Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 57: Nước Đường Đỏ (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:42
Editor: Yang Hy
Hai đứa nhỏ nhìn anh cầu cứu, cảm giác được trông cậy khiến Cố Trí Viễn vui vẻ lạ thường, đây là trải nghiệm mà trước nay anh chưa từng có. Nhớ lại cảnh tượng ở nhà Lữ Song Tài, anh cũng thử lên tiếng nói đỡ: "Chỉ hôm nay thôi mà, hay là lần này bỏ qua đi em?"
"Cố Trí Viễn, lần sau lúc em đang dạy con, anh cấm được xen vào." Quý Vi cao giọng, trừng mắt lườm anh một cái sắc lẹm. Hai đứa nhỏ lập tức quay sang nhìn bố với ánh mắt đầy thương cảm. Nhưng lạ thay, Cố Trí Viễn chẳng hề thấy buồn, ngược lại trong lòng còn thấy vui vui, khóe môi thậm chí còn lén cong lên một chút.
Cố Thần An nhìn thấy cảnh đó thì vội cúi gằm mặt xuống. Cậu bé nghĩ bố mình chắc điên rồi, bị mẹ mắng mà còn cười được. Nghĩ thế, cậu vội ngẩng đầu nhìn Quý Vi cam đoan: "Mẹ ơi, lần sau tụi con sẽ không thế nữa đâu ạ."
"Mẹ ơi, lần sau tụi con không thế nữa đâu ạ." Lộ Lộ cũng bắt chước anh trai.
"Bim bim bánh kẹo mua về đều là để cho các con ăn, nhưng trước bữa cơm thì không được ăn vặt, cũng không được ăn nhiều kẹo cùng một lúc, các con có làm được không?" Quý Vi ngẫm nghĩ rồi quyết định ra thỏa thuận.
"Con làm được ạ." Cố Thần An là người đầu tiên nhận lời. Cậu bé đoán sau này mỗi lần bố về đều sẽ mua quà vặt thế này, nên mẹ mới phải đặt ra quy tắc trước. Cứ đồng ý trước đã cho chắc ăn.
"Con cũng làm được ạ." Lộ Lộ không chịu thua kém.
"Được rồi, làm được là tốt. Hôm nay ăn nhiều kẹo thế rồi, lát nữa nhớ phải đ.á.n.h răng thật kỹ đấy nhé." Quý Vi dặn dò.
"Dạ. Thế còn chỗ kẹo kia ạ?" Cố Thần An vừa nói vừa liếc mắt nhìn đống kẹo trên bàn.
"Chỗ còn lại hôm nay không được ăn nữa, để mai ăn tiếp." Quý Vi cũng biết trẻ con đứa nào chẳng mê kẹo, nên lỗi này quy cho cùng vẫn là tại Cố Trí Viễn.
"Hoan hô, mai mình lại được ăn kẹo rồi." Lúc này Cố Thần An mới hiểu mẹ giận vì cái gì, thế là cậu bé vui vẻ hẳn lên. Vừa nãy có thoáng chốc cậu nhớ đến người phụ nữ kia, bà ta mua đồ ăn vặt về cấm cậu ăn, chỉ mình bà ta được ăn. Cậu đã sợ Quý Vi cũng sẽ như thế.
"Đúng rồi, mai ăn tiếp chỗ đó." Quý Vi vừa nói vừa lại gần xem số kẹo còn lại, chắc mai là hai đứa xử lý hết thôi. Cô quay sang Cố Trí Viễn: "Chị dâu đưa nhiều thế này, anh có trả tiền không đấy?"
"Anh đòi trả mà chị ấy không chịu nhận. Chắc là nhờ mấy lời khuyên của em lần trước khiến anh chị ấy chú trọng hơn đến việc bồi dưỡng năng khiếu cho Tiểu Tùng, nên chỗ này coi như quà cảm ơn đấy." Cố Trí Viễn đoán.
"Chị ấy khách sáo quá." Quý Vi vừa nói vừa suy tính xem nên đáp lễ cái gì cho phải, nghĩ mãi chưa ra món nào hợp lý.
"Chị dâu trước giờ vẫn hay khách sáo thế mà. Sáng ngày kia anh sang, để anh mang cho chị ấy mấy bìa đậu phụ với đậu khô ở đây." Nước làm đậu ở trấn Ngũ An lấy từ mạch nước ngầm trên núi nên đậu ăn mềm mịn hơn hẳn những nơi khác, cũng được coi là đặc sản vùng này.
"Ý hay đấy anh. Hồi còn ở đây chắc anh chị ấy hay ăn, giờ sang huyện Vinh muốn ăn cũng khó." Tuy ở đây cũng có người mang đậu sang huyện Vinh bán nhưng thường hết rất nhanh.
"Ừ, mai anh đi dặn thím Thiết để phần cho mấy bìa." Cố Trí Viễn quyết định luôn.
"Vâng. Lần sau anh đừng mang nhiều đồ ăn vặt thế này về nữa, Thần An đang thay răng, cả Lộ Lộ nữa, răng thế kia mà ăn nhiều kẹo là hỏng hết đấy." Quý Vi nghiêm túc nhắc nhở.
"Anh biết rồi." Cố Trí Viễn cũng gật đầu nghiêm túc theo.
Cả hai người lớn đều nghiêm túc khiến không khí trong sân bỗng chốc trở nên căng thẳng. May mà hai đứa nhỏ nhanh ch.óng phá vỡ bầu không khí ấy: "Mẹ ơi, răng con rụng rồi!"
Đây không phải lần đầu Cố Thần An thay răng, nhưng là lần cậu hoảng hốt nhất. Rõ ràng vừa nãy vẫn còn chắc chắn, thế mà răng bị dính kẹo, cậu mới cạy nhẹ một cái là nó rơi ra luôn. Nhìn cái răng nằm gọn trong lòng bàn tay, cậu bé cuống quýt: "Mẹ ơi, làm sao bây giờ, vừa nãy nó vẫn còn nguyên mà!"
"Há miệng ra mẹ xem nào?" Quý Vi cố gắng an ủi con.
Cố Thần An vội vàng há to miệng, ngón tay chỉ vào chỗ cái răng vừa rụng. Quý Vi quan sát một chút rồi nói giọng nhẹ nhàng: "Không sao đâu con, đến tuổi thay răng thì rụng là bình thường thôi. Chắc tại nó lung lay rồi mà con không để ý đấy."
"Thật ạ?" Cố Thần An che miệng nhìn cô, thật ra cậu muốn hỏi cái răng rụng có phải do vừa nãy ăn nhiều kẹo quá không.
"Thật mà. Mấy cái răng cửa này con thay hết rồi đúng không, thay nốt mấy cái này là xong rồi đấy." Từ hồi chuyển về đây, đây là lần đầu tiên cô chứng kiến thằng bé thay răng, mấy cái trước đã mọc lên hết rồi. Giờ nhìn thằng bé sún một cái răng trông buồn cười quá, mắt Quý Vi cứ ánh lên ý cười.
"Thế thì tốt rồi ạ." Cố Thần An thở phào nhẹ nhõm. Vừa thả lỏng ra là cái lưỡi lại tự động đưa vào chỗ trống ở lợi. Quý Vi vội cản: "Đừng l.i.ế.m vào chỗ đó con, không là răng mọc bị hô đấy."
"Sao lại bị hô ạ?" Cố Thần An thắc mắc.
Câu hỏi này làm khó Quý Vi rồi, cô cũng chẳng biết tại sao, chỉ là từ bé mọi người xung quanh đều bảo thế. Nhìn đôi mắt đầy thắc mắc của Cố Thần An, Quý Vi thành thật: "Mẹ cũng không biết nguyên nhân cụ thể đâu, nhưng mọi người đều bảo thế. Nếu con tò mò thì mai mình đi bệnh viện hỏi bác sĩ nha khoa xem sao."
Trẻ con đứa nào chẳng sợ bác sĩ, nghe thế Cố Thần An lắc đầu quầy quậy: "Thôi ạ, con sẽ cố gắng không l.i.ế.m nữa." Nói xong cái lưỡi lại vô thức l.i.ế.m một cái.
"Được rồi, không đi thì thôi. Các cụ nói cấm có sai bao giờ, con nhớ l.i.ế.m ít thôi nhé." Quý Vi nhắc lại lần nữa.
"Dạ dạ, con biết rồi ạ. Thế bao giờ Lộ Lộ thay răng hả mẹ?" Cố Thần An nghĩ bụng, may mà lúc mình sún răng cửa hai mẹ con chưa về đây, hồi đó nói chuyện cứ thấy gió lùa vào miệng.
"Em còn lâu, chắc phải hai ba năm nữa." Quý Vi nhớ kiếp trước Lộ Lộ thay cái răng đầu tiên là năm sáu tuổi.
"Hình như hồi lớp 1 con bắt đầu thay răng thì phải ạ?" Cố Thần An không nhớ rõ lắm.
Mấy chuyện này Cố Trí Viễn chưa từng tham gia nên anh chỉ đứng bên cạnh nghe hai mẹ con nói chuyện. Hồi bé nhà nghèo, chẳng ai để ý mấy chuyện kiêng khem này nọ nên anh cũng quên sạch chuyện thay răng của mình thế nào rồi, nói gì đến chuyện nhắc nhở con trai.
"Đa số các bạn đều thay răng tầm tuổi đó mà con." Quý Vi gật đầu.
"Bạn Khưu Cao Bình bảo mỗi lần bạn ấy thay răng, bố bạn ấy lại ném cái răng rụng lên mái nhà. Sao lại phải làm thế hả mẹ?" Cố Thần An tò mò hỏi. Trước đây chẳng ai nói cho cậu biết mấy chuyện này, giờ Quý Vi chủ động nhắc đến nên cậu tranh thủ hỏi luôn.
"Ném lên mái nhà thì răng mới sẽ mọc nhanh, coi như là một lời cầu chúc tốt đẹp con ạ." Quý Vi nhớ hồi bé mỗi lần cô rụng răng, mẹ cô cũng ném lên mái nhà, bảo là để răng mọc nhanh và đẹp. Cô nhận ra hồi nhỏ mẹ cũng không tệ với cô ngay từ đầu, đó cũng là lý do kiếp trước cô không thể dứt khoát đoạn tuyệt với gia đình, bởi những tình cảm ấm áp đó đã từng thật sự tồn tại.
"Thế ạ..." Giọng Cố Thần An thoáng chút buồn, hồi cậu thay răng chẳng ai làm thế cho cậu cả.
"Răng con mọc lên vẫn đẹp mà, đấy chỉ là hình thức thôi. Đàn ông con trai không được buồn vì chuyện quá khứ, nghe chưa?" Quý Vi vỗ vai con trai, rồi quay sang nhắc khéo Cố Trí Viễn: "Đến lượt anh thể hiện rồi đấy."
Cố Trí Viễn nhìn theo ánh mắt cô, thấy cái răng nhỏ xíu trong tay Cố Thần An. Anh mỉm cười: "Thần An, lần này bố con mình ném cái răng này lên mái nhà nhé, con thấy sao?"
Cố Thần An lo lắng nhìn lên mái nhà tầng hai, giọng đầy e ngại: "Bố ơi, bố có ném lên nổi không ạ?"
"Thế mình dùng đá ném thử trước nhé?" Nhìn ra sự lo lắng trong mắt con trai, Cố Trí Viễn nhanh ch.óng nghĩ ra cách.
"Dạ, mình thử trước đi ạ." Cố Thần An nắm c.h.ặ.t cái răng trong lòng bàn tay. Mấy cái trước cậu ném toàn trượt, lần này nhất định phải ném lên được mới được.
Cố Trí Viễn nhặt mấy viên sỏi trong sân, thử ném lên mái nhà. Mới đầu còn trượt vài viên, nhưng sau đó thì phát nào trúng nấy. Lúc này Cố Thần An mới yên tâm đưa cái răng cho bố: "Bố ơi, lần này bố cũng phải ném trúng nhé."
"Được rồi." Cố Trí Viễn vung tay ném mạnh, cái răng nhỏ xíu bay vèo lên mái nhà, nằm gọn trên đó. Khuôn mặt Cố Thần An bừng sáng nụ cười rạng rỡ: "Lên rồi, lên rồi ạ!"
Lộ Lộ thấy anh vui cũng vỗ tay reo hò theo, chân tay múa may quay cuồng để thể hiện sự phấn khích.
"Lần này răng con chắc chắn sẽ mọc đẹp lắm đây." Quý Vi mỉm cười nói. Coi như bù đắp lại những tiếc nuối trước kia của con trai.
"Con cũng nghĩ nó sẽ mọc đẹp ạ." Giọng Cố Thần An đầy kiên định, ánh mắt nhìn bố dường như cũng thêm phần gần gũi.
"Lần sau cần làm gì, con cứ bảo bố giúp nhé?" Nhìn nụ cười trên môi con, Cố Trí Viễn cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả.
"Dạ." Cố Thần An vui vẻ nhận lời.
"Sau này Lộ Lộ cũng ném cao cao." Lộ Lộ vừa nói vừa sờ sờ vào mấy cái răng nhỏ xíu của mình.
"Bao giờ em thay răng, anh ném giúp em nhé?" Cố Thần An háo hức đề nghị.
"Dạ, anh hai ném cho em." Lộ Lộ đồng ý ngay tắp lự.
"Lúc đó anh nhất định sẽ ném lên cho em." Cố Thần An phấn khích bế Lộ Lộ lên. Lộ Lộ sợ ngã, giãy giụa đòi xuống. Thấy em phản đối, Cố Thần An vội đặt em xuống, không quên hỏi: "Sao em không cho anh bế vậy?"
"Sợ ngã, đau lắm." Lộ Lộ chỉ xuống đất, ngã xuống đấy thì đau phải biết.
"Không ngã đâu mà, em tin anh đi." Cố Thần An cố giải thích, nhưng cô bé vẫn lắc đầu quầy quậy.
"Đợi con cao lớn hơn chút nữa, khỏe hơn chút nữa là Lộ Lộ hết lo ngay ấy mà." Quý Vi cười giảng hòa.
"Thế con phải chăm chỉ tập luyện thôi. Bố ơi, hôm nay dạy chiêu mới được chưa ạ?" Cố Thần An quay sang hỏi bố. Mấy hôm nay tập đi tập lại mấy động tác cũ chán ngắt rồi.
"Được chứ, mười phút nữa mình bắt đầu nhé." Cố Trí Viễn nhìn đồng hồ.
"Dạ."
"Anh trông chừng hai đứa nhé, em lên lầu soạn bài đây." Mục tiêu tháng này của Quý Vi là giành cờ thi đua, nhưng lớp cô còn cách mục tiêu xa lắm. Khu vực vệ sinh chung hàng tuần dọn chưa sạch, cô định từ tuần sau sáng nào cũng đi giám sát, đồng nghĩa với việc phải dậy sớm hơn, nên cô tranh thủ ngày nghỉ soạn hết giáo án luôn.
"Em cứ làm việc của em đi, dưới này có anh lo rồi." Cố Trí Viễn ra hiệu cho cô cứ yên tâm.
Sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, nói là soạn giáo án nhưng thật ra là lên kế hoạch ôn tập. Thời buổi này thành tích là quan trọng nhất, không chỉ điểm từng môn mà điểm trung bình của cả lớp cũng rất quan trọng. Muốn xin chuyển lên thành phố, cô phải nổi bật hơn hẳn so với các giáo viên khác.
Đợi Quý Vi lên lầu, Cố Thần An tò mò hỏi bố: "Bố ơi, mẹ bảo bố sang huyện Vinh làm việc, công việc của bố là gì thế ạ?"
"Bố làm quản lý kho, đợi chân bố khỏi hẳn thì bố sẽ lái xe tải đường dài, chắc phải mấy ngày mới về nhà một lần." Cố Trí Viễn giải thích cặn kẽ cho con.
"Giống như bác Lữ ạ? Lần nào về cũng mang bao nhiêu là đồ ngon hả bố?" Mắt Cố Thần An sáng rực lên. Lữ Tùng từng kể với cậu là mỗi lần bố anh ấy đi xe về là có rất nhiều quà.
Cố Trí Viễn cứ tưởng con sẽ buồn, đang định an ủi thì thấy vẻ mặt hớn hở của thằng bé, anh bật cười: "Đúng rồi, giống hệt bác Lữ. Đợi chân bố khỏi, bố đi xe về sẽ mang thật nhiều quà cho hai đứa."
"Thế nghỉ hè con đi theo xe bố được không ạ?" Nghĩ đến kỳ nghỉ hè sắp tới, Cố Thần An thấy háo hức vô cùng.
"Cái này bố chưa hứa trước được, phải để bố đi thử xem thế nào đã." Cố Trí Viễn không muốn nói dối để dỗ con vui.
"Dạ." Cố Thần An cũng không thất vọng lắm, cùng lắm đến lúc đó cậu lại hỏi xin lần nữa là được chứ gì.
