Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 36: Ai Ngủ Ở Đây? (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:38
Editor: Yang Hy
Sự nhiệt tình thái quá trên gương mặt người phụ nữ khiến Quý Vi theo bản năng lùi lại một bước. Cũng lúc này, cô nhìn thấy vẻ kháng cự hiện rõ trên mặt Cố Thần An. Trong lòng cô nhanh ch.óng có kết luận, xem ra mấy người này đến đây chẳng phải vì chuyện Cố Trí Viễn bị thương. Cô kín đáo gỡ tay người đang khoác tay mình ra, gật đầu với đối phương: "Chị dâu."
Sau đó cô quay sang trách yêu Cố Trí Viễn: "Nhà có khách sao anh không báo trước với em một tiếng, để em còn biết đường chuẩn bị chứ."
"Anh cũng mới biết họ đến thôi." Giọng Cố Trí Viễn đầy vẻ bất lực, anh cũng chỉ biết trước họ có hai tiếng đồng hồ. Trưa nay cô vừa đưa con đến trường thì Dương Lâm đã dẫn họ tới nhà.
"Sao? Không chào đón chúng tôi à?" Lúc này Trần Thúy Nga từ phòng khách bước ra. Lời thì nói với Cố Trí Viễn nhưng ánh mắt soi mói lại quét một lượt qua người Quý Vi, khi nhìn đến Lộ Lộ đang đứng bên cạnh cô, vẻ chán ghét trong mắt bà chẳng thèm che giấu. Quý Vi đoán ngay ra thân phận của bà.
"Con chỉ nghĩ đến nhà người khác báo trước một tiếng là phép lịch sự tối thiểu thôi." Giọng Cố Trí Viễn cũng trở nên lạnh nhạt.
"Lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện mẹ đến nhà con trai mình mà còn phải báo trước đấy." Trần Thúy Nga hừ lạnh, trong lòng cực kỳ không ưng sự lựa chọn của con trai. Người phụ nữ này nhìn qua là biết không dễ bắt nạt. Biết tin anh ly hôn với Phương Tình, bà đã nhắm sẵn cho anh một mối khác, anh thì hay rồi, kết hôn xong xuôi mới báo cáo. Trần Thúy Nga biết thừa anh đang đề phòng gia đình.
Cố Trí Viễn không muốn đôi co với mẹ, chỉ đi đến trước mặt Quý Vi giới thiệu: "Quý Vi, đây là mẹ anh, còn kia là anh cả."
"Mẹ, anh cả, chị dâu." Quý Vi cười chào hỏi mọi người. Vợ chồng anh cả gật đầu đáp lại, còn Trần Thúy Nga soi mói chán chê mới ừ hử một tiếng, Quý Vi nghe rõ sự miễn cưỡng trong đó. Cô thầm buồn cười, xem ra lời Cố Trí Viễn nói quan hệ giữa anh và gia đình không tốt không phải là nói để an ủi cô, mà là không tốt thật. Đối với sự bắt bẻ của nhà họ Cố, cô lười để ý, quay sang bảo Cố Thần An và Lộ Lộ: "Thần An, Lộ Lộ, hai đứa đi làm bài tập trước đi."
"Dạ." Không phải ở lại đây, Cố Thần An thả lỏng hẳn, cậu bé vội kéo tay Lộ Lộ đi vào nhà trong, tất nhiên trước khi đi cậu không quên dắt Lộ Lộ chào hỏi người lớn.
"Thần An trông càng ngày càng hiểu chuyện nhỉ." Lý Diễm Mai nãy giờ đã để ý, so với năm ngoái, Cố Thần An không chỉ cao hơn mà còn có da có thịt hơn, xem ra mẹ kế đối xử với nó còn tốt hơn mẹ ruột.
"Thần An vốn dĩ vẫn luôn hiểu chuyện mà chị." Quý Vi nói thêm vào.
"Thím cũng biết bênh vực Thần An gớm." Lý Diễm Mai nghĩ bụng chẳng ai thật lòng thích con riêng của chồng, cô bây giờ chẳng qua là đang diễn trò thôi.
"Chẳng lẽ việc đó không phải là đương nhiên sao? Hay chị dâu thấy em làm vậy là không đúng?" Quý Vi hỏi ngược lại đầy thắc mắc.
"Tất nhiên là không rồi, thấy thím đối xử tốt với Thần An như vậy, anh chị cũng yên tâm." Lý Diễm Mai cười xòa.
"Ra là vậy, hóa ra hôm nay mọi người đến đây là vì không yên tâm về em à? Em cứ tưởng mọi người đến vì vết thương của anh Viễn chứ." Quý Vi làm ra vẻ vỡ lẽ.
"Cũng mồm mép gớm nhỉ." Trần Thúy Nga hừ lạnh.
"Mẹ cũng thấy con khéo ăn nói ạ? Hàng xóm láng giềng ai cũng bảo thế đấy. Thôi anh Viễn ở nhà tiếp chuyện mẹ và anh chị nhé, em ra quán mua hai món về ăn." Quý Vi nói rồi nhìn sang Cố Trí Viễn.
"Ừ, người nhà cả, em cứ mua đại món gì cũng được." Cố Trí Viễn dặn dò.
"Em biết rồi." Quý Vi gật đầu.
Đợi Quý Vi đi khỏi, Trần Thúy Nga không thèm che giấu thái độ nữa: "Thằng hai, đây là vợ mày tự chọn đấy à, nó so với Châu Dương thì hơn ở điểm nào?"
"Là con sống với cô ấy, con thấy tốt là được. Mọi người cũng thấy rồi đấy, chân con gãy rồi, cô ấy phải đi làm, không có thời gian tiếp đãi mọi người đâu, mai mọi người về đi." Mai còn phải đưa Cố Thần An lên thành phố khám tâm lý tiếp, nên anh thẳng thừng đuổi khách.
"Mày đang đuổi mẹ đấy à?" Trần Thúy Nga không tin vào tai mình.
"Mọi người chẳng bảo chuyến này đến cốt để nhận nhà cho quen thôi sao? Giờ cơ quan con ở đâu, chỗ ở thế nào mọi người biết cả rồi còn gì." Cố Trí Viễn đương nhiên không tin họ đến chỉ vì chuyện này.
"Thì cũng đâu cần vội vã đuổi người như thế." Cố Trí Liên nói xong vội nháy mắt ra hiệu cho mẹ.
"Anh mày nói đúng đấy, khó khăn lắm mới lên đây một chuyến, chắc chắn phải ở lại thêm hai hôm. Đúng lúc vợ mày đi làm, mẹ với anh chị ở nhà chăm sóc mày." Trần Thúy Nga nói xong ánh mắt rơi xuống cái chân bó bột của anh, lúc này mới nhớ ra hỏi: "Đang yên đang lành sao lại gãy chân, làm ăn kiểu gì thế?"
"Bị lúc đang đi làm thôi mẹ. Mọi người không về thì bố ở nhà một mình xoay xở sao được?" Cố Trí Viễn nói rồi liếc nhìn họ, ở nhà còn hai đứa con của Cố Trí Liên, thằng ba thì đừng hòng mong nó đỡ đần việc gì.
"Con Đại Nữu mười hai tuổi rồi, nó trông thằng Đại Bảo được, bố mày không phải lo." Trần Thúy Nga xua tay, ý bảo anh không cần bận tâm.
Đến nước này mà họ vẫn chưa chịu nói rõ mục đích, Cố Trí Viễn cũng lười hỏi thêm, chỉ bình thản gật đầu. Trong chốc lát, cái sân rộng lớn chỉ còn nghe tiếng động vọng sang từ nhà hàng xóm.
Lúc Quý Vi ra ngoài cô mượn hai cái bát lớn, cô gọi một phần cá nấu dưa và một phần thịt kho tàu. Cô không tự bưng được nên nhờ ông chủ quán mang về giúp, cô định bụng sẽ độn thêm rau sẵn có ở nhà vào nấu chung với cá. Khi cô về, mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp sân. Lý Diễm Mai thầm ghen tị, đúng là có công ăn việc làm sướng thật, ngày nào cũng ăn sung mặc sướng.
"Đồ đàn bà phá của." Trần Thúy Nga không kìm được mắng một câu.
"Mẹ, nếu mẹ không muốn ăn thì để con bảo Quý Vi bưng sang biếu hàng xóm, ít ra người ta còn biết nói tiếng cảm ơn." Cố Trí Viễn lạnh giọng.
"Thằng hai, mày ăn nói với mẹ thế à? Mẹ nói thế cũng là muốn tốt cho chúng mày thôi, sống phải biết tiết kiệm chút chứ." Cố Trí Liên quát em.
"Nếu hôm nay mọi người không đến thì cô ấy cũng chẳng mua mấy thứ này về đâu. Hay là thế này, lát nữa mọi người đưa tiền bữa này cho con, thế là tụi con tiết kiệm được khoản đó rồi, được không?" Cố Trí Viễn tốt bụng gợi ý.
"Mày bênh vợ chằm chặp nhỉ. Thôi được rồi, tao biết rồi, giờ chúng mày đã đăng ký kết hôn, tao sẽ không cố tình làm khó nó đâu." Trần Thúy Nga tự tìm bậc thang cho mình bước xuống.
"Chẳng phải bây giờ mẹ đang muốn làm khó cô ấy sao?" Cố Trí Viễn ngước lên nhìn bà.
"Mẹ chỉ nói thế thôi, Quý Vi còn chưa để bụng mà chú cứ làm quá lên. Thôi để chị xuống bếp giúp một tay." Lý Diễm Mai xuống bếp định bụng tạo quan hệ tốt với Quý Vi.
Quý Vi ở trong bếp không biết chuyện gì xảy ra ngoài sân, cơm vừa chín tới thì có thể ăn được rồi. Nghe tiếng bước chân và giọng nói của Lý Diễm Mai sau lưng: "Thím Vi, để chị giúp một tay."
"Chị dâu đến đúng lúc lắm, phiền chị nhặt chỗ rau này, rồi ra giếng trong sân rửa sạch giúp em nhé." Quý Vi nói xong nhét thẳng mớ rau và cái chậu vào tay bà chị chồng.
Lý Diễm Mai nhìn đồ vật trong tay, ánh mắt tối sầm lại. Cô đúng là không khách sáo chút nào, nhưng nghĩ đến việc mình đang cần nhờ vả, chị ta đành nén sự khó chịu trong lòng mà nhận lấy.
