Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 35: Trùm Bao Tải (3)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:38

Editor: Yang Hy

Về đến nhà, Quý Vi vẫn im lặng, bảo Lộ Lộ tự chơi rồi đi thẳng vào bếp. Cố Thần An hoảng quá chạy theo: "Mẹ ơi, con biết lỗi rồi ạ."

"Lỗi ở đâu?" Quý Vi cố tình nghiêm mặt hỏi.

"Hôm nay con không nên đ.á.n.h bạn Trương Tiểu Quân ạ." Miệng nhận lỗi nhưng mặt thì vẫn viết rõ ba chữ "không hối hận".

"Tại sao con đ.á.n.h bạn?" Quý Vi biết tính con, không có lửa làm sao có khói.

"Tại nhìn nó ghét." Cố Thần An biết nói ra câu đó mẹ sẽ buồn nên quyết không kể.

Quý Vi định mắng cho một trận nhưng nhìn bộ dạng cúi gằm mặt đầy cẩn thận của con, cô thở dài: "Hôm nay bạn Trương Tiểu Quân chịu nhận thua nghĩa là bạn ấy cũng có lỗi trước. Vì vậy chuyện này dừng ở đây, nhưng không có lần sau đâu đấy."

"Dạ con biết rồi ạ." Cố Thần An gật đầu lia lịa. Lần sau con sẽ dùng trí, cho nó ngậm đắng nuốt cay luôn.

"Được rồi, ra ngoài làm bài tập đi." Quý Vi đuổi khéo cậu nhóc, còn mình lôi đồ ăn thừa buổi trưa ra nấu mì.

Cố Thần An từ bếp đi ra, đến bên cạnh Cố Trí Viễn liền khoe ngay chiến tích: "Bố ơi, hôm nay con trùm bao tải Trương Tiểu Quân rồi ạ."

"Mẹ con biết là con làm chưa?" Thật ra Cố Trí Viễn muốn hỏi là con có khai bố ra không đấy.

"Biết rồi ạ, nhưng mẹ bảo không có lần sau. Mà lúc con đ.á.n.h không ai nhìn thấy đâu bố." Cố Thần An đắc ý ra mặt, mà cái đắc ý hơn cả là tập võ đúng là có tác dụng thật.

"Mẹ không giận à?" Cố Trí Viễn liếc nhìn về phía bếp.

"Có một chút ạ, mẹ hỏi tại sao con đ.á.n.h nó..."

"Con không nói lý do thật chứ?" Cố Trí Viễn căng thẳng. Anh lớn lên ở nông thôn nên hiểu rõ ba chữ "mệnh khắc chồng" ác độc thế nào với phụ nữ. Dù Quý Vi không để tâm nhưng đã là người một nhà, anh tuyệt đối không cho phép ai x.úc p.hạ.m vợ mình như thế.

"Tất nhiên là không rồi ạ. Sau này đứa nào dám nói thế, con nghe thấy lần nào con đ.ấ.m lần đấy." Cố Thần An nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m bé xíu.

Lần đầu tiên Cố Trí Viễn ủng hộ việc dùng bạo lực, nhưng anh vẫn nhắc: "Người con bé tí thế kia đ.á.n.h được ai, lo mà tập luyện cho khỏe vào."

"Dạ!" Cố Thần An nói được làm được, tối đó ăn thêm hẳn nửa bát cơm để mau lớn cho khỏe.

"Lát tập thêm lúc nữa cho tiêu cơm nhé con." Quý Vi nhắc.

"Dạ mẹ." Cố Thần An vốn dĩ cũng định tập thêm giờ.

Thấy con trai lạ lùng, Quý Vi đoán chắc có liên quan đến vụ Trương Tiểu Quân, hỏi thằng bé không nói thì mai cô sẽ hỏi thẳng cậu nhóc kia xem sao.

Nhà Trương Tiểu Quân tối đó cũng loạn cào cào. Cậu nhóc về khóc lóc kể lể bị Cố Thần An "đánh úp", lời qua tiếng lại đổ tại mẹ bắt nó nói xấu cô giáo nên mới bị ăn đòn: "Tại mẹ cứ bắt con nói cô giáo có mệnh khắc chồng với Cố Thần An, nên hôm nay con mới bị đ.á.n.h đó."

"Miêu Tiểu Lan, ở nhà cô dạy con thế đấy hả?" Trương Kiến Quốc giờ mới vỡ lẽ lý do Cố Trí Viễn đến tận nhà cảnh cáo sáng nay. Gặng hỏi mãi vợ cứ chối đây đẩy.

"Sao, tôi nói có sai đâu?" Miêu Tiểu Lan vẫn già mồm.

"Người ta mệnh gì kệ xác người ta, Cố Trí Viễn không lấy em gái cô thì liên quan quái gì đến cô giáo Quý? Hơn nữa thằng Quân còn học lớp người ta bốn năm nữa, cái đầu lợn của cô nghĩ gì vậy? Muốn con mình bị đì cho sói trán à?" Trương Kiến Quốc phát điên vì sự ngu dốt của vợ.

"Cô ta mà dám đì con tôi, tôi lên trường làm loạn cho xem." Miêu Tiểu Lan vẫn cứng cổ.

Trương Kiến Quốc chán chẳng buồn tranh cãi, lạnh lùng phán: "Cô thích vì con em gái mà hy sinh bố con tôi thì cô cuốn gói về ngoại mà ở với họ."

Miêu Tiểu Lan nghe vậy hoảng hồn: "Trương Kiến Quốc, anh nói cái gì thế?"

"Chẳng có ý gì cả, tôi không muốn bố con tôi bị cô làm liên lụy." Anh ta đi buôn bán, người thu thuế là Cố Trí Viễn, con thì học lớp vợ người ta. Họ muốn trả thù thì thiếu gì cách, đâu cần phải ra mặt.

"Anh nói thế mà nghe được à, chúng ta mới là người một nhà. Thôi được rồi, anh thấy không tốt thì lần sau em không làm nữa là được chứ gì." Miêu Tiểu Lan vốn chỉ định chọc tức bố con Cố Trí Viễn, không ngờ lại tự hại mình, vội vàng xuống nước.

"Miêu Tiểu Lan, bao năm nay cô làm bao chuyện ngu xuẩn tôi đều mắt nhắm mắt mở cho qua vì con cái. Đây là lần cuối cùng, còn tái phạm thì ly hôn, tôi không để cô phá nát cái nhà này đâu." Giọng Trương Kiến Quốc nghiêm túc chưa từng thấy.

Nhận thấy sự nghiêm trọng, Miêu Tiểu Lan lắp bắp: "Kiến Quốc, em... em chỉ nói có một câu thôi mà, anh có cần làm quá lên thế không?"

"Cần, cô tự biết cái mồm cô gây ra bao nhiêu chuyện rồi đấy." Trương Kiến Quốc nói xong quay sang trừng mắt nhìn con trai: "Câu đấy mày giữ c.h.ặ.t trong bụng cho tao, cấm được nhắc lại, tao mà biết thì tao xé xác ra."

Trương Kiến Quốc bình thường đã nghiêm khắc, giờ nổi giận trông càng đáng sợ. Trương Tiểu Quân gật đầu lia lịa, không quên đổ lỗi: "Con có muốn nói đâu mà, tại mẹ bắt con nói với Cố Thần An đấy chứ."

"Cô giáo Quý có biết mày nói câu đấy không?" Trương Kiến Quốc hỏi.

"Con không biết Cố Thần An có mách cô không." Trương Tiểu Quân lắc đầu.

Nghĩ đến hành động của bố con nhà họ Cố hôm nay, Trương Kiến Quốc đoán là Quý Vi chưa biết. Xem ra Quý Vi lần này vớ được người đàn ông đáng tin cậy rồi.

"Nhỡ Quý Vi biết rồi đì thằng Quân thật thì sao anh?" Miêu Tiểu Lan giờ mới biết lo.

"Giờ mới sợ thì muộn rồi. Thôi, sau này ra ngoài thì khâu bớt cái mồm lại. Cô thấy bất bình thay cho nhà ngoại thì về đấy mà ở." Trương Kiến Quốc cảnh cáo lần nữa.

Miêu Tiểu Lan im bặt. Chị ta cuối cùng cũng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. May mà ngoài thằng con ra, chị ta chưa kịp đi rêu rao với hàng xóm láng giềng câu nào. Nghĩ đến đây, chị ta thở phào nhẹ nhõm.

Xem qua tài liệu thi cử, Quý Vi thấy cuối năm có cuộc thi Toán, học sinh tiểu học cũng được tham gia. Cô hỏi Cố Thần An có hứng thú không. Cậu bé ngơ ngác: "Mẹ ơi, thi học sinh giỏi Toán là gì ạ?"

"Ừm, là một cuộc thi Toán học, các bạn muốn tham gia sẽ đăng ký, cùng thi đua với các bạn học sinh từ khắp nơi đó con." Quý Vi lựa lời giải thích.

"Con làm được không mẹ?" Cố Thần An tự ti lùi bước.

"Không thử sao biết nè? Con nhớ bài kiểm tra lần trước mẹ đưa không? Đó là đề thi mấy năm trước đấy, con làm tốt lắm mà." Quý Vi động viên.

"Con làm được thật ạ?" Cố Thần An vẫn chưa dám tin.

"Tất nhiên rồi. Nhiều việc kết quả không quan trọng bằng quá trình đâu con. Hơn nữa giờ mới đăng ký thôi, còn lâu mới thi, hè này ngày nào mẹ cũng dạy kèm riêng cho con." Quý Vi cười nói.

"Thế... con thử xem sao ạ!" Cố Thần An lưỡng lự một chút rồi quyết định bước ra khỏi vùng an toàn.

"Được, để mẹ hỏi xem có bạn nào tham gia nữa không thì đăng ký cả thể."

"Còn người khác nữa ạ?" Cố Thần An cảm thấy hơi hụt hẫng, hóa ra cậu không phải là duy nhất sao?

"Mẹ cũng chưa chắc các bạn ấy có chịu không. Với các con, càng đông càng vui, có thể cùng nhau thảo luận, tốt cho việc học lên cấp hai sau này nữa." Quý Vi nhớ là các trường cấp hai, cấp ba trên phố rất coi trọng giải thưởng này.

"Thế mẹ cũng dạy kèm riêng cho các bạn ấy ạ?" Cố Thần An ngập ngừng hỏi điều mình băn khoăn nhất.

"Mẹ chỉ dạy các bạn trên lớp thôi. Con với các bạn khác nhau chứ, về nhà mẹ còn dạy riêng cho con mà." Quý Vi hiểu ngay con đang ghen tị điều gì. Chỉ vài câu nói đã dỗ cậu bé cười tít mắt. Nhưng rồi cậu lại lo: "Thế mẹ có mệt quá không ạ?"

"Trẻ con lo gì chuyện bao đồng, nghĩ nhiều là không lớn nổi đâu đó." Quý Vi xoa đầu con.

"Không được, con phải cao lớn vạm vỡ ạ." Thế mới bảo vệ được mẹ và em gái chứ.

"Thế thì bớt nghĩ linh tinh đi." Quý Vi chặn họng ông cụ non.

Lúc tụi nhỏ đi tập võ, Cố Trí Viễn quay sang hỏi cô: "Có phiền em quá không?"

Quý Vi ngớ người một lúc mới hiểu: "Ý anh là chuyện thi cử à? Là em cần thành tích của tụi nhỏ mà."

Cố Trí Viễn hiểu ý cô, rồi nhíu mày: "Giờ mới ôn liệu có muộn quá không?"

"Năm nay là lần đầu, em cũng không đặt nặng thành tích, chủ yếu cho cọ xát để biết sức mình thôi." Quý Vi cũng xác định tư tưởng có thể "công cốc" rồi.

Thấy vợ nỗ lực vì chuyện lên phố, Cố Trí Viễn càng cảm thấy mình vô dụng. Anh bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về lời đề nghị của Lữ Song Tài hôm nọ.

Quý Vi không biết anh đang nghĩ gì. Thấy hai đứa nhỏ tập tành ra dáng, cô vào bếp đun nước. Trong lúc chờ nước nóng, cô lên lầu thu dọn quần áo bẩn của mình và Lộ Lộ. Ngày thường bận rộn nên cô hay dồn quần áo lại giặt vào thứ bảy. Nghĩ vậy, cô ra sân bảo người đang nằm trên ghế: "Mai là thứ bảy rồi, anh với Thần An gom quần áo bẩn lại đi, chiều mai em giặt luôn thể."

Thấy anh định từ chối, cô chỉ vào cái chân bó bột: "Đã thế kia rồi thì đừng có cố, bác sĩ bảo phải làm gương cho con mà."

Cố Trí Viễn đành nuốt lời từ chối vào trong, gật đầu: "Được, vậy phiền em nhé."

"Phiền gì đâu anh." Miệng nói thế nhưng lòng Quý Vi đang gào thét vì nóng. Trời tháng sáu giặt đồ bằng tay đúng là cực hình, cô nhớ cái máy giặt da diết. Phải kiếm tiền nhanh thôi. Cô thậm chí còn thoáng nghĩ đến việc nghỉ việc, nhưng rồi lại gạt đi ngay. Nghỉ thì được, nhưng chưa phải lúc này.

Sáng thứ bảy, Quý Vi không quên hỏi dò Trương Tiểu Quân về mâu thuẫn hôm trước. Nhưng lạ cái là lần này thằng bé dù rất căng thẳng nhưng cạy miệng cũng không nói nửa lời. Quý Vi nhíu mày, chẳng lẽ cô đoán sai?

"Thưa cô, hôm qua chắc em nhầm, người đ.á.n.h em không phải Cố Thần An đâu ạ." Trương Tiểu Quân nói xong thì nhìn Quý Vi với ánh mắt van lơn, mong sao chuyện này qua nhanh nhanh giùm.

"Được rồi, cô biết rồi, em về chỗ đi." Quý Vi cũng không phải người tò mò quá mức. Tụi nhỏ đã không muốn nói thì thôi. Mai đi khám tâm lý, biết đâu Cố Thần An sẽ chịu mở lòng với bác sĩ. Miễn sao tâm lý thằng bé không bị ảnh hưởng là được rồi.

Chiều thứ bảy chỉ có hai tiết. Quý Vi dắt hai con về nhà thì thấy trong sân xuất hiện mấy người lạ. Chưa kịp hỏi han gì thì người phụ nữ ngồi ngoài cùng đã đứng dậy, cười đon đả đi về phía cô: "Trí Viễn, đây là vợ mới của chú đấy à?"

Thấy Quý Vi ngơ ngác, Cố Trí Viễn vội giới thiệu: "Quý Vi, đây là chị dâu cả của anh, anh chị mới từ huyện Vân lên hôm nay."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.