Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 21: Có Phải Từng Bị Tổn Thương Không? (3)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:36
Editor: Yang Hy
Cuối tuần đầu tiên sau khi hai mẹ con dọn đến nhà họ Cố cứ thế trôi qua trong êm đềm. Sáng sớm hôm sau, Quý Vi dắt cả hai đứa cùng đến trường. Đợi Cố Thần An vào lớp xong, cô mới dẫn Lộ Lộ sang trường mẫu giáo ngay sát vách. Nhờ có thầy Phục đ.á.n.h tiếng trước nên thủ tục nhập học của Lộ Lộ diễn ra rất suôn sẻ. Sau một hồi dặn dò đủ thứ ở cửa lớp mầm, Quý Vi mới yên tâm rời đi, chẳng ngờ vừa ra đến cổng trường đã đụng ngay bà Chu Tú Trân.
Bà Chu đang dắt Quý Thông đi học. Kể từ sau lần bị Quý Vi dằn mặt, thằng bé vốn nghịch ngợm, hống hách giờ thấy cô là sợ mất mật, chỉ muốn lẩn đi chỗ khác, nó cắm đầu chạy tót vào lớp. Còn bà Chu thì gọi giật Quý Vi lại: "Vi Vi, con đến đây làm gì? Chẳng lẽ con cũng cho con bé Lộ Lộ đi mẫu giáo rồi à?"
"Có việc gì không ạ?" Quý Vi thản nhiên hỏi ngược lại, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của bà.
"Vi Vi, con cứ khăng khăng phải làm thế này sao? Chỉ cần con với bố con chịu xuống nước một tí là con vẫn có thể gửi con bé về nhà để mẹ trông cho mà. Nó còn bé tí thế này, đi học thì biết cái gì, chả phải là ném tiền qua cửa sổ à?" Nghĩ đến tiền học phí mẫu giáo, bà Chu lại thấy xót xa cả ruột gan.
"Gửi về cho mẹ trông thì cũng vẫn phải đưa tiền, lại còn bị bố mẹ đi rêu rao khắp nơi là đối xử tốt với con thế nào, làm như con nợ bố mẹ không bằng. Cho đi học, dù Lộ Lộ có học được gì hay không thì ít nhất cũng chẳng ai mang cái 'đạo đức' ra để ép uổng con được, mẹ thấy đúng không?" Quý Vi nhìn bà Chu, mỉm cười đầy ẩn ý.
"Quý Vi, sao con lại trở nên thế này? Xem ra thằng Thắng Chu nói đúng, con vốn dĩ đã bất mãn với cái nhà này từ lâu rồi, chuyện thằng Thông hôm nọ chỉ là cái cớ thôi." Bà Chu nhìn con gái với vẻ mặt đầy thất vọng. Ngoài thất vọng ra, thật lòng bà đang thấy hoảng loạn. Trước đây tháng nào Quý Vi cũng nộp sạch lương cho bà, bà chỉ việc để mắt đến Lộ Lộ là xong, giờ tự dưng mất đứt khoản thu nhập hơn ba trăm đồng mỗi tháng, bà thấy không quen chút nào.
"Những gì cần nói con đã nói hết rồi, mẹ muốn nghĩ sao thì tùy. Con đến giờ lên lớp rồi." Quý Vi nói xong liền lướt qua bà đi thẳng.
"Thế con với cậu Viễn nhận giấy kết hôn rồi, không định dắt nó về làm bữa cơm mời họ hàng thân thích à?" Bà Chu vẫn chưa quên chuyện này.
"Để lúc nào tụi con rảnh đã mẹ ạ. Anh ấy đi công tác suốt, toàn nửa đêm mới về đến nhà." Quý Vi nhún vai vẻ bất lực.
Bà Chu định nói thêm nhưng Quý Vi đã đi xa không thèm ngoái đầu lại. Bà nhíu mày thật c.h.ặ.t, thầm nghĩ con bé này giờ đúng là "trơn như lươn", chẳng để cho ai bắt bẻ được cái gì.
Về nhà, bà kể lại chuyện Lộ Lộ đi học cho ông Quý Đại Hải nghe. Ông nghe xong liền đập mạnh cái tẩu t.h.u.ố.c xuống bàn: "Cái con ranh này đúng là ngày càng quá quắt, thà mang tiền cho người ngoài ăn chứ nhất định không để người nhà được hưởng tí nào." Hai ông bà hiển nhiên đã quên sạch cái thái độ hắt hủi, chê bai lúc trước khi phải trông cháu.
"Giờ nói mấy cái đó thì giải quyết được gì? Ông mau nghĩ cách đi chứ." Bà Chu giục.
"Tôi thì nghĩ được cách gì? Thằng Thắng Chu đúng là đồ ăn hại, có tí việc cũng làm không xong. Bà tưởng con Quý Vi nó tự dưng mò về nhà làm ầm lên chỉ để cho thiên hạ xem kịch hay của thằng Thắng Chu chắc? Nó làm thế là để chặn họng mình, không cho mình có cửa mà trách mắng nó nữa đấy." Ông Quý Đại Hải gằn giọng rồi rít một hơi t.h.u.ố.c lá sợi thật sâu. Sống ở đời ai chẳng trọng cái sĩ diện, nhất là bây giờ ông bà đang làm ăn buôn bán, danh tiếng lại càng quan trọng.
"Con bé đó ngày càng tinh quái. Nhìn xưởng của thằng Thắng Chu làm ăn ngày càng bết bát thế kia..." Nói đến đây bà Chu chợt nhớ ra điều gì: "Ông bảo xem, hay là nó nghe thấy chuyện mình định bắt nó nhường việc ở trường cho thằng Thắng Chu rồi?"
Dạo này xưởng làm ăn kém, lương lậu chẳng đáng bao nhiêu, ngược lại công việc ở trường học thì vừa ổn định vừa lương cao, nên hai ông bà mới nảy ra ý định đó. Dù thời nay chuyện "con thay cha, em thay chị" vào biên chế đã ít dần nhưng ông bà vẫn đinh ninh chỉ cần chạy chọt là được, mà quên bẵng mất ý kiến của phía nhà trường.
"Cũng có khả năng đấy." Ông Quý Đại Hải ngẫm nghĩ rồi gật đầu.
"Thế thì đúng là con bé này hẹp hòi quá rồi. Bố mẹ mới chỉ bàn bạc thế thôi chứ đã làm gì đâu mà nó đã làm mình làm mẩy đến mức này." Giọng bà Chu đầy vẻ trách móc.
"Tính nó xưa nay vẫn độc đoán thế rồi. Thôi cứ để kệ nó đi, tôi hỏi thăm rồi, cậu Cố Trí Viễn kia tuy làm ở Cục Thuế nhưng đi suốt ngày. Con Quý Vi giờ tay năm tay mười trông hai đứa nhỏ, kiểu gì cũng có lúc nó phải mò về đây cầu xin mình thôi." Giờ thiên hạ đều đang bênh vực Quý Vi, cho rằng ông bà đối xử tệ bạc với cô, nên hiện tại họ chỉ có thể tạm thời giữ im lặng.
"Thôi được rồi, cứ đợi xem sao. Mà tiền học mẫu giáo đắt đỏ chứ có rẻ rúng gì đâu." Nhắc đến tiền, bà Chu lại tặc lưỡi tiếc rẻ.
…
Vụ đụng độ với mẹ đẻ buổi sáng chẳng mảy may ảnh hưởng đến tâm trạng của Quý Vi. Tiền học phí một học kỳ của Lộ Lộ thậm chí còn chưa bằng hai tháng lương của cô, cô thật sự không hiểu nổi sao bà Chu lại nghĩ cô sẽ vẫn để con cho bà trông.
Lúc Quý Vi vào văn phòng, thấy chị Hoàng Tĩnh đang tỏ vẻ bí mật, cô tò mò hỏi: "Có chuyện gì thế ạ? Có gì hay mà em không biết à?"
"Cũng chẳng có gì to tát đâu. Chẳng là tuần trước em nhận giấy kết hôn nên anh chị em trong văn phòng có góp ít tiền mua quà mừng cho em đây." Hoàng Tĩnh nói.
"Mọi người bày vẽ quá, em ngại lắm." Quý Vi thấy ấm lòng, không ngờ đồng nghiệp lại chu đáo đến vậy.
"Có gì mà ngại. Tụi chị cũng chẳng biết mua gì, cuối cùng chốt bộ chăn ga gối nệm bốn món này cho nó thực tế, em đừng có chê đấy nhé."
"Chê sao được, mọi người quan tâm thế em cảm ơn còn không hết ấy chứ." Quý Vi thật lòng xúc động. Từ ngày Tạ Phi mất đến giờ, đồng nghiệp ở trường luôn đối xử với cô rất tốt.
"Không chê là được rồi. Chị để ở ký túc xá nhé, trưa chị đưa cho. À mà, nay không thấy Lộ Lộ đâu, em cho con bé đi học rồi à?" Hoàng Tĩnh hỏi thêm.
"Vâng, em vừa dắt con bé sang trường mẫu giáo bên cạnh xong." Quý Vi gật đầu.
"Đi mẫu giáo là đúng rồi, có bạn có bè chơi cùng vẫn vui hơn là cứ thui thủi trong văn phòng với mẹ."
"Em cũng nghĩ thế. Mà hôm nay ngày đầu, không biết con bé có khóc nhè không đây." Quý Vi vẫn hơi lo lo. Lộ Lộ phải vào một môi trường hoàn toàn lạ lẫm, quanh mình toàn người lạ, cô sợ con bé sẽ hoảng.
"Trẻ con mới đi học đứa nào chả khóc mất mấy ngày, quen ngay ấy mà. Giai đoạn trưởng thành ai chả phải trải qua." Hoàng Tĩnh nhớ lại cảnh con mình hồi xưa đi học khóc ròng rã cả tuần trời mới thôi.
"Cũng phải, giờ không khóc thì đến tháng chín vào chính thức cũng vẫn phải khóc thôi." Nghĩ vậy Quý Vi cũng thấy nhẹ lòng hẳn.
Đã đến giờ lên lớp, hai người nhanh ch.óng tản ra. Quý Vi ôm giáo án sang lớp 2/2. Tính ra thì kỳ dự giờ sắp tới nơi rồi. Tiếng chuông tan tiết vang lên, cô dặn dò bài tập xong xuôi mới thong thả quay về văn phòng. Vừa mới đặt chân vào cửa, chưa kịp hớp ngụm nước thì đã thấy lớp trưởng lớp 2/1 chạy xộc vào, giọng hớt hải: "Cô Quý ơi, bạn Thần An đ.á.n.h nhau với bạn khác rồi ạ!"
