Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 56: Món Quà (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:42

Editor: Yang Hy

Sân nhà họ Cố tràn ngập tiếng cười nói, cả gia đình bốn người dường như chẳng mảy may bị ảnh hưởng bởi chuyện nghỉ việc. Nhìn hai đứa trẻ đang nô đùa trong sân, Quý Vi buột miệng hỏi chồng: "Mai anh vẫn phải đi làm à?"

"Ừ, phải đi cho xong hết thủ tục thì mới nghỉ hẳn được." Cố Trí Viễn giải thích.

"Thế chắc cũng nhanh thôi. Thời gian trôi nhanh thật, sắp đến hè rồi." Đã là đầu tháng bảy, theo thông lệ thì khoảng giữa tháng là học sinh được nghỉ hè.

"Em chuẩn bị mở lớp học thêm hè à?"

"Vâng. Lần trước anh Lữ sang em quên không hỏi xem anh ấy có kiếm được lô bàn ghế cũ nào giá rẻ không." Quý Vi có chút tiếc nuối.

"Nếu cần gấp thì lát nữa anh gọi điện hỏi cho." Cố Trí Viễn nhẩm tính thời gian, đúng là việc này cần phải sắp xếp sớm.

"Vâng, vậy nhiệm vụ đi thành phố cuối tuần này giao lại cho anh nhé." Quý Vi báo trước để anh chuẩn bị tinh thần.

"Ừ, anh cũng đang định tuần này đi cùng ba mẹ con, tiện thể hỏi bác sĩ Tần về tình hình của Thần An luôn." Vì bị gãy chân nên hơn một tháng nay anh chưa gặp bác sĩ Tần để nắm tình hình của con.

"Lần trước bác sĩ bảo Thần An tiến bộ nhiều lắm, nếu thuận lợi thì đi vài lần nữa là thôi không cần đi nữa." Quý Vi chuyển lời bác sĩ Tần.

"Thế thì đúng là tin vui rồi." Cố Trí Viễn mỉm cười.

"Vâng. Thôi em cho Lộ Lộ đi ngủ trưa đây, chiều anh có phải đến cơ quan không?"

"Có, hai mẹ con ngủ đi." Thời gian nằm nhà dưỡng thương, Cố Trí Viễn cảm thấy xương cốt mình rỉ sét hết cả rồi, hơn nữa anh cũng không có thói quen ngủ trưa.

Quý Vi gọi một tiếng, hai đứa nhỏ đang chơi ngoài sân liền chạy lại. Lộ Lộ nắm tay mẹ ngoan ngoãn lên lầu, còn Thần An xin phép ra giếng rửa chân rồi tự lên sau.

Giờ Lộ Lộ đã quen ngủ giường nhỏ, kể cả ngủ trưa cũng đòi nằm riêng. Quý Vi vẫn nhớ kế hoạch cho con ngủ riêng phòng, bèn thủ thỉ: "Lộ Lộ giờ là người lớn rồi đúng không con?"

"Đúng ạ, con là người lớn rồi." Lộ Lộ gật đầu thừa nhận ngay.

"Người lớn thì phải ngủ phòng riêng chứ, Lộ Lộ làm được không nào?" Nhìn cục bông nhỏ xíu trên giường, Quý Vi bùi ngùi, con gái cô đang lớn lên từng ngày mà cô không hay biết.

Lộ Lộ ngẫm nghĩ một lúc rồi đổi ý: "Lộ Lộ không phải người lớn, Lộ Lộ vẫn là trẻ con."

Quý Vi dở khóc dở cười, cố gắng lái câu chuyện theo ý mình: "Thế bao giờ Lộ Lộ mới làm người lớn?"

"Chắc là... ngày kia ạ." Giọng con bé có vẻ không chắc chắn lắm, như kiểu chẳng biết ngày kia là ngày nào.

"Thôi được rồi, cho con làm trẻ con nốt hai ngày nữa nhé, ngày kia phải làm người lớn đấy." Quý Vi thầm nghĩ, xem ra chuyện tách phòng không dễ dàng gì.

"Dạ." Lúc này Lộ Lộ đã mơ màng ngủ rồi, ai nói gì cũng gật đầu bừa.

Quý Vi mỉm cười nhìn con, tự nhủ: "Lộ Lộ mới ba tuổi, còn bé lắm, chưa ngủ riêng cũng chẳng sao."

Chuyện Cố Trí Viễn nghỉ việc cứ thế chốt lại. Bên nhà họ Quý, trừ hôm đầu tiên Chu Tú Trân sang làm ầm ĩ một trận, sau đó cũng im hơi lặng tiếng. Thoáng cái đã đến ngày Cố Trí Viễn chính thức rời cơ quan, mọi người hẹn nhau đi ăn tối chia tay.

"Anh hạn chế uống rượu nhé." Quý Vi dặn dò.

"Anh biết rồi." Cố Trí Viễn vừa nói vừa đưa chỗ lương vừa lãnh cho cô.

Quý Vi liếc qua, thấy khoảng hơn ba trăm đồng. Cô không rõ lương anh cụ thể bao nhiêu, ngập ngừng nhận lấy rồi hỏi: "Anh có giữ lại ít nào không?"

"Hiện tại anh không có nhu cầu tiêu tiền, với lại trong người anh vẫn còn hai mươi đồng phòng thân rồi." Cố Trí Viễn móc túi lấy ra hai tờ mười đồng cho cô xem.

Quý Vi rút một tờ một trăm đưa lại cho anh: "Tối nay đi ăn liên hoan, anh cứ cầm theo cho chắc."

"Không cần đâu, bữa này mọi người góp tiền, mỗi người hai mươi đồng, đều đưa cho Dương Lâm cả rồi." Bữa cơm này do Dương Lâm đứng ra tổ chức, ai mời cũng tốn kém nên chia đều kiểu này là hợp lý nhất.

"Thế hai mươi đồng có đủ không anh?" Thú thật, Quý Vi chưa có kinh nghiệm cầm lương của chồng bao giờ. Hồi sống với Tạ Phi, anh ta chỉ đưa cô một khoản chi tiêu gia đình, còn lại anh ta tự quản lý.

"Đủ mà, thiếu anh sẽ bảo em."

"Thôi được rồi." Quý Vi miễn cưỡng cất tiền đi nhưng trong lòng vui như mở cờ. Cô chợt nhận ra Cố Trí Viễn chẳng có thói hư tật xấu nào, không hút t.h.u.ố.c, rượu cũng ít uống, đúng là chẳng có chỗ nào để tiêu tiền thật. Ý nghĩ này vừa lóe lên, Quý Vi bỗng thấy mình có tiềm năng trở thành "bà chằn" quản lý tài chính lắm đây. Nghĩ vậy, cô nhìn Cố Trí Viễn dặn thêm: "Hết tiền nhớ bảo em đấy nhé."

"Được rồi." Cố Trí Viễn gật đầu.

Sắp đến hè, trường học cũng bận rộn hơn. Cố Trí Viễn vốn là người không chịu ngồi yên, vừa hoàn tất thủ tục nghỉ việc hôm trước, hôm sau đã chạy sang huyện Vinh hội họp với Lữ Song Tài. Hiện tại nhà kho và gara chưa xây xong nên họ vẫn dùng chỗ thuê cũ. Có điều lần này họ đã áp dụng ý tưởng của Quý Vi: Kiều Tiểu Tuyết bắt đầu bán hàng. Ngoài đặc sản các vùng miền mang về, chị ấy còn xin giấy phép bán t.h.u.ố.c lá. Chỉ riêng bốn tài xế trong đội xe đã là những ống khói di động rồi, trước đây tiền t.h.u.ố.c lá toàn để người ngoài kiếm, giờ "nước phù sa không chảy ruộng ngoài". Tuy lãi không nhiều nhưng Kiều Tiểu Tuyết rất hài lòng, cứ nhắc đi nhắc lại với Cố Trí Viễn là phải cảm ơn Quý Vi.

"Quý Vi chỉ góp ý thôi, kiếm được tiền là nhờ chị dâu mát tay đấy." Cố Trí Viễn xua tay, không dám nhận công.

"Được đấy chú Viễn, từ hồi lấy vợ xong ăn nói khéo léo hẳn ra. Hôm nay chú về đúng không? Cầm ít kẹo này về cho hai đứa nhỏ đi." Kiều Tiểu Tuyết dúi vào tay anh hai túi kẹo to tướng.

"Chị dâu, cần gì nhiều thế này." Cố Trí Viễn nhìn túi kẹo, thấy chị khách sáo quá.

"Đáng bao nhiêu đâu, cái này chị cho tụi nhỏ chứ có cho chú đâu mà từ chối. À, chú về bằng gì? Hay đợi lão Lữ về rồi chở chú về?"

"Thôi chị ạ, tôi đi xe khách về cũng được." Trước đây anh toàn đạp xe sang, giờ chân cẳng chưa dám dùng sức nhiều nên chọn đi xe khách cho lành.

"Về sớm nghỉ ngơi cũng tốt, phải giữ gìn cái chân đấy. Các cụ bảo rồi, gãy xương phải dưỡng trăm ngày, ít nhất cũng phải kiêng khem đủ trăm ngày rồi hẵng đạp xe hay làm việc nặng." Kiều Tiểu Tuyết nhắc nhở.

"Tôi biết rồi chị dâu. Thôi tôi về trước đây, sáng ngày kia tôi lại sang." Mai là cuối tuần, anh định cùng Quý Vi đưa hai con lên thành phố, bù đắp cho những lần vắng mặt trước đây.

"Ừ, mai chị cũng nghỉ bán, hôm nọ nghe lời chú, chị đăng ký cho thằng Tùng học bóng bàn, cu cậu thích mê luôn." Kiều Tiểu Tuyết thấy khoản dạy con này đúng là phải học tập vợ chồng Cố Trí Viễn nhiều.

"Có năng khiếu cũng tốt mà, bình thường cũng giúp đầu óc được thư giãn." Cố Trí Viễn rất ủng hộ mấy lớp học thêm này.

"Đúng là vậy thật. Hè này chú thím có tính cho mấy đứa nhỏ đi học thêm không?" Kiều Tiểu Tuyết hỏi tiếp.

"Chắc là có đấy chị, Thần An hôm nọ đi thi học sinh giỏi Toán, vòng hai làm bài không tốt lắm, chắc hè này thằng bé phải đi học thêm rồi." Cố Trí Viễn phỏng đoán.

Kiều Tiểu Tuyết định nói gì đó, nghĩ ngợi một lúc rồi lại thôi: "Thôi bỏ đi, để hôm nào chị nói chuyện với Quý Vi rồi quyết định sau vậy."

"Vâng, lúc nào chị ghé chơi cũng được." Cố Trí Viễn nói rồi vẫy tay chào tạm biệt chị dâu.

Tính ra Cố Trí Viễn đi huyện Vinh chưa được ba ngày, thế mà Quý Vi lại thấy trống vắng lạ thường. Cô tự an ủi bản thân, nhà tự nhiên thiếu mất một người thì thấy không quen là chuyện bình thường thôi, chắc vài hôm nữa là quen ngay ấy mà. Cô từ trong bếp đi ra, đang định gọi hai đứa nhỏ vào ăn cơm thì nghe thấy giọng nói đầy phấn khích của Cố Thần An: "Bố, bố về rồi ạ?"

Tiếp theo là giọng của Lộ Lộ: "Bố về rồi kìa."

"Đúng rồi, bố về rồi đây." Cố Trí Viễn cúi người bế bổng Lộ Lộ đang chạy ùa tới, ôm cô bé xoay vòng vòng khiến con bé cười khanh khách.

Cố Trí Viễn nhìn Cố Thần An, cười áy náy: "Thần An, đợi chân bố khỏi hẳn bố cũng bế con xoay vòng nhé."

"Con không thèm đâu, giờ con là người lớn rồi, phải chững chạc chứ, trò này chỉ có con nít mới thích thôi." Cố Thần An nghiêm túc nói.

Cố Trí Viễn bật cười: "Được rồi, giờ con là ông cụ non rồi, sau này bố chỉ bế Lộ Lộ xoay vòng thôi nhé."

Vừa nhận mình là người lớn xong, Cố Thần An đã tinh mắt phát hiện trong túi bố lộ ra mấy cái vỏ kẹo xanh xanh đỏ đỏ, lập tức cuống quýt hỏi: "Bố ơi, cái gì đây ạ?"

"Nhiều kẹo quá đi." Lộ Lộ reo lên, nhiều thế này toàn là kẹo thôi sao?

"Cầm lấy chia cho em đi con." Cố Trí Viễn vừa nói vừa đưa cái túi cho Cố Thần An, bảo cậu bé chia kẹo với Lộ Lộ.

"Sao anh mua cho tụi nhỏ nhiều thế?" Quý Vi nói xong liền liếc nhìn túi quần anh, cô còn đang nghi ngờ không biết có phải anh tiêu sạch tiền để mua chỗ kẹo này không nữa.

"Không phải mua đâu, là chị dâu bảo anh mang về cho tụi nhỏ đấy. Chắc anh Lữ nghe theo lời khuyên của em rồi, giờ chị dâu bắt đầu bày sạp bán hàng, còn xin được cả giấy phép bán t.h.u.ố.c lá nữa. Chị ấy bảo đợi khi nào có mặt bằng thích hợp thì sẽ thuê người trông coi." Cố Trí Viễn vừa nói vừa đi đến bên cạnh cô.

Quý Vi thấy anh chìa tay về phía mình, trong lòng bàn tay là một chiếc kẹp tóc màu trắng ngà, cô hơi ngạc nhiên: "Cái này cho em à?"

"Sạp hàng của chị dâu có bán, chị ấy bảo dạo này đang mốt cái này, anh nghĩ chắc em sẽ cần." Thật ra Cố Trí Viễn cũng chẳng biết chọn mấy thứ này đâu, chỉ là thấy bên huyện Vinh nhiều cô hay dùng, nên anh nghĩ Quý Vi chắc chắn cũng phải có một cái mới được.

"Anh nói đúng đấy, em đang cần thật, có cái này tiện hơn nhiều." Quý Vi nói rồi kẹp gọn mái tóc đuôi ngựa thấp lên, sau đó quay người lại cho anh xem: "Trời càng ngày càng nóng, cái này càng dùng càng tiện."

Tóc được kẹp gọn lên để lộ ra chiếc cổ trắng ngần, lần đầu tiên Cố Trí Viễn phát hiện ra cổ cô trắng và thon dài đến thế. Cũng là lần đầu tiên anh cảm thấy mình đọc sách chưa đủ nhiều, chẳng biết dùng từ ngữ nào để miêu tả vẻ đẹp ấy, anh vội vàng lảng tránh ánh mắt: "Em thấy hữu dụng là được rồi."

"Món quà rất tuyệt, em thích lắm." Quý Vi cười tít mắt nhìn anh. Vậy là hai mươi đồng của anh đều tiêu hết vào mấy mẹ con rồi sao? Suy đoán này khiến trái tim Quý Vi khẽ rung động.

"Em thích là tốt rồi." Tặng quà mà người nhận thích thú, Cố Trí Viễn nghĩ, dù là ai cũng sẽ thấy vui thôi. Trong đầu anh đã bắt đầu suy tính xem lần sau về sẽ mua quà gì cho cô.

"Anh ăn tối chưa? Có muốn ăn thêm chút cùng các con không?" Quý Vi hỏi.

"Được." Cố Trí Viễn nói rồi theo cô vào bếp phụ giúp.

Đợi đến lúc họ bưng cơm ra mới phát hiện xung quanh hai đứa nhỏ đã vương vãi đầy vỏ kẹo, Quý Vi không kìm được cao giọng: "Cố Thần An, Tạ Lộ Nghiên, hai đứa đứng lại đó cho mẹ."

Lộ Lộ thừa biết mỗi lần bị gọi cả họ cả tên là y như rằng có biến, cô bé vội vàng nuốt chửng viên kẹo dẻo trong miệng, quay người đi về phía Quý Vi, lí nhí gọi: "Mẹ ơi."

Cố Thần An thì ngơ ngác, mãi đến khi Quý Vi hỏi hai đứa có biết mình sai ở đâu không, cậu bé vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Hai đứa nhỏ đều ngơ ngác nhìn Quý Vi khiến cô cảm thấy mình sắp lên cơn đau tim đến nơi. Cô chỉ vào đống vỏ kẹo vứt dưới đất: "Sắp ăn cơm đến nơi rồi, hai đứa ăn nhiều kẹo thế có nên không hả? Nhất là con đấy, Tạ Lộ Nghiên, con có muốn giữ hàm răng nữa không hả?"

Lộ Lộ nghe vậy vội vàng lấy tay bịt miệng, gật đầu lia lịa: "Con muốn, con muốn ạ."

"Lần sau không được ăn một lúc nhiều kẹo như thế nữa, biết chưa?" Quý Vi nghiêm mặt nhìn hai đứa.

"Tụi con biết rồi ạ." Cả hai đồng thanh đáp.

"Vào ăn cơm đi." Quý Vi nói xong liếc nhìn kẻ đầu têu đứng bên cạnh, lườm anh một cái rồi nói nhỏ: "Lát nữa em sẽ tính sổ với anh sau."

Cố Trí Viễn vốn đang đứng ngoài cuộc, nghe câu nói này bỗng cảm thấy mình cũng được tham gia vào câu chuyện. Anh nhớ lại mỗi lần nhìn thấy các cặp vợ chồng khác chung sống, hầu như đều có những cảnh tượng thế này, chứ không phải kiểu lạnh nhạt với nhau như anh và Phương Tình trước kia. Đây là lần đầu tiên Cố Trí Viễn cảm nhận được cảm giác chân thực của việc đã kết hôn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.