Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 22: Anh Làm Em Sợ À? (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:36
Editor: Yang Hy
"Đánh nhau? Sao tự nhiên các em ấy lại đ.á.n.h nhau?" Quý Vi nhìn lớp trưởng, giọng đầy vẻ thắc mắc.
"Là tại bạn Trương Tiểu Quân cứ c.h.ử.i bậy mãi, bạn Cố Thần An đã nhắc nhiều lần rồi mà bạn ấy không nghe, thế là hai bạn lao vào đ.á.n.h nhau luôn ạ." Lớp trưởng giải thích.
"Chúng ta sang đó xem sao đã." Quý Vi lấy lại bình tĩnh. Bình thường tính tình Cố Thần An khá hiền lành, không biết đối phương đã thốt ra những lời quá quắt đến mức nào mới khiến thằng bé nổi khùng lên như vậy.
Trong lớp, Cố Thần An và Trương Tiểu Quân vẫn đang giằng co, mặt mũi đứa nào đứa nấy đỏ gay, tay túm c.h.ặ.t lấy tay đối phương, miệng thì vẫn không ngừng léo nhéo. Quý Vi vội bước tới: "Tất cả dừng tay lại cho cô! Buông nhau ra ngay!"
Thấy Quý Vi xuất hiện, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu của Cố Thần An cuối cùng cũng trào ra, giọng đầy uất ức: "Là nó c.h.ử.i con trước!"
"Bất kể ai bắt đầu trước, hai đứa buông tay ra rồi theo cô lên văn phòng giải quyết." Quý Vi nghiêm giọng.
Cả hai đứa trẻ đều hậm hực không phục, nhưng dưới cái nhìn sắc lẹm của Quý Vi, chúng đành buông tay rồi lầm lũi đi theo cô lên văn phòng.
Đứng trước mặt hai đứa trẻ, Quý Vi hỏi han tình hình vết thương trước, sau khi xác nhận cả hai đều không sao mới quay sang Trương Tiểu Quân: "Em nói cô nghe, vì sao hai đứa lại đ.á.n.h nhau?"
"Là bạn Cố Thần An ra tay trước! Cô Quý, cô không được thiên vị vì giờ là mẹ kế của nó đâu nhé." Trương Tiểu Quân vênh mặt lên cãi.
Quý Vi cười khổ: "Cô còn chưa nói câu nào, mới hỏi đầu đuôi câu chuyện mà em đã bảo cô thiên vị rồi sao?"
"Thì cô là mẹ nó, chắc chắn cô sẽ bênh nó rồi." Thằng nhóc tiếp tục bướng bỉnh.
"Ở trường, cô chỉ có một danh phận duy nhất là giáo viên thôi. Nếu em đã không muốn nói, thì Thần An, con kể cho cô nghe xem vì sao hai đứa lại xô xát?" Quý Vi quay sang nhìn con trai.
"Con đang kể với bạn cùng bàn chuyện hôm qua mẹ dắt con đi bắt cá dưới sông, thì nó đứng cạnh bảo mẹ ruột con bỏ nhà theo trai, bảo bố con vô tích sự không giữ nổi vợ, rồi bảo cả... cả cô sau này cũng sẽ bỏ bố con mà đi theo người khác. Con bảo nó không được nói bậy nhưng nó không nghe, còn cố tình gào to lên. Con mới túm áo nó định bắt nó im miệng, ai ngờ nó đẩy con trước, thế là con với nó đ.á.n.h nhau." Cố Thần An kể xong liền lườm Trương Tiểu Quân một cái cháy mặt.
Sắc mặt Quý Vi trở nên khó coi. Thật khó tin những lời lẽ cay độc ấy lại thốt ra từ miệng một đứa trẻ, chắc hẳn nó đã nghe người lớn xung quanh bàn tán rồi học theo. Cô nhìn Trương Tiểu Quân, nghiêm giọng hỏi: "Có đúng như Thần An nói không?"
Trương Tiểu Quân định cãi thêm vài câu, nhưng chạm phải ánh mắt nghiêm khắc của Quý Vi, nó chột dạ cúi đầu, lí nhí: "Dạ là em nói, nhưng nó ra tay trước mà."
"Tôi chỉ túm áo cậu thôi, là cậu đẩy tôi trước!" Cố Thần An cự nự lại ngay.
"Trương Tiểu Quân, cô đã dạy các em phải biết yêu quý bạn bè thế nào rồi? Em nói những lời x.úc p.hạ.m người nhà bạn như vậy là hoàn toàn sai trái. Em xin lỗi bạn Thần An ngay cho cô."
"Em biết ngay là cô thiên vị mà." Trương Tiểu Quân lầm bầm rất nhỏ, nhưng mọi người xung quanh đều nghe thấy.
"Nếu em cảm thấy cô xử lý không thỏa đáng, thì cô sẽ mời phụ huynh hai bên lên trường để giải quyết tận gốc vấn đề này." Quý Vi bình tĩnh nói.
Nghe đến chuyện mời phụ huynh, Trương Tiểu Quân sợ xanh mặt vì biết kiểu gì về cũng bị mẹ tẩn cho một trận, nó vội vàng quay sang Cố Thần An: "Xin lỗi cậu, tôi không nên nói xấu nhà cậu như thế."
Cố Thần An hừ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, chẳng có vẻ gì là muốn tha lỗi.
"Thần An, con túm áo bạn cũng là sai rồi, giờ con cũng phải xin lỗi bạn đi." Quý Vi tiếp tục phân xử.
Trương Tiểu Quân ngẩn người, rồi xấu hổ cúi đầu. Sau khi nghe Cố Thần An nói lời xin lỗi, nó bứt rứt vân vê mấy ngón tay. Lần này, chẳng đợi Quý Vi nhắc, nó tự giác nói thêm: "Cố Thần An, tôi cũng xin lỗi vì đã đẩy cậu."
Bình thường khi xử lý xong, Quý Vi hay bảo các bạn bắt tay làm hòa, nhưng hôm nay nhìn tình hình này cô biết có bảo chúng cũng chẳng làm. Cô nhìn hai đứa: "Hai đứa đã xin lỗi nhau rồi, còn việc có muốn bắt tay làm hòa hay không thì tùy các em quyết định."
Trương Tiểu Quân nhìn sang Cố Thần An, thấy cậu bạn vẫn ngoảnh mặt đi. Quý Vi thấy vậy liền bảo: "Thôi, hai đứa về lớp đi."
Đợi chúng đi khuất, Quý Vi nhớ lại vẻ uất ức của Cố Thần An và những lời thằng nhóc kia thốt ra, cô đoán chắc hai nhà này có quen biết, thậm chí là có xích mích từ trước. Suy đoán này làm cô ngạc nhiên: một người như Cố Trí Viễn mà cũng có kẻ thù sao? Cô bỗng thấy tò mò vô cùng.
Mười phút ra chơi ngắn ngủi trôi qua trong đống rắc rối, Quý Vi đau đầu day day thái dương.
…
Vừa ra khỏi văn phòng, Cố Thần An nhìn Trương Tiểu Quân, khẳng định chắc nịch: "Trương Tiểu Quân, cô Quý chính là mẹ tôi, không phải mẹ kế gì hết nhé."
Trong đầu Cố Thần An, hai chữ "mẹ kế" nghe rất đáng sợ, cậu không cho phép ai gọi cô Quý như vậy.
"Thì chả là mẹ kế, tôi có nói sai đâu." Trương Tiểu Quân vẫn còn hậm hực vụ Cố Thần An không chịu bắt tay làm hòa với mình.
"Tôi bảo không phải là không phải!" Cố Thần An cao giọng.
"Ờ, cậu bảo không phải thì thôi, dù sao mẹ kế tẩn cậu chứ có tẩn tôi đâu." Trương Tiểu Quân làm mặt quỷ rồi chạy biến đi mất.
Cố Thần An hậm hực nhìn theo bóng lưng cậu ta. Trương Tiểu Quân này đúng là đáng ghét y hệt mẹ cậu ta vậy. Đừng tưởng cậu không biết, mẹ cậu ta định gả dì cho bố cậu nhưng bố không đồng ý, thế là cả nhà cậu ta quay sang thù hằn nhà cậu.
"Thần An ơi, vào học rồi kìa." Lớp trưởng gọi.
"Được, tôi vào ngay." Cố Thần An đáp lời. Lúc đi ngang qua, lớp trưởng nói nhỏ với cậu: "Tụi tôi đều biết cô Quý là người tốt, cậu đừng chấp Tiểu Quân làm gì."
"Tất nhiên rồi, cô Quý là người mẹ tốt nhất trần đời, nó chỉ đang ghen tị với tôi thôi." Cố Thần An sực hiểu ra, đúng rồi, chắc chắn là thằng kia đang ghen ăn tức ở với cậu.
"Ừ, đừng để ý đến nó." Lớp trưởng ôn tồn bảo.
Vụ xô xát ở lớp không gây ra ảnh hưởng gì lớn, nhưng đến bữa trưa, bé Lộ Lộ đột nhiên chỉ vào vết xước nhỏ còn vương tí m.á.u trên má Cố Thần An, rồi ghé miệng thổi phù phù: "Anh ơi, không đau đâu nhé, đau đau bay đi mất rồi nè."
"Anh không đau đâu, vài bữa là khỏi ấy mà." Cố Thần An cười xòa, tỏ vẻ không bận tâm.
Quý Vi nghe chúng nói chuyện mà thầm quan sát con trai. So với Trương Tiểu Quân, Cố Thần An gầy gò hơn hẳn, đ.á.n.h nhau cũng bị lép vế hơn. Xem ra ngoài việc học, cô phải chú trọng rèn luyện thể chất cho con thôi.
"Mẹ ơi, sao mẹ cứ nhìn con thế ạ?" Cố Thần An lí nhí hỏi.
"Bất kể chuyện gì xảy ra, đ.á.n.h nhau luôn là cách giải quyết tệ nhất con ạ. Mình nên dùng trí khôn thì hơn. Với lại từ giờ con phải chăm tập thể d.ụ.c buổi sáng với bố đi, con gầy quá, đ.á.n.h nhau toàn chịu thiệt thôi." Quý Vi bảo.
"Dùng trí khôn ạ?" Cố Thần An lẩm bẩm lại hai chữ đó.
"Đúng rồi, người thông minh dùng cái đầu chứ không dùng nắm đ.ấ.m. Mà con với Trương Tiểu Quân trước đây có xích mích gì à?" Quý Vi bâng quơ hỏi.
"Dạ không ạ, con với nó có mấy khi chơi chung đâu. À không, hồi mới dọn về đây, ngày nào tụi con cũng đi học với chơi cùng nhau, nhưng sau đó mẹ nó cấm không cho chơi với con nữa, lâu lắm rồi tụi con không nói chuyện với nhau." Cố Thần An giải thích.
"Sao mẹ bạn lại cấm vậy con?" Quý Vi tò mò.
Cố Thần An nhìn cô, vẻ mặt hơi ngập ngừng, không biết có nên nói ra không.
"Nếu khó nói quá thì thôi con ạ." Thấy con băn khoăn, Quý Vi rất tâm lý bảo.
"Dạ nói được ạ, nhưng con nói xong mẹ không được giận nhé." Cậu nhóc nhanh nhảu.
"Mẹ hứa không giận." Quý Vi giờ thì tò mò thật sự rồi.
"Thì tại hồi trước mẹ bạn Tiểu Quân định giới thiệu em gái bà ấy cho bố, muốn dì ấy làm mẹ mới của con. Nhưng con không chịu, bố cũng không chịu, thế là mẹ Trương Tiểu Quân cấm bạn ấy chơi với con luôn." Cố Thần An nhấn mạnh là cậu cực kỳ không thích dì của Trương Tiểu Quân.
"Được rồi, mẹ hiểu rồi. Chuyện kết bạn là quyền tự do của mỗi người, nếu con vẫn muốn chơi với bạn thì bố mẹ cũng không ngăn cản đâu." Quý Vi khẳng định lập trường.
"Con chả thèm chơi với nó nữa đâu." Nghĩ đến mấy lời thối tha thằng kia nói lúc sáng, Cố Thần An vẫn còn thấy ghét.
"Thế thì chơi với bạn khác. Sau này đừng có nóng nảy như thế, mình thiệt thân thôi. Má còn đau không con? Ngoài mặt ra còn chỗ nào bị thương nữa không?" Quý Vi ân cần hỏi han.
"Hết đau rồi ạ, con cũng đ.á.n.h lại nó một trận ra trò mà." Cố Thần An khoe ngay để chứng tỏ mình không hề yếu thế.
"Tối về hỏi bố xem khi nào rảnh thì dạy cho hai anh em mấy bài quyền nhé." Vừa để rèn luyện sức khỏe, vừa để tự vệ lúc cần thiết.
"Bố có rảnh không mẹ? Ngày nào bố cũng về muộn lắm mà." Giọng Cố Thần An bỗng chùng xuống đầy thất vọng. Về lý trí cậu hiểu bố bận rộn kiếm tiền, nhưng về tình cảm, cậu vẫn ước bố có thể ở bên mình nhiều hơn như bao người bố khác.
"Thì còn những ngày cuối tuần mà con. Bố đi sớm về muộn cũng là để lo cho gia đình mình, nên chúng ta phải thông cảm cho bố, được không?" Quý Vi ôn tồn giảng giải.
Cố Thần An nhìn vào đôi mắt dịu dàng của mẹ, cậu bỗng nhớ lại người đàn bà kia ngày nào cũng cằn nhằn, mắng nhiếc bố không ở nhà. Đúng là cô Quý của cậu chẳng giống ai cả.
"Con biết bố vất vả mà, mẹ cũng vất vả nữa." Cố Thần An gật đầu hiểu chuyện.
"Hiểu được là tốt rồi, thôi con ăn nhanh đi rồi còn ngủ trưa." Từ hôm nay, Quý Vi dắt hai đứa về nhà ăn cơm trưa. Sáng cô mang cặp l.ồ.ng cơm to hấp sẵn ở trường, trưa về chỉ việc xào nấu thêm món mặn là xong.
…
"Mẹ ơi, con không dám ngủ một mình." Ở cửa phòng, Cố Thần An ôm gối nhìn Quý Vi với vẻ mặt tội nghiệp. Cậu không nói dối, từ lúc bố về cậu chưa bao giờ phải ngủ riêng, trưa nào ở trường cũng chỉ nằm gục xuống bàn cùng các bạn thôi.
"Vào đây đi con." Quý Vi thở dài, dắt cậu vào phòng.
"Mẹ ơi con không cố ý đâu, tại con sợ bóng tối thôi. Hồi bố chưa về, tối nào con cũng phải bật đèn thức xem tivi chờ bố đến tận khuya đấy ạ." Cố Thần An lí nhí xin lỗi.
Quý Vi sực nhớ đến chuyện cậu từng bị mẹ ruột nhốt vào phòng kho, lòng bỗng thắt lại vì xót xa: "Thôi, trưa nay cứ ngủ ở đây với mẹ và em."
"Hay con trải chiếu dưới đất nằm ạ?" Cố Thần An nảy ra ý kiến.
"Khỏi đi, cứ nằm trên giường này." Quý Vi dự định lát nữa sẽ mang cái giường xếp ở ký túc xá về kê thêm trong phòng cho cậu nhóc ngủ. Cái giường đó là của Tạ Phi để lại, giờ coi như dùng cho đúng mục đích đi.
"Con cảm ơn mẹ." Thấy Lộ Lộ đã ngủ say, Cố Thần An rón rén nằm xuống.
"Ngủ đi con, mẹ ở ngay đây." Quý Vi dịu dàng vỗ về.
Nằm giữa hai mẹ con, Cố Thần An thấy bình yên lạ kỳ, cậu mãn nguyện nhắm mắt, chẳng mấy chốc tiếng thở đã đều đều. Quý Vi liếc nhìn, thấy hai đứa đã đắp chăn cẩn thận mới yên tâm. Khổ nỗi lúc này cô lại chẳng ngủ được, cô không ngờ nhà Trương Tiểu Quân lại ở gần đây. Chắc mấy lời mắng nhiếc lúc sáng thằng bé cũng học từ người lớn mà ra cả. Chỉ vì một vụ mai mối không thành mà sau lưng lại đi rêu rao, nói xấu người ta như vậy, Quý Vi bỗng thấy ác cảm cực độ với nhà đứa bé kia.
Quý Vi chẳng nhớ mình thiếp đi từ lúc nào, đến khi chuông báo thức reo cô thấy đầu đau như b.úa bổ. Hai nhóc con bên cạnh nghe tiếng chuông thì cứ như sâu đo, uốn éo trên giường mãi không chịu dậy. Quý Vi nhịn cười giục: "Dậy thôi nào, không là muộn giờ bây giờ."
Bé Lộ Lộ vừa nhận được bông hoa điểm mười hôm nay nghe thấy "muộn giờ" là bật dậy như lò xo, miệng lẩm bẩm: "Con không muốn đi muộn đâu."
"Thế thì dậy mau lên." Quý Vi tiếp tục giục.
"Anh ơi, dậy đi thôi." Lộ Lộ cũng không quên gọi anh Thần An.
Đợi hai đứa xỏ giày xong xuôi, Quý Vi dắt chúng đi rửa mặt. Ra đến trường cô mới sực nhớ ra: mải về nhà quá nên quên chưa qua phòng chị Hoàng Tĩnh lấy bộ chăn ga gối nệm rồi. Thôi đành để chiều vậy.
