải về đã, tôi sẽ mời các anh vào thứ bảy tuần sau."
Lữ Song Tài định nói thêm gì đó nhưng bị Kiều Tiểu Tuyết đứng cạnh nhéo một cái vào tay. Chị gật đầu với Cố Trí Viễn: "Được rồi, thế thứ bảy đợi tụi trẻ tan học xong bọn chị sẽ sang."
Đợi Cố Trí Viễn đi khuất, Lữ Song Tài mới hậm hực nhìn vợ: "Tôi chỉ muốn giữ chú ấy lại làm bữa cơm thôi mà, có gì đâu?"
"Người ta mới cưới, nhà lại có hai đứa con nhỏ, ông định vứt hết cho vợ mới người ta lo chắc?" Kiều Tiểu Tuyết lườm chồng một cái cháy mặt. Cái ông này bình thường chẳng bao giờ phải trông con nên làm sao biết cảnh chăm hai đứa nhỏ nó cực đến mức nào.
"Trông con thôi mà, có gì mà mệt." Lữ Song Tài lầm bầm.
Kiều Tiểu Tuyết chẳng buồn chấp, tặng anh ta thêm một cái lườm sắc lẹm rồi quay sang đon đả chào hỏi vợ chồng Vương Hải Phong.
…
Cố Trí Viễn về đến nhà thì cổng đã khóa. Mở cửa vào sân, anh thoáng ngập ngừng không biết có nên ra bờ sông tìm ba mẹ con không, nhưng lại sợ Quý Vi hiểu lầm là mình không tin tưởng cô. Đắn đo một lát, anh quyết định đi thẳng vào bếp.
Đến lúc Quý Vi dắt hai đứa nhỏ lững thững về gần đến nhà, Cố Thần An đã đ.á.n.h hơi thấy mùi thơm từ xa: "Thơm quá đi mất!"
Lộ Lộ cũng bắt chước anh, hít một hơi thật sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c: "Thơm quá mẹ ơi!"
"Hai đứa đói rồi hả?" Quý Vi phì cười nhìn hai cái bụng đang sôi sùng sục.
"Dạ, hơi đói một tí ạ." Cố Thần An xoa bụng, ngượng nghịu đáp.
"Thế mình đi nhanh lên nào, về nấu nước gừng xong là ăn cơm luôn." Quý Vi sực nhớ ra một chuyện, không biết trong nhà có sẵn đường đỏ không nữa. Chưa kịp hỏi thì Cố Thần An đã reo lên khi thấy làn khói bếp quen thuộc: "Mùi thơm bay ra từ nhà mình nè! Bố đang nấu cơm, bố về rồi!"
"Bố về rồi! Sắp được ăn cơm rồi!" Lộ Lộ cũng nhảy cẫng lên ăn theo anh.
Quý Vi hơi nhướng mày ngạc nhiên. Cô cứ ngỡ Cố Trí Viễn sẽ ở lại nhậu nhẹt bên nhà bạn chứ. Vì mấy ông hàng xóm quanh đây mà cô có định kiến rằng cánh lính xuất ngũ hễ tụ tập là phải rượu chè đến khuya, nên sự trở về sớm của anh làm cô khá bất ngờ.
Hai đứa nhỏ đã lon ton chạy vào trước. Cố Trí Viễn trong bếp nghe tiếng "loa phường" của Cố Thần An từ sớm nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng đâu, anh đoán chắc cậu bé phải đứng đợi em gái đi cùng. Một lúc sau sân nhà mới rộn ràng hẳn lên, anh từ bếp bước ra, nhìn hai anh em rồi dừng mắt lại nơi Quý Vi vừa chạm chân đến cửa: "Về rồi à?"
"Vâng, anh về sớm thế. Trong nhà có đường đỏ không anh?" Quý Vi hỏi luôn.
"Đường đỏ?" Câu hỏi nhảy cóc làm Cố Trí Viễn hơi ngớ người.
"Tôi dắt tụi nhỏ đi bắt cá dưới sông, định nấu ít nước gừng đường đỏ cho tụi nhỏ uống giải cảm ấy mà." Cô giải thích.
"Gừng thì có chứ đường đỏ thì hết rồi, để anh đi mua ngay." Nói rồi Cố Trí Viễn dắt xe đạp ra cổng, trên trấn giờ cũng nhiều tiệm tạp hóa nên không lo.
"Hai đứa vào nhà đi, mẹ vào bếp đun nước gừng trước." Quý Vi giục tụi nhỏ. Gừng còn phải băm nhỏ, tranh thủ lúc anh đi mua đường cô làm mấy việc chuẩn bị này là vừa đẹp.
Nước trong nồi vừa sủi tăm cũng là lúc mùi gừng thơm nồng bốc lên. Cố Trí Viễn cũng vừa kịp về tới, anh đưa túi đường cho cô: "Có kịp không?"
"Kịp chứ, anh về đúng lúc lắm." Sợ đun lâu quá sẽ bị cay nồng, Quý Vi cho đường vào, đợi tan hết là múc ra ngay.
Cô bưng một bát nước gừng to đùng ra, ra lệnh cho người phía sau: "Anh cầm hai cái bát ra đây, tôi vào trông tụi nhỏ uống hết mới được."
"Có ngay." Cố Trí Viễn cầm bát và chiếc muôi mà cô để quên, lạch bạch đi theo sau.
Trong nhà, hai đứa nhỏ đang chụm đầu thì thầm chuyện gì đó. Thấy Quý Vi vào, Lộ Lộ bỗng chột dạ cúi gầm mặt xuống. Quý Vi nhìn cái là hiểu ngay vấn đề: "Tạ Lộ Nghiên, con lại lén ăn kẹo đúng không?"
Lộ Lộ lắc đầu nguầy nguậy không nhận, nhưng Cố Thần An ngồi cạnh thì mắt chữ O mồm chữ A kinh ngạc: "Mẹ ơi, sao mẹ biết hay thế ạ?"
Cậu nhóc rõ ràng đã giấu kỹ vỏ kẹo trong túi rồi, kẹo trong mồm cũng sắp tan hết, thế mà mẹ vẫn nhìn ra.
"Con đoán xem? Mẹ còn biết là kẹo này do anh Thần An chia cho em nữa cơ." Quý Vi nhìn Cố Thần An với vẻ bí ẩn. Sáng nay cô chỉ cho Lộ Lộ hai viên và con bé đã chén sạch từ đời nào rồi.
Cố Thần An ngạc nhiên đến mức mắt tròn xoe như hai hòn bi ve: "Trời ơi, sao mẹ biết hết vậy ạ?"
"Vì mẹ là mẹ của các con, tụi con làm gì cũng không qua mắt được mẹ đâu." Quý Vi nhìn hai đứa nhỏ, bắt đầu bài diễn văn "chém gió" đầy nghiêm túc.
"Thật hả mẹ?" Cố Thần An bắt đầu thấy lo lo, trong đầu lùng sục lại xem hai ngày nay mình có làm chuyện gì "mờ ám" nữa không.
"Tất nhiên rồi. Thế nên kể cả lúc mẹ không ở bên cạnh, tụi con cũng không được làm những gì mẹ cấm, nghe chưa?" Quý Vi vừa nói vừa véo nhẹ má Lộ Lộ: "Hôm nay con ăn một viên kẹo của anh, mai nhớ phải trả lại cho anh nghe không?"
"Dạ không cần đâu mẹ, con tự nguyện cho em mà." Cố Thần An vội xua tay.
"Con nhớ rồi mẹ." Lộ Lộ ngoan ngoãn gật đầu.
"Biết lỗi mà sửa là bé ngoan. Nào, uống nhanh bát nước gừng này đi rồi còn ăn cơm." Quý Vi dứt lời mới để ý thấy Cố Trí Viễn vẫn đứng ở cửa cầm bát với muôi, chẳng biết nãy giờ anh nghe cô "bốc phét" được bao nhiêu rồi.
Cố Trí Viễn thản nhiên đặt bát xuống trước mặt hai đứa nhỏ rồi múc nước gừng ra. Khói bốc nghi ngút, anh ôn tồn nhắc: "Cẩn thận nhé, còn nóng lắm đấy."
"Cay lắm mẹ ơi." Mùi gừng nồng nặc làm Lộ Lộ hơi sợ. Hồi còn ở nhà ngoại, chẳng mấy khi được ăn kẹo nên có nước gừng ngọt ngọt là con bé hăng hái lắm. Giờ về đây, ngày nào cũng có hai viên kẹo xịn, thỉnh thoảng anh Thần An lại chia thêm, nên nhóc con bắt đầu chê cái độ ngọt của nước gừng rồi.
"Cay mới giải cảm được." Sợ tụi nhỏ bị bỏng, Quý Vi quyết định đứng trông cho chúng uống hết mới thôi. Cô liếc nhìn bát nước gừng còn dư, quay sang hỏi Cố Trí Viễn: "Anh có uống tí không?"
"Đợi tụi nhỏ uống xong đã rồi tính." Anh không rõ cô chỉ hỏi khách sáo hay sợ lãng phí nên đáp đại một câu rồi quay vào bếp trước.
Cố Thần An vừa nhâm nhi từng ngụm nước gừng vừa lén nhìn Quý Vi, vẻ mặt vẫn còn nửa tin nửa ngờ về vụ "mẹ có mắt thần". Quý Vi vờ như không thấy, chỉ nhắc khi thấy tụi nhỏ định nhè bã gừng ra: "Nuốt hết đi con, không được nhè."
"Dạ..." Phải nuốt cả bã gừng làm hai đứa nhăn mặt như khỉ ăn mắm tôm. Khó khăn lắm mới uống xong bát nước, hai đứa vội vã xua tay: "Thôi mẹ ơi, con không uống nữa đâu."
"Được rồi, mỗi đứa một bát là đủ. Chỗ còn lại để bố mẹ giải quyết cho." Quý Vi thầm nhủ lần sau phải bớt gừng đi một chút.
"Hai đứa ở đây chơi nhé, mẹ vào bếp phụ bố một tay." Quý Vi định bụng tranh thủ lúc này trao đổi với Cố Trí Viễn về chuyện của Cố Thần An.
"Mẹ ơi để con làm cho, mẹ ở đây xem tivi với em đi." Cố Thần An định giành lấy cái bát không trên tay cô.
"Không cần đâu, con cứ dắt em xem tivi là được rồi." Quý Vi lắc đầu. Nhà có hai người lớn sờ sờ ra đó, ai lại để trẻ con làm việc.
Thật ra Cố Thần An chưa biết cách lấy lòng người lớn thế nào cho đúng. Cậu chỉ nhớ hồi còn có Phương Tình ở nhà, hễ cậu làm hết việc nhà là sẽ không bị ăn đòn. Vì thế trong suy nghĩ của cậu, làm việc nhà là cách khiến người lớn vui lòng. Giờ bị Quý Vi từ chối, cậu bỗng thấy hơi hẫng, may mà Lộ Lộ đã kéo áo đòi xem tivi nên cậu cũ nguôi ngoai.
…
Nghe tiếng bước chân phía sau, Cố Trí Viễn biết ngay là ai. Anh đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu, định bụng nửa tiếng nữa mới xào nấu, kẻo hai đứa nhỏ vừa húp xong bát nước gừng sẽ không nuốt nổi cơm.
"Còn dư một ít, chúng ta chia nhau uống nhé?" Quý Vi nói như thông báo chứ không phải hỏi ý kiến. Cô lấy hai cái bát chia nốt chỗ nước gừng còn lại.
Vừa nhấp một ngụm cô đã nhăn mặt: Ch.ết thật, nay mình băm hơi quá tay thật, hèn gì Lộ Lộ lại chê. Cô nhắm mắt nhắm mũi nốc cạn, trong khi người bên cạnh lại thản nhiên uống hết sạch mà không đổi sắc mặt, xong xuôi còn tiện tay tráng bát dưới vòi nước.
"Cố Trí Viễn này, trưa nay lúc ngủ Thần An cứ khóc suốt, còn gọi bố cứu con nữa. Hồi trước thằng bé... không được ổn lắm à?" Quý Vi ướm lời.
Vẻ mặt vốn đang điềm đạm của Cố Trí Viễn bỗng chốc đanh lại. Anh quay sang nhìn cô: "Thế sau đó thì sao?"
"Tôi sợ gọi dậy đột ngột con nó sẽ khóc to hơn nên cứ dỗ dành mãi. Trước đây con có hay bị thế không anh?"
"Hồi anh mới về làm thủ tục ly hôn với mẹ thằng bé, thi thoảng nó cũng bị vậy. Nhưng từ lúc dọn về đây ngủ với anh thì không thấy nữa." Cố Trí Viễn trầm ngâm, vẻ mặt đầy lo âu.
"Con bị thế chắc là do thiếu cảm giác an toàn. Sau này cả tôi và anh đều phải kiên nhẫn và quan tâm con nhiều hơn. Người ta bảo một tuổi thơ hạnh phúc sẽ chữa lành cả cuộc đời, còn một tuổi thơ bất hạnh thì phải dùng cả đời để chữa lành. Tôi hy vọng chúng ta có thể cho các con một tuổi thơ thật đẹp." Quý Vi nghiêm túc nói.
"Anh hiểu rồi. Quý Vi, cảm ơn em." Giọng anh đầy chân thành.
"Con đã gọi tôi một tiếng mẹ thì đó là việc tôi nên làm thôi. Mong là con sẽ sớm thoát khỏi bóng ma quá khứ." Thấy anh không có ý định nhắc đến mẹ ruột của Cố Thần An, Quý Vi cũng không gặng hỏi thêm.
Cố Trí Viễn đắn đo một hồi rồi cũng mở lòng: "Mẹ Thần An trước đây đối xử với thằng bé không tốt. Hễ không vừa ý là đ.á.n.h mắng, thậm chí còn nhốt nó vào phòng kho tối om nữa, nên nó rất sợ bóng tối. Tôi cứ ngỡ thời gian qua thằng bé đã quên hết rồi chứ..."
"Tổn thương tuổi thơ khó quên lắm anh ạ. Đôi khi chỉ một câu nói hay một hình ảnh vô tình cũng làm con nhớ lại chuyện cũ. Trưa nay chắc cũng vì thế." Quý Vi nhận định.
"Thứ bảy tới dắt con đi thành phố cho bồ câu ăn, anh sẽ ghé bệnh viện hỏi xem có bác sĩ nào chuyên về tâm lý trẻ em không." Cố Trí Viễn quyết định nhanh ch.óng.
Quý Vi cũng nghĩ đến bác sĩ tâm lý, nhưng cô không chắc bệnh viện thành phố thời này đã có khoa đó chưa. Không ngờ Cố Trí Viễn lại có tư tưởng tiến bộ đến vậy, vượt xa hẳn những người cùng thời.
"Chắc là khoa tâm thần hoặc tâm lý học lâm sàng gì đó. Nếu trên thành phố không có thì đợi hè mình lên tỉnh xem sao." Quý Vi nhớ thành phố này sau này phát triển lắm, chắc sẽ có thôi.
"Được, để thứ bảy tính tiếp. Cũng đến giờ rồi, anh chuẩn bị nấu cơm đây."
"Vâng, thế để tôi ra dọn bàn." Quý Vi biết ý rời đi.
Tiếng tivi ngoài nhà vẫn oang oang, Quý Vi bước nhanh hơn: "Thần An, Lộ Lộ ơi, chuẩn bị ăn cơm rồi! Ra phụ mẹ dọn bàn nhanh nào!"
"Dạ có con đây!" Cố Thần An rất thích cảm giác được giúp đỡ mẹ. Tiếng Quý Vi vừa dứt là cậu đã chạy lạch bạch ra, hăng hái: "Mẹ ơi để con làm cho!"
"Được, giao nhiệm vụ dọn bàn cho con đấy nhé." Quý Vi cười gật đầu. Lộ Lộ chạy ra sau cũng không chịu thua kém: "Con cũng làm ạ!"
"Được rồi, hai anh em mình cùng làm." Cố Thần An dắt tay em.
Quý Vi đứng bên cạnh nhìn hai đứa nhỏ dọn dẹp đồ chơi trên bàn rồi lấy khăn lau sạch sẽ. Xong xuôi, Cố Thần An lại chạy tót vào bếp: "Con vào bưng thức ăn ra cho bố!"
Lần này Quý Vi giữ Lộ Lộ lại: "Mấy việc này để anh Thần An làm, bao giờ con lớn thêm tí nữa mẹ mới cho làm nhé."
"Dạ." Lộ Lộ ngoan ngoãn vâng lời.
Nhìn cái vẻ dễ thương của con, Quý Vi không nhịn được xoa xoa hai cái b.í.m tóc nhỏ trên đầu bé: "Ngoan quá."
"Anh Thần An cũng ngoan ạ." Thấy mẹ quên khen anh, Lộ Lộ liền bổ sung thêm.
"Đúng rồi, cả hai đứa đều là bé ngoan của mẹ hết." Lần này Quý Vi bật cười thành tiếng.
Cố Thần An bưng đĩa thức ăn từ bếp ra đúng lúc nghe thấy câu đó, khóe môi cậu nhóc cứ thế nở nụ cười rạng rỡ. Cố Trí Viễn đi bên cạnh nhìn thấy niềm vui trên mặt con trai, bèn liếc nhìn Quý Vi đầy suy nghĩ: Hóa ra mấy lời khen ngợi của cô lại có sức mạnh đến thế sao?
…
"Hôm nay chơi mệt rồi, hai đứa ăn nhiều vào nhé." Quý Vi gắp thức ăn cho hai anh em trước rồi mới bắt đầu ăn phần mình. Đây là thói quen cô luyện được từ hồi còn ở nhà ngoại, nếu cô không gắp cho Lộ Lộ trước thì bữa đó con bé đừng hòng đụng được vào miếng ngon nào.
Lộ Lộ thì thấy chuyện này bình thường, nhưng Cố Thần An lại có chút sững sờ vì xúc động: "Con cảm ơn mẹ." Trong suy nghĩ của cậu nhóc, đáng lẽ cậu và bố phải là người chăm sóc hai mẹ con mới đúng, không ngờ mẹ lại quan tâm mình đến từng miếng ăn thế này.
"Người một nhà cả, khách sáo gì chứ. Ăn nhanh đi con." Quý Vi nhận ra ngay vấn đề. Cứ mỗi lần cô làm gì thân mật hay khen ngợi là Cố Thần An lại biểu hiện rất kích động. Cô đoán chắc mẹ ruột cậu nhóc chưa bao giờ làm vậy nên cậu mới thấy lạ lẫm và trân trọng đến thế.
"Dạ!" Cố Thần An gật đầu chắc nịch.
Sau bữa tối là thời gian nghỉ ngơi. Quý Vi không muốn tụi nhỏ dán mắt vào tivi mãi nên rủ chúng đi dạo. Cố Thần An nhìn về phía bếp rồi bảo: "Mẹ ơi, đợi bố rửa bát xong rồi cả nhà mình cùng đi được không ạ?"
"Tất nhiên là được rồi." Quý Vi lờ mờ đoán được ý định của cậu nhóc.
Đợi Cố Trí Viễn lúi húi trong bếp ra, Cố Thần An là người đầu tiên chạy lại: "Bố ơi, cả nhà đang đợi bố đi dạo phố này!"
Nhìn thấy ánh mắt mong chờ của con, Cố Trí Viễn gật đầu: "Thế đi luôn bây giờ nhé?"
"Dạ! Bố dắt tay con bên này, mẹ dắt tay con bên kia nhé." Cố Thần An bắt đầu sắp xếp đội hình.
"Như thế có choán hết đường của người ta không con?" Quý Vi hơi ngập ngừng.
"Không sao đâu mẹ, con thấy nhà khác họ cũng đi thế mà. Đi mà mẹ..." Cái giọng nài nỉ của Cố Thần An làm Quý Vi không đành lòng từ chối.
Thế là cả gia đình bốn người tay trong tay bước ra khỏi cổng. Tâm trạng Cố Thần An phấn chấn thấy rõ. Đây cũng là lần đầu tiên hai vợ chồng xuất hiện cùng nhau công khai sau khi nhận giấy kết hôn. Buổi tối dân làng đi dạo khá đông, mấy ông hàng xóm quen biết Cố Trí Viễn thấy vậy liền hỏi: "Kìa chú Viễn, vợ mới đấy à?"
"Vâng, đây là Quý Vi nhà tôi." Cố Trí Viễn niềm nở giới thiệu. Lần trước anh mới chỉ đi chia kẹo hỷ quanh xóm, lúc đó Quý Vi chưa dọn về nên hàng xóm giờ mới biết mặt.
Quý Vi mỉm cười chào hỏi mọi người. Ánh mắt láng giềng đều rất thiện cảm, họ trêu đùa vài câu rồi ai đi đường nấy. Cố Thần An bên cạnh thì sướng rơn: "Giờ thì ai cũng biết mẹ với em Lộ Lộ rồi nhé."
"Ừ, tất cả là nhờ con rủ cả nhà đi dạo đấy." Nhận ra Cố Thần An vẫn còn chút tự ti, Quý Vi không tiếc lời khen ngợi con.
Chẳng ngờ một chuyện nhỏ nhặt thế cũng được mẹ khen, tai Cố Thần An đỏ bừng lên vì ngượng, nói năng cũng có chút lắp bắp.
Đi một vòng lớn, cả nhà mới quay về. Về đến nhà, Quý Vi nhắc Cố Thần An: "Con nhớ kiểm tra lại cặp sách xem đồ dùng cho ngày mai đã đủ chưa nhé."
Dặn xong Cố Thần An, Quý Vi ngồi thụp xuống nhìn Lộ Lộ: "Lộ Lộ ơi, ngày mai con bắt đầu đi mẫu giáo rồi. Trường của mẹ ngay sát bên thôi, lúc nào nhớ mẹ cũng không được khóc nhè đâu nhé, biết chưa?"
"Lộ Lộ đi học rồi à?" Cố Trí Viễn hơi ngạc nhiên.
"Vâng, tuần trước cô Chủ nhiệm bên trường tôi có hỏi giúp, trường mầm non bên cạnh vẫn còn chỗ cho con vào học luôn. Chứ để con bé ngồi lì trong văn phòng đợi tôi cả ngày thì tội quá, cho đi lớp chơi với bạn vẫn hơn." Quý Vi giải thích.
"Cũng hay đấy." Cố Trí Viễn gật gù tán thành.
"Oa, Lộ Lộ giỏi thật, chưa đầy ba tuổi đã được đi học rồi." Cố Thần An tặc lưỡi ngưỡng mộ.
Lộ Lộ vốn đang hơi lo lắng, nghe anh khen thế là ưỡn n.g.ự.c ra oai ngay, thái độ quay ngoắt 180 độ: "Mẹ ơi, con đi học con sẽ ngoan lắm luôn!"
"Thế mai đi học nên tối nay mình ngủ sớm nhé. Giờ hai mẹ con mình đi tắm nào?" Quý Vi hỏi.
"Dạ!" Lộ Lộ ngoan ngoãn gật đầu.
"Để anh đi đun nước." Cố Trí Viễn lại tất tả chạy vào bếp.
Cố Thần An nhìn em gái đầy ghen tị: Mẹ tắm cho em kìa... Cậu cũng muốn được mẹ tắm cho lắm, nhưng nhớ đến lời Quý Vi lúc trưa, cậu lại gạt ngay ý nghĩ đó đi. Mình là con trai, phải tự tắm hoặc nhờ bố giúp thôi.
Đến lúc Quý Vi tắm rửa xong xuôi nằm xuống giường đã là một tiếng rưỡi sau. Lộ Lộ bên cạnh đã buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn cố căng mắt chờ mẹ. Vừa ngửi thấy mùi hương quen thuộc của mẹ, nhóc con đã nhắm nghiền mắt và chìm vào giấc ngủ ngon lành.
