Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 54: Mất Cả Chì Lẫn Chài (3)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:42
Editor: Yang Hy
Từ tối hôm đó, Lộ Lộ cứ khăng khăng đòi ngủ giường xếp, thế là hai vợ chồng ngủ chung một giường trở thành chuyện thường ngày. Cố Trí Viễn từ chỗ căng thẳng, cứng nhắc ban đầu cũng dần quen, tất nhiên là "biên giới" giữa hai người vẫn còn nguyên đó.
Quý Vi chẳng hiểu sao Lộ Lộ bỗng dưng mê mẩn cái giường xếp ấy, nhưng nghĩ đó cũng là kỷ vật hiếm hoi Tạ Phi để lại cho con gái, con thích thì cứ để con ngủ. Biết đâu sau này nhớ lại con bé cũng đỡ tiếc nuối. Thế nên Quý Vi không cấm cản nữa, thậm chí còn định sau này chuyển cái giường đó sang phòng riêng cho Lộ Lộ làm kỷ niệm.
Thời gian trôi qua, tư thế ngủ của Quý Vi từ chỗ nghiêm chỉnh như trong quan ngũ cũng dần thả lỏng hơn. Còn chuyện chia phòng, cả hai đều lờ đi. Cố Thần An vốn nhạy cảm, nếu giải thích không khéo thì bao công sức trước đây đổ sông đổ bể hết. Tính ra Cố Thần An đã đi khám tâm lý được 5-6 lần rồi, tình hình mỗi lần một tốt lên. Như lần trước Cố Trí Viễn tắt đèn trước, cậu bé bắt đầu tập ngủ không đèn, đến giờ thì đã hoàn toàn làm được, bác sĩ còn khen gia đình phối hợp tốt. Bác sĩ cũng dặn dò kỹ, trường hợp của Thần An cần gia đình hỗ trợ rất nhiều, sự phối hợp của bố mẹ sẽ giúp con giải tỏa tâm lý hiệu quả. Vì vậy hai người cũng chẳng lăn tăn chuyện chia phòng nữa, so với sức khỏe tâm lý của Thần An thì chuyện này chỉ là cỏn con.
Tư thế ngủ thoải mái hơn đồng nghĩa với việc sáng hôm sau Quý Vi phát hiện ra "biên giới" giữa hai người đã biến mất không dấu vết. Nhìn lại vị trí của mình, cô chột dạ nhích người ra ngoài. Trời đất, cô suýt nữa thì ép người ta dính vào tường rồi, tội lỗi quá, tội lỗi quá.
Cố Trí Viễn vẫn nhắm mắt nhưng khóe môi khẽ cong lên khi cảm nhận được động tác lén lút của cô. Đợi cô dậy hẳn anh mới từ từ mở mắt. Còn Lộ Lộ trên giường nhỏ, Quý Vi không cần dặn anh trông chừng nữa, con bé quen rồi, có hôm dậy không thấy người lớn đâu cũng chẳng khóc, tự thay quần áo rồi xuống lầu. Cũng chính lúc này, Quý Vi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc cho Lộ Lộ ngủ riêng. Trời càng ngày càng nóng, không lo con bé đạp chăn bị lạnh nữa, đây là thời điểm thích hợp để tách giường. Nhưng trước đó phải làm công tác tư tưởng cho con bé đã.
Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi qua. Hôm nay Lữ Song Tài lại mang sang một bao tải dưa hấu. Quý Vi buột miệng hỏi: "Vẫn là tuyến đường cũ hả anh?"
"Ừ, vẫn mối khách cũ. Giờ trời nóng anh không dám chở nhiều dưa, chỉ mang đủ nhà ăn thôi. Chân cẳng chú Viễn sao rồi?" Lữ Song Tài quan tâm hỏi han.
"Cũng ổn rồi anh ạ, mai tôi tính đi xin nghỉ việc, không biết thủ tục bao lâu mới xong." Cố Trí Viễn đáp.
"Anh Lữ ơi, chân anh ấy ít nhất phải trăm ngày mới lái xe được, nên dù nghỉ việc rồi chắc cũng chưa làm được gì nhiều đâu ạ." Quý Vi vội xen vào, chưa khỏi hẳn mà để lại di chứng thì khổ cả đời.
"Thím nó quan tâm chú Viễn gớm nhỉ. Yên tâm đi, anh có phải địa chủ bóc lột đâu. Thời gian đầu chú Viễn cứ lo bên kho bãi đã, anh nhớ chữ chú ấy đẹp lắm." Lần này Lữ Song Tài sang là để bàn chuyện xây nhà kho và gara.
"Anh xem được mảnh đất rồi, hơi xa trung tâm tí nhưng được cái rẻ. Mình cần diện tích lớn nên chỉ có ra ngoại ô thôi, chứ đất gần trung tâm thì đắt đỏ mà lại không đủ rộng." Lữ Song Tài vừa nói vừa làm động tác đếm tiền. Hơn nữa anh ta mới mua hai chiếc xe mới, không dám vung tay quá trán, cẩn thận vẫn hơn.
"Em đồng ý với anh Lữ. Đất gần trung tâm đắt quá, xa một chút cũng không sao, thành phố đang mở rộng mà." Quý Vi tán thành. Kiếp sau người ta toàn xây kho bãi ở ngoại ô để tiết kiệm chi phí, giờ họ chỉ đi trước thời đại một chút thôi.
"Anh biết ngay thím nó có mắt nhìn mà. Anh chạy xe đi các nơi thấy họ toàn xây kho ở ngoại ô, đất rộng mênh m.ô.n.g. Coi như mình để đường lui cho mình, sau này không làm vận tải nữa thì cho thuê kho bãi cũng kiếm được mớ tiền." Lữ Song Tài nói về kế hoạch của mình.
"Vẫn là anh Lữ tính toán chu đáo." Ý tưởng của Lữ Song Tài và Cố Trí Viễn gặp nhau ở điểm này: tài sản nắm trong tay mình mới là chắc ăn nhất.
"Đợi kiếm đủ tiền cho con cái đi học, dựng vợ gả chồng xong là anh tính chuyện nghỉ hưu. Lúc đó cái kho này cũng coi như công cụ kiếm cơm dưỡng già rồi." Lữ Song Tài lại than thở chuyện chạy xe vất vả, ước mơ từ nhỏ của anh chỉ là "vợ con, giường ấm" thôi.
Trong mắt Quý Vi lóe lên ý cười: "Hai năm nữa khéo anh Lữ lại đổi ý đấy."
"Biết đâu đấy." Lữ Song Tài cười lớn. Ai mà chê tiền nhiều chứ, giờ muốn nghỉ hưu sớm là do thấy cực quá thôi, nhỡ đâu sau này kiếm tiền dễ như trở bàn tay thì lại chẳng nỡ bỏ nghề.
"Nếu thấy vất vả quá thì anh giảm bớt chuyến lại. Hoặc anh có tính để chị dâu mở cái siêu thị nhỏ không? Mình chạy xe tiện nguồn hàng mà." Quý Vi gợi ý.
"Hồi trước anh cũng tính rồi, nhưng tìm mãi không được mặt bằng ưng ý, lại thêm bao việc linh tinh nên gác lại. Giờ tiền dồn hết vào kho bãi với xe cộ rồi, chắc không còn vốn mở cửa hàng đâu. Nhưng mà bán sạp thì được, chị dâu của thím ở nhà rảnh rỗi, đi bán sạp thử xem sao." Lữ Song Tài càng nghĩ càng thấy khả thi, bắt đầu nghiêm túc cân nhắc chuyện này.
"Anh Lữ nói thế là không đúng rồi. Chị dâu ở nhà lo cơm nước ba bữa, quán xuyến trong ngoài, đấy đều là công sức vất vả cả, sao anh lại bảo là rảnh rỗi được?" Quý Vi thầm nghĩ, đúng là đàn ông thời nào cũng thế, cứ mặc nhiên coi thường sự hy sinh của người phụ nữ nội trợ.
"Cũng đúng thật, không có chị dâu thím lo toan chuyện nhà cửa làm hậu phương vững chắc thì làm gì có anh ngày hôm nay. Mà thím Vi này, lúc nãy thím bảo anh thuê lại mặt bằng cửa hàng là ý thế nào?" Lữ Song Tài cảm thấy lời cô nói có chút mâu thuẫn.
"Thuê được cửa hàng rồi thì mình có thể thuê người trông coi, chị dâu chỉ cần chịu trách nhiệm quản lý tiền nong là quan trọng nhất thôi. Em nghĩ là đằng nào mình cũng tự chạy xe, chở hàng đi đi về về, tuy kiếm không được nhiều lắm nhưng vẫn hơn là để người khác kiếm mất phần lãi đó." Giọng Quý Vi rất chân thành.
"Cũng phải, mấy tay đi buôn ngày xưa kiếm lời khiếp lắm, mình bây giờ sao bì được với họ hồi đó." Lữ Song Tài cứ thế nói về chủ đề này thêm gần nửa tiếng nữa, mãi đến cuối mới nhớ ra việc chính hôm nay anh đến đây: "À đúng rồi, chú thím có muốn qua xem bên kia làm ăn đến đâu rồi không?"
"Có anh Lữ ở đó rồi, tụi em chắc chắn là tin tưởng anh mà." Quý Vi cười nói khéo, thật tình là tuần nào cô cũng bận tối mắt tối mũi.
"Thì cũng nên tự mình qua xem cho biết chứ. Anh nghe nói tuần nào chú thím cũng lên thành phố, có việc gì à?" Lữ Song Tài có chút tò mò.
"Cũng chẳng có việc gì to tát đâu anh, là tụi em đăng ký cho hai đứa nhỏ học cầu lông với múa ở Cung thiếu nhi ấy mà. Bây giờ trẻ con trên phố đứa nào cũng đa tài đa nghệ, mình cũng không thể để con mình thua kém quá được." Quý Vi giải thích với anh ta, còn chuyện Cố Thần An đi khám tâm lý thì chỉ có cả nhà bốn người biết thôi.
"Đúng là làm giáo viên có khác, nhìn xa trông rộng thật. Thế thím Vi xem thằng Tùng nhà anh bây giờ còn đăng ký học lớp gì được không?" Lữ Song Tài khiêm tốn hỏi han, vợ chồng anh ta cày cuốc vất vả thế này cũng vì con cái cả, đâu thể để con mình tụt hậu so với người ta được.
"Cái này thì phải xem Tiểu Tùng thích gì đã anh ạ, hoặc là dựa vào lực học của cháu, môn nào yếu thì mình cho đi học thêm môn đó." Quý Vi không rõ lắm về sức học của Lữ Tùng, chỉ đưa ra lời khuyên chung chung.
"Ý thím là đi học thêm ấy hả? Anh nghe thằng Tùng bảo lớp nó cũng có đứa đi học thêm, nhưng nó bảo nó nghe giảng vẫn hiểu hết." Lữ Song Tài bận bịu việc bên ngoài, chuyện trong nhà toàn do Kiều Tiểu Tuyết lo liệu, chuyện học hành của con anh ta cũng chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm, nên cụ thể thế nào anh ta cũng không rõ lắm.
"Vâng, nhiều học sinh đi học thêm lắm anh, nhất là mấy lớp lớn ấy." Quý Vi biết đây là thời điểm phong trào dạy thêm học thêm bắt đầu rộ lên, cũng là lúc học sinh bắt đầu đua nhau học ngày cày đêm.
"Để anh về hỏi lại mẹ nó xem sao." Lữ Song Tài nói rồi lại lái câu chuyện sang môi trường giáo d.ụ.c, định bụng lôi kéo hai người về huyện Vinh.
"Đằng nào từ huyện Vinh qua đây cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian, hàng ngày chú Viễn đưa đón thím đi làm là được mà." Lữ Song Tài cố gắng thuyết phục cô.
"Anh Lữ đừng khuyên tụi em nữa, so với huyện Vinh thì tụi em thích lên thành phố hơn, định bụng đến lúc đó chuyển hẳn lên đấy luôn cho xong." Vì chuyện hùn vốn làm ăn vận tải, nếu không có gì thay đổi thì trong vòng hai năm tới hai nhà sẽ qua lại rất mật thiết, nên Quý Vi cũng không định giấu anh ta chuyện này.
"Lên thành phố á?" Ánh mắt Lữ Song Tài thoáng vẻ ngạc nhiên.
"Vâng, thành phố là một trong những nơi có điều kiện tốt nhất tỉnh mình mà." Quý Vi chỉ nói đến đó.
"Kể cũng phải, một bước lên luôn cho xong. Chà, thím nhắc anh mới nhớ, đến lúc đó anh cũng phải cố gắng cày cuốc, biết đâu anh em mình lại làm hàng xóm của nhau. Nhưng mà thím Vi, còn công việc của thím thì tính sao?" Lữ Song Tài vừa nói vừa liếc nhìn cô, hai vợ chồng nhà này đều là người gan to, không khéo cô cũng nghỉ việc luôn không chừng.
"Trước mắt em sẽ cố gắng xin chuyển công tác, nếu không được thì chắc em cũng xin nghỉ thôi." Quý Vi kể cho anh ta nghe dự định của mình.
"Chú thím đúng là trời sinh một cặp, cái gan này người thường không ai bì kịp đâu." Lần này thì Lữ Song Tài tâm phục khẩu phục thật sự.
"Thì cuộc đời cũng phải biết đ.á.n.h đổi, được cái này mất cái kia mà anh." Quý Vi cười cười không nói gì thêm. Đã là tháng bảy rồi, sang tháng cô sẽ mở lớp dạy thêm hè, chỉ cần lớp học tạo được tiếng vang thì cô cũng chẳng cần lo lắng chuyện công ăn việc làm nữa.
"Người bình thường đúng là không làm được như chú thím đâu. Thôi, đã bận rộn thế thì chuyện nhà kho với gara chú thím cứ yên tâm giao cho anh, anh đảm bảo làm đâu ra đấy, đẹp đẽ đàng hoàng." Biết vợ chồng cô bận, Lữ Song Tài cũng không ép họ phải đến tận nơi xem xét nữa.
"Vậy thì vất vả cho anh Lữ quá." Cố Trí Viễn nhìn anh ta với vẻ đầy áy náy.
"Vất vả cái gì chứ, anh em trong nhà cả đừng khách sáo. Thôi chú thím cứ làm việc đi, anh về trước hỏi lại chị dâu xem tình hình thằng Tùng thế nào." Thấy vợ chồng cô coi trọng con cái như vậy, Lữ Song Tài hiếm khi cảm thấy có chút hổ thẹn.
Đợi Lữ Song Tài đi khỏi, Cố Trí Viễn bảo với Quý Vi: "Mai anh đi xin nghỉ việc luôn, chuyện này không thể chần chừ thêm nữa."
"Vâng, anh có cần em làm gì không?" Quý Vi gật đầu.
"Có sự ủng hộ của em là đủ rồi." Không biết nghĩ đến điều gì mà ánh mắt Cố Trí Viễn thoáng hiện lên nét cười, hiếm khi giữa hai người mới có những giây phút yên bình và êm đềm như thế này.
Cứ tưởng chuyện Cố Trí Viễn nghỉ việc chỉ là chuyện riêng của gia đình nhỏ bọn họ, ai ngờ đâu bà Chu Tú Trân lại nhảy dựng lên nói là ông bà không đồng ý.
