Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 55: Món Quà (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:42
Editor: Yang Hy
Khi Chu Tú Trân tìm đến, Quý Vi hơi ngớ người: "Mẹ, mẹ đến có việc gì thế ạ?"
"Tôi hỏi cô, có phải Tiểu Cố nó nghỉ việc rồi không?" Chu Tú Trân mặt lạnh tanh nhìn con gái.
"Vâng, sao mẹ biết ạ?" Quý Vi không hiểu sao bà lại hậm hực như thế, càng tò mò hơn là tin tức ở đâu mà nhanh vậy, Cố Trí Viễn mới nộp đơn hôm nay thôi mà, tai vách mạch rừng thật đấy.
"Cô kệ tôi làm sao biết, Tiểu Cố đâu rồi?" Chu Tú Trân biết chuyện này là do có người tình cờ nghe được lúc làm việc ở đó. Ban đầu bà còn tưởng người ta nói đùa, nhưng thấy họ nghiêm túc nên mới đứng ngồi không yên, chạy ngay đến đây để hỏi cho ra lẽ.
"Mẹ tìm con ạ?" Cố Trí Viễn nghe tiếng nói chuyện bên ngoài liền bước ra.
"Tiểu Cố, sao con hồ đồ thế hả? Công việc tốt như thế sao lại bỏ, thà là..." Thà là nhường cho thằng Thắng Chu làm có phải tốt hơn không. Câu nói chực chờ nơi đầu môi nhưng cuối cùng bà lại nuốt xuống.
"Thà là cái gì ạ?" Quý Vi cười khẩy. Đừng tưởng cô không biết tỏng cái tính toán của họ. Họ nghĩ cái thế giới này xoay quanh mình chắc? Hồi trước thì nhăm nhe công việc của cô, giờ lại còn hoang tưởng đến mức nghĩ Quý Thắng Chu có thể thay thế vị trí của Cố Trí Viễn sao?
"Hồi con xem mắt với cái Vi, con bảo là có công ăn việc làm ổn định ở cơ quan nhà nước. Giờ cưới nhau chưa được bao lâu con đã đòi nghỉ. Là nhà mẹ đẻ cái Vi, mẹ chắc chắn không đồng ý. Giờ vẫn còn kịp, con mau đi rút đơn về đi." Chu Tú Trân cũng biết khả năng để Quý Thắng Chu thế chỗ là không cao, nhưng bà vẫn không muốn Cố Trí Viễn nghỉ việc. Anh có công việc thể diện như thế, nhà bà cũng được thơm lây, quan trọng hơn là sau này còn nhờ vả anh nâng đỡ vợ chồng thằng Thắng Chu được.
"Thủ tục xong xuôi hết rồi mẹ ạ, không rút lại được đâu. Hơn nữa quyết định nghỉ việc này con đã cân nhắc rất kỹ lưỡng rồi." Cố Trí Viễn ôn tồn giải thích với mẹ vợ.
"Thế không được, nhà mẹ không đồng ý! Lúc cưới con đâu có nói như thế, biết trước thế này nhà mẹ đã không gả cái Vi cho con." Chu Tú Trân gân cổ lên phản bác.
"Mẹ này, anh ấy nghỉ việc không cần ai phải đồng ý cả, kể cả con, huống chi là bố mẹ. Hơn nữa quyết định này là do hai vợ chồng con đã bàn bạc và thống nhất với nhau rồi. Nếu không còn việc gì khác thì mẹ về đi ạ." Quý Vi thẳng thừng dập tắt hy vọng cuối cùng của bà.
"Quý Vi, mày thì biết cái gì! Mẹ nói thế chẳng phải vì lo cho mày sao? Nó nghỉ việc rồi, chẳng phải gánh nặng kinh tế đổ lên đầu mày, mày phải nuôi cả cái nhà này à? Sao mày dại thế hả con?" Chu Tú Trân ra vẻ "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép". Con bé này đúng là khuỷu tay cong ra ngoài, thà nuôi người dưng cũng không chịu để người nhà mình được nhờ.
"Con tình nguyện mà mẹ. Ít ra người ta còn mang lại niềm vui cho con, chứ không như trước đây, con bỏ tiền ra mà còn rước bực vào người." Thái độ "con thích thế đấy" của Quý Vi làm Chu Tú Trân nghẹn họng, bà chỉ tay vào mặt con gái, tức đến mức không nói nên lời.
"Mẹ, bố mẹ già rồi thì cứ an hưởng tuổi già đi. Chẳng phải bố mẹ bảo con gái gả đi như bát nước đổ đi sao? Vợ chồng con sống thế nào bố mẹ đừng bận tâm nữa. Bố mẹ cứ yên tâm, nếu có ngày con phải đi ăn mày thật, con cũng sẽ tránh xa cửa nhà bố mẹ ra." Đến cuối câu, giọng Quý Vi lạnh băng.
"Quý Vi, mẹ có lòng tốt lo cho mày mà mày dám đối xử với mẹ thế à? Sau này có ngày mày phải hối hận!" Những lời này nghe quen tai ghê, toàn là lời bà hay mắng nhiếc Quý Vi mỗi khi cãi nhau ngày trước, giờ bị cô trả lại nguyên văn, Chu Tú Trân cảm thấy như bị tát vào mặt.
"Hôm nay mẹ đến đây vì ai thì trong lòng mẹ tự rõ nhất. Mẹ yên tâm, con không hối hận đâu. Mẹ còn việc gì không? Không thì mẹ về đi ạ." Quý Vi thẳng thừng đuổi khách.
"Mong là mày cứ cứng cựa được mãi." Chu Tú Trân lạnh lùng nói.
"Câu này con cũng xin tặng lại cho mẹ." Quý Vi đáp trả với vẻ mặt vô cảm.
Chu Tú Trân tức tối bỏ về, nhìn cái dáng đi hầm hầm của bà là đủ biết bà giận đến mức nào. Cố Trí Viễn nhìn người phụ nữ bên cạnh. Thật ra cô hoàn toàn có thể đẩy vấn đề sang cho anh, không cần phải đứng ra làm người đóng vai ác, nhưng cô vẫn đứng ra chắn trước mặt anh. Đây là lần đầu tiên có người đứng ra "bảo vệ" anh như thế, Cố Trí Viễn cảm thấy nơi nào đó trong tim mình bỗng trở nên mềm mại vô cùng.
"Nếu họ còn đến gây sự vô cớ, anh cứ mặc kệ họ." Quý Vi dặn dò Cố Trí Viễn.
"Được. Tin anh đi, anh sẽ không để mẹ con em phải khổ đến mức đó đâu." Giọng Cố Trí Viễn cực kỳ nghiêm túc.
Quý Vi ngẩn người một chút mới hiểu ý anh, cô cười hỏi: "Ý anh là chuyện đi ăn mày á?"
"Chúng ta sẽ không rơi vào hoàn cảnh đó đâu." Cố Trí Viễn nhấn mạnh lần nữa.
"Tất nhiên rồi, em nói thế chỉ để bà ấy biết là chúng ta sướng khổ gì cũng không liên quan đến bà ấy thôi. Vào ăn cơm đi anh, bị bà ấy làm phiền một lúc cơm canh nguội hết cả rồi." Quý Vi giục anh vào nhà. Vừa quay người lại, hai người mới phát hiện hai đứa nhỏ đang đứng ngay sau lưng, mắt chăm chăm nhìn ra cửa. Thấy bố mẹ quay lại, Lộ Lộ chạy ùa tới đầu tiên: "Bà ngoại hung dữ quá."
Lộ Lộ rất sợ Chu Tú Trân, nên vừa nghe tiếng bà, cô bé đã kéo tay Thần An trốn ở trong nhà.
"Không sao đâu con, bà về rồi." Quý Vi xoa đầu an ủi con gái.
"Bà cũng hung dữ với mẹ nữa." Lộ Lộ nhăn mũi.
"Đừng lo, mẹ chẳng sợ bà chút nào đâu." Quý Vi cười với con.
Lộ Lộ ngẫm nghĩ một lúc rồi dõng dạc tuyên bố: "Thế con cũng không sợ bà nữa ạ."
"Đúng rồi, chúng ta đều không sợ bà. Giờ mình đi ăn cơm nào, sau này gặp bà, Lộ Lộ cũng đừng sợ nhé?" Quý Vi dắt tay Lộ Lộ vào bàn ăn, miệng vẫn không quên dỗ dành con bé.
…
Chu Tú Trân vừa về đến nhà, hai bố con Quý Đại Hải và Quý Thắng Chu đã xúm lại hỏi: "Thế nào rồi, chuyện đó không phải thật chứ?"
"Sao lại không thật? Nó nghỉ việc rồi." Chu Tú Trân vừa ôm cục tức từ nhà con gái về, gắt gỏng trả lời.
"Chuyện lớn thế mà chị con cũng đồng ý á?" Quý Thắng Chu ngạc nhiên tột độ. Trong mắt cậu ta, Quý Vi chịu lấy Cố Trí Viễn cũng chỉ vì cái mác công việc ngon lành kia thôi, giờ Cố Trí Viễn nghỉ việc mà cô cũng chịu sao?
"Cái Vi cũng biết chuyện này à?" Quý Đại Hải cau mày, lẽ ra không nên như thế chứ.
"Vợ chồng người ta sao lại không biết? Người ta còn bảo nghỉ hay không là chuyện riêng nhà người ta, bảo mình bớt lo chuyện bao đồng, sau này có đi ăn mày cũng sẽ tránh cửa nhà mình ra." Chu Tú Trân càng nói càng tức, con ranh Quý Vi đúng là sinh ra để đòi nợ bà mà, chỉ giỏi chọc tức mẹ.
"Chị con nói thế thật ạ?" Quý Thắng Chu dè dặt hỏi.
"Chẳng lẽ mẹ lại nói điêu? Mẹ nhìn ra rồi, giờ trong mắt nó chỉ có cái gia đình bé nhỏ của nó thôi, bố mẹ anh em vứt ra sau đầu hết rồi." Đây mới là điều làm Chu Tú Trân tức tối nhất.
"Chị con khôn như rận, chịu để anh rể nghỉ việc chắc là đã tìm được mối ngon hơn rồi. Mẹ, hay mẹ đi nghe ngóng thêm xem?" Quý Thắng Chu cười cầu tài sán lại gần mẹ, biết đâu có chỗ nào ngon ăn, cậu ta cũng có thể ké cẩm được chút ít?
"Muốn đi thì mày tự mà đi. Chị mày nói cũng có cái đúng đấy, mẹ với bố mày già rồi, đến tuổi an hưởng tuổi già rồi, chuyện của chúng mày không liên quan đến mẹ, mẹ cũng lười quan tâm." Cả đoạn đường về Chu Tú Trân cứ suy nghĩ mãi về câu nói của Quý Vi, thấy cũng chẳng sai chút nào.
"Ơ kìa, ý mẹ là con đang làm khổ bố mẹ đấy à?" Quý Thắng Chu xụ mặt, không vui nhìn mẹ.
"Mẹ không nói thế." Chu Tú Trân quay mặt đi. Nhưng trong lòng bà đúng là nghĩ vậy thật, nếu Quý Thắng Chu chịu khó làm ăn, không để bố mẹ phải lo lắng thì hôm nay bà đâu phải vác mặt sang bên kia để con gái nó mắng cho vuốt mặt không kịp. Thế nên trong lòng bà vẫn có chút oán trách con trai.
"Thì ý mẹ là thế còn gì nữa? Với lại, nghe tin anh rể nghỉ việc là bố mẹ tự muốn đi hỏi cho ra lẽ chứ con có bắt ép đâu." Quý Thắng Chu cố cãi chày cãi cối.
"Thế bố mẹ làm mọi việc là vì ai? Dù chỉ có một chút hy vọng, bố mẹ cũng cố gắng nhờ vả để nó tìm đường cho mày, giờ mày lại quay ra trách mẹ à?" Chu Tú Trân tức điên lên. Quý Vi "bật" bà thì thôi đi, đằng này đến đứa con trai bà cưng như trứng mỏng cũng nói bà như thế. Bà làm tất cả những chuyện này vì ai chứ?
"Bố mẹ cứ mở mồm ra là vì con, nhưng thực tế thì sao? Hồi trước chị con còn ở nhà, lương lậu chị ấy có đưa cho con đồng nào đâu. Rốt cuộc là vì ai, tự trong lòng bố mẹ biết rõ nhất." Quý Thắng Chu ghét nhất cái điệp khúc "tất cả là vì con" của bố mẹ. Nhưng có thật là vì cậu ta không?
"Mày..." Nghe con trai oán trách, Chu Tú Trân bỗng thấy lạnh cả người. Lần đầu tiên bà bắt đầu tự hỏi, bao nhiêu năm nay hà khắc với Quý Vi để vun vén cho thằng con này, liệu có đáng không? Tiếc là giờ đây chẳng ai có thể cho bà câu trả lời.
…
