Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 53: Mất Cả Chì Lẫn Chài (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:41

Editor: Yang Hy

Lộ Lộ tuy biết tự mặc quần áo nhưng tốc độ rùa bò, mãi mới mở cửa đi ra. Cùng lúc đó cửa phòng đối diện cũng mở, Cố Thần An bước ra với vẻ mặt hớn hở, không giấu được niềm vui: "Bố ơi, hình như tối qua con ngủ mà không bật đèn hay sao ấy."

"Thế hả con?" Cố Trí Viễn nghĩ thầm, xem ra lúc mình vào phòng thằng bé chẳng biết gì, cũng may là nó ngủ say.

"Chắc thế ạ, sáng dậy con thấy đèn tắt, nhưng con nhớ là tối qua con không tắt mà. Nếu không tắt thì sáng nay đèn vẫn phải sáng chứ nhỉ? Chắc là con nhớ nhầm rồi. Tối nay con sẽ thử tắt đèn ngủ tiếp xem sao, bác sĩ Tần mà biết chắc sẽ khen con lắm." Cố Thần An chỉ mong trời mau tối để thử lại lần nữa.

"Con làm tốt thì bác ấy khen là đúng rồi. Lát nữa bảo mẹ thưởng cho con một phiếu bé ngoan, tối nay tắt đèn ngủ tiếp thì mai lại được thưởng nữa." Cố Trí Viễn lựa lời động viên con.

"Thế ngày nào con tắt đèn cũng được thưởng phiếu bé ngoan ạ?" Mắt Cố Thần An sáng rực, cậu bé tìm được cách kiếm phiếu bé ngoan mới rồi.

"Chỉ được thưởng bảy ngày đầu tiên của tháng thôi." Cố Trí Viễn nhấn mạnh.

"Dạ." Tính ra nếu kiên trì được bảy ngày thì sẽ có bảy phiếu bé ngoan, tương đương với bảy phần mười cái bánh kem rồi. Nghĩ thế Cố Thần An lại thấy hừng hực khí thế.

"Con cũng muốn phiếu bé ngoan ạ." Nghe thấy phiếu bé ngoan, Lộ Lộ cũng nhao nhao đòi.

"Xuống nhà trước đã con." Cố Trí Viễn nhìn Lộ Lộ không nói gì, chắc với biểu hiện của con bé thì Quý Vi sẽ không thưởng đâu, cứ để con bé vui vẻ một lúc đã.

Ba bố con xuống lầu, Quý Vi vừa từ trong bếp đi ra, thấy họ liền nhướng mày: "Ồ, hôm nay cả nhà dậy sớm thế?"

"Mẹ ơi, tối qua con tắt đèn đi ngủ đấy, bố bảo mẹ thưởng cho con một phiếu bé ngoan ạ." Cố Thần An không quên đòi phần thưởng.

"Con cũng muốn phiếu bé ngoan ạ." Lộ Lộ cũng không chịu thua kém.

"Được rồi, thưởng cho Thần An một phiếu bé ngoan." Quý Vi cười gật đầu với con trai.

Lộ Lộ đợi mãi không thấy mẹ thưởng cho mình, vội chạy lại ôm chân mẹ, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi: "Mẹ ơi, còn con thì sao?"

Quý Vi b.úng nhẹ vào mũi con gái: "Tối qua con không chịu ngủ ngoan, không có phiếu bé ngoan đâu."

Nhớ lại tiếng kẽo kẹt phát ra từ cái giường xếp lúc sáng, Lộ Lộ thoáng chột dạ.

"Muốn có phiếu bé ngoan thì tối nay phải ngoan nhé. Mau đi rửa mặt đi, sắp ăn cơm rồi." Quý Vi giục hai đứa nhỏ đi vệ sinh cá nhân.

Cố Trí Viễn dẫn hai con ra giếng nước, Quý Vi nhìn theo bóng lưng anh hồi lâu. Hôm nay là ngày thứ hai sau khi tháo bột, không biết chân anh thế nào rồi.

Cuộc sống sau khi tháo bột khác xa so với tưởng tượng của Cố Trí Viễn. Anh nhìn cái chân của mình thở dài, quyết định chậm nhất là tuần sau sẽ lên cơ quan xin nghỉ việc.

Trước khi anh nghỉ việc, Quý Vi bắt đầu bận rộn với cuộc thi học sinh giỏi. Vòng sơ khảo diễn ra ngay trong tuần này. Nghe nói vòng hai phải lên thành phố thi, mỗi trường chỉ được cử mười em đi. Đọc yêu cầu này Quý Vi bật cười, trường cô lo gì chuyện đó, cả khối có mỗi sáu em đăng ký.

Vòng một loại mất bốn em, cuối cùng chỉ còn Cố Thần An và một bạn nữ nữa được đi thi vòng hai. Cố Thần An vốn đang căng thẳng bỗng ngớ người: "Tức là vòng hai chỉ có con và bạn Văn Tịnh đi thi thôi ạ?"

"Đúng rồi, có mỗi hai đứa thôi." Quý Vi cũng không đặt nặng thành tích, dù sao trường xã ít khi chú trọng mấy cuộc thi này. Cố Thần An và Văn Tịnh mỗi đứa chỉ làm sai một câu, thế là vượt quá mong đợi của cô rồi. Vòng hai cô xác định là cho các em đi cọ xát, trải nghiệm không khí thi cử và biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn, chứ năm nay chuẩn bị chưa kỹ càng.

"Không biết các trường khác còn bao nhiêu bạn nhỉ? Thế qua vòng hai là vào vòng chung kết luôn ạ?" Cố Thần An tò mò.

"Đúng rồi, vòng ba là chung kết, học sinh cả nước thi chung." Quý Vi nghĩ khả năng hai đứa vào được chung kết không cao, nhưng không cần thiết phải nói trước làm các em nản lòng.

"Thế lúc đó thi ở đâu ạ?" Lần đầu đi thi, Cố Thần An hỏi như một ông cụ non.

"Mỗi năm một chỗ, năm nay hình như thi ở Bắc Kinh con ạ." Quý Vi giải thích.

"Oa, nếu con qua vòng này là được đi Bắc Kinh thi ạ? Thế mẹ có đi cùng con không?" Thần An hào hứng hẳn lên.

"Chắc là không, sẽ có thầy cô khác đưa các con đi." Quý Vi lắc đầu.

"Thế ạ..." Cố Thần An hơi thất vọng, nhưng nghĩ đến các bạn khác cũng thế nên lại vui vẻ trở lại.

Lịch thi trùng với buổi học cầu lông làm Cố Thần An hơi khó chịu. Thi xong cậu bé òa khóc nức nở ngay tại chỗ. Cố Trí Viễn chưa kịp hỏi thì con trai đã mếu máo: "Đề khó quá bố ơi, bài cuối cùng con chưa kịp làm xong."

Cố Thần An cứ nghĩ mình vượt qua vòng loại là giỏi lắm rồi, hôm nay mới biết thế nào là “bên ngoài người giỏi còn có người giỏi hơn, bên ngoài bầu trời này còn có bầu trời khác cao hơn". Cậu đã vui mừng quá sớm. Cũng may là không chỉ mình cậu buồn, đa số các bạn bước ra khỏi phòng thi mặt mày đều ủ dột, kể cả Văn Tịnh. Văn Tịnh bí hai câu cuối, nhưng cô bé có trí nhớ tốt nên chép lại đề, vừa thấy Quý Vi là hỏi ngay cách giải tối ưu.

"Hai đứa muốn cô giải ngay tại đây à?" Nhìn hai đôi mắt hau háu chờ đợi, Quý Vi cười hỏi.

Cuối cùng Quý Vi không giải đề trước cửa phòng thi mà dắt hai đứa ra ghế đá công viên. Nghe giảng xong, cả hai đứa mặt mày lúc thì bừng tỉnh, lúc thì tiếc nuối ngẩn ngơ. Chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ mà biểu cảm thay đổi liên tục, trông đến là hài.

Quý Vi tự thấy mình thuộc kiểu giáo viên hay động viên học sinh, thấy tụi nhỏ ủ rũ bèn an ủi: "Các em mới tiếp xúc với dạng toán này chưa lâu, vào được vòng hai là giỏi lắm rồi. Hôm nay các em thấy đấy, nhiều bạn được học từ bé tí cơ, nên thất bại lần này không sao cả, lần sau mình làm lại."

"Lần sau tụi em vẫn được thi tiếp ạ?" Văn Tịnh rụt rè hỏi.

"Tất nhiên rồi, sao lại không?" Quý Vi không hiểu tụi nhỏ lo cái gì.

"Kết quả lần này chắc tệ lắm, em sợ không có lần sau nữa." Văn Tịnh lí nhí.

"Yên tâm đi, không có chuyện đó đâu." Quý Vi vỗ vai hai đứa động viên.

"Thế cô Quý ơi, sau này có bài khó em đến hỏi cô được không ạ?" Văn Tịnh học lớp 3.

"Tất nhiên là được rồi, cô luôn chào đón các em đến văn phòng tìm cô mà." Quý Vi gật đầu cười tươi, chào Văn Tịnh và phụ huynh ra về.

Lúc này Cố Thần An mới sực nhớ ra buổi học cầu lông đã bị lỡ dở, cậu bé thở dài thườn thượt: "Hôm nay con đúng là mất cả chì lẫn chài rồi."

Quý Vi phì cười trước sự so sánh của con, rồi nghiêm túc sửa: "Câu thành ngữ này không dùng trong trường hợp này đâu con."

"Không đúng ạ? Con bỏ học cầu lông để đi thi, kết quả thi thì bết bát, cầu lông cũng chẳng được học, thế chẳng phải mất cả hai sao ạ?" Cố Thần An thở dài thêm một cái nữa cho bõ tức, cả tuần cậu chỉ mong chờ buổi học cầu lông này thôi.

Quý Vi ngẫm nghĩ, ừ thì nghe cũng có lý. Cô nhìn đồng hồ rồi gợi ý: "Giờ mình về luôn thì con vẫn kịp rủ mấy bạn hàng xóm đ.á.n.h cầu lông đấy."

"Thế mình về ngay đi mẹ." Cố Thần An sốt ruột lắm rồi, không được học thì về đ.á.n.h vài đường với bạn cho đỡ ghiền cũng được.

"Ừ, mình về thôi." Quý Vi gật đầu.

"Bố ơi, bao giờ chân bố mới khỏi hẳn ạ?" Cố Thần An mới học được mấy buổi nhưng có năng khiếu thể thao phết, giờ cậu bắt đầu chê mấy đứa bạn hàng xóm đ.á.n.h dở, lần nào đ.á.n.h với tụi nó cậu cũng toàn phải đi nhặt cầu.

"Chắc phải sang năm bố mới đ.á.n.h với con được." Hiểu ý con trai, Cố Trí Viễn từ chối khéo ngay.

"Lâu thế cơ ạ?" Cố Thần An ngạc nhiên thật sự.

"Ừ, giờ tuy đi được rồi nhưng bác sĩ bảo chân này chưa chịu lực mạnh được." Cố Trí Viễn cũng chẳng nói điêu.

"Thế thì lâu quá. Mẹ ơi, mẹ có biết đ.á.n.h cầu lông không ạ?" Cố Thần An chuyển mục tiêu sang mẹ.

"Mẹ không rành lắm, với lại chắc mẹ cũng chẳng có thời gian đâu." Cuộc thi lần này bộc lộ nhiều vấn đề, cô cần phải tổng kết lại, dựa vào đó mà điều chỉnh phương pháp dạy, rồi còn phải sưu tầm các dạng đề cho học sinh luyện tập nữa.

"Chán thế ạ." Cố Thần An hết cách rồi, chẳng lẽ lại trông mong vào Lộ Lộ? Nghĩ đến đây cậu lại thở dài, chỉ mong mấy đứa bạn hàng xóm mau lên tay một chút.

Nhìn con trai lúc thì thở ngắn than dài, lúc thì cau mày nhăn nhó, Quý Vi lắc đầu cười. Cho đi học thêm các môn năng khiếu thật sự là đúng đắn, vừa giúp con rèn luyện sự tập trung, vừa khỏe người, lại đỡ nghĩ ngợi linh tinh. Quý Vi càng nghĩ càng thấy khoản đầu tư này đáng đồng tiền bát gạo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.