Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 58: Nước Đường Đỏ (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:42
Editor: Yang Hy
Tháng bảy trời nóng như đổ lửa, tập võ gần một tiếng đồng hồ, hai anh em mồ hôi nhễ nhại. Ngay cả Cố Trí Viễn cũng lấm tấm mồ hôi. Lộ Lộ vuốt tóc mái ướt nhẹp mồ hôi trên trán, người ngợm dính dấp khó chịu, cô bé quệt mặt: "Con muốn tắm ạ."
"Được rồi, nhưng phải đun nước nóng đã. Con với anh hai ra uống nước trước đi." Ra nhiều mồ hôi thế này phải bổ sung nước đã.
"Dạ." Lộ Lộ ngoan ngoãn đi theo Cố Thần An ra uống nước, còn Cố Trí Viễn vào bếp đun nước tắm.
Quý Vi xuống lầu, thấy Lộ Lộ đang ôm cốc nước uống ừng ực. Cô hơi ngạc nhiên, bình thường con bé lười uống nước lắm, hôm nay lại chủ động uống nhiều thế này. Lại gần mới thấy tóc con bé ướt sũng, mặt đỏ bừng, cô hỏi: "Nóng lắm hả con?"
"Nóng ạ, con muốn ăn kem." Lộ Lộ nhìn mẹ với ánh mắt đầy mong chờ. Lúc tan học con bé thấy có người ăn kem trông thèm lắm rồi.
"Hôm nay không có kem đâu con, mai đi thành phố mẹ mua cho nhé." Quý Vi phì cười, cái cô nhóc này lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn thôi.
Được mẹ hứa, hai đứa nhỏ mong chờ chuyến đi ngày mai lắm. Sáng hôm sau Lộ Lộ vừa bò dậy đã nhắc mẹ ngay: "Mẹ ơi, hôm nay được ăn kem ạ."
"Biết rồi cô nương, mau mặc quần áo vào đi, không xe chạy mất bây giờ." Quý Vi trêu con. Nghe thế Lộ Lộ thay đồ nhanh thoăn thoắt, xong xuôi còn chạy sang phòng đối diện giục: "Anh hai ơi, nhanh lên!"
"Ra ngay đây." Cố Thần An đang định nướng thêm năm phút nữa cũng đành phải bò dậy.
Lần này đi khám, bác sĩ Tần thông báo một tin vui: tuần sau Cố Thần An chỉ cần đến khám lần cuối nữa là thôi. Cố Trí Viễn ngạc nhiên: "Thế còn tâm lý của cháu?"
"Cháu bé giờ đã có thể bình thản chấp nhận chuyện quá khứ rồi. Qua hai lần trò chuyện gần đây tôi thấy cảm xúc của cháu rất ổn định. Cháu hồi phục tốt thế này công lớn thuộc về gia đình đấy. Chỉ cần duy trì không khí gia đình đầm ấm như hiện tại thì chắc chắn cháu sẽ không tái phát nữa đâu." Bác sĩ Tần nói.
"Vâng, cảm ơn bác sĩ." Cố Trí Viễn ngẫm nghĩ mãi câu nói cuối cùng của bác sĩ. Không khí gia đình đầm ấm, hóa ra ngôi nhà này không chỉ chữa lành cho Thần An mà còn chữa lành cho cả anh nữa.
"Bác sĩ Tần bảo sao anh?" Thấy anh bước ra, Quý Vi vội hỏi.
"Bác sĩ bảo tuần sau đến lần nữa là xong rồi." Giọng Cố Trí Viễn vui vẻ hẳn lên.
"Tin tốt quá còn gì. Nhưng sao trông anh có vẻ không vui thế?" Quý Vi thắc mắc.
"Không phải đâu, lời bác sĩ vừa nói làm anh nhận ra Thần An hồi phục nhanh thế này là nhờ công em cả đấy. Mấy năm trước anh làm bố thất bại quá." Giọng Cố Trí Viễn đầy vẻ biết ơn. Ban đầu anh chịu đi xem mắt cũng chỉ vì nghe nói Thần An rất thích cô, nhưng cưới về rồi anh mới thấm thía mình đã từng là một người bố tồi tệ đến mức nào.
"Anh đừng phủ nhận công sức của mình chứ. Không khí gia đình đầm ấm thế này một mình em làm sao mà gây dựng được, trong đó có công của anh nữa đấy. Còn chuyện anh có làm tròn trách nhiệm hay không, em nghĩ anh tự nói không tính đâu, phải để Thần An nói mới được." Quý Vi cảm thấy dường như anh luôn phủ nhận những gì mình đã làm, nhìn anh thế này cô lại như thấy hình bóng của chính mình ở kiếp trước.
"Thần An không thấy anh thất trách sao?" Cố Trí Viễn cảm thấy mình không đủ can đảm để nghe câu trả lời đó.
"Câu này anh phải hỏi Thần An mới đúng. Nhưng em nghĩ nụ cười trên mặt thằng bé chính là câu trả lời tốt nhất rồi. Đi thôi, đi ăn cơm trước đã, lát nữa tụi nhỏ còn đòi ăn kem que đấy." Đây là lời hứa hôm qua của cô, cũng là chuyện hai đứa nhỏ cứ nhắc mãi không thôi.
"Ừ, đi ăn cơm trước đã." Cố Trí Viễn nghĩ, cô nói đúng, nụ cười của Thần An là câu trả lời xác đáng nhất. Trước đây sự vắng mặt của anh đúng là thiếu trách nhiệm, nhưng giờ thì sẽ không thế nữa.
Ăn cơm xong, hai đứa nhỏ mắt sáng rực nhìn Quý Vi: "Mẹ ơi, bao giờ mình được ăn kem que ạ?"
"Đợi nửa tiếng nữa là được nhé. Giờ các con nghĩ xem lát nữa muốn ăn vị gì đi." Quý Vi nói xong thì sực nhớ ra chuyện Kiều Tiểu Tuyết bày sạp bán hàng, tiện miệng hỏi: "Sạp hàng của chị dâu có bán kem que không anh?"
"Chưa đâu, hôm nọ mọi người còn bảo trời càng ngày càng nóng, bán kem chắc đắt hàng lắm, chắc chị ấy cũng đang tính toán đấy." Cố Trí Viễn đoán.
"Kem que với nước ngọt đều có thể thử xem sao. Tuy lãi ít nhưng hút khách, đến lúc đó lại kéo theo doanh số mấy món khác ấy chứ." Quý Vi thấy mùa hè mấy sạp bán kem với nước ngọt ướp lạnh là hút khách nhất.
"Cũng phải. Hình như em rất hứng thú với mấy chuyện này nhỉ?" Cố Trí Viễn tò mò thật sự, cảm giác cô còn rành rẽ hơn cả anh Lữ.
"Anh quên bố mẹ em cũng mở tiệm tạp hóa à? Mấy cái này em cũng biết chút ít." Nói xong Quý Vi chợt nghĩ đến lớp học hè sắp mở, hay là cô cũng thử chuẩn bị ít kem que nhỉ? Ý tưởng vừa lóe lên đã bị cô gạt đi ngay.
"Nếu em có hứng thú thì sau này mình cũng thử xem sao." Cố Trí Viễn nói với cô.
"Đến lúc đó tính sau anh ạ." Quý Vi không từ chối thẳng thừng, biết đâu đấy lại có ngày đó thật thì sao?
Đợi hai đứa nhỏ ăn kem xong xuôi thỏa mãn, giờ học ở Cung thiếu nhi cũng sắp đến. Cố Thần An sờ sờ tiền tiêu vặt trong túi: "Mẹ ơi, hôm nay con muốn mua quả cầu lông."
"Cầu ở nhà hỏng hết rồi hả con?" Quý Vi hơi ngạc nhiên, cô nhớ lần trước mua mấy quả liền mà.
"Có mấy quả bị gãy lông rồi ạ, con muốn mua quả mới." Cố Thần An giải thích.
"Được, con tự quyết định là được." Từ trước Quý Vi đã thỏa thuận với tụi nhỏ rồi, dụng cụ học tập buổi đầu cô sẽ mua cho, còn sau này muốn mua thêm thì phải tự dùng tiền tiêu vặt của mình.
"Dạ, lát nữa học xong con đi mua ạ." Cố Thần An gật đầu.
"Con cũng muốn mua." Tiền tiêu vặt mỗi ngày Lộ Lộ chỉ tiêu một nửa, phần còn lại con bé đều để dành.
"Giày múa của con vẫn còn tốt mà, không cần mua đâu." Quý Vi vừa nói vừa b.úng nhẹ vào trán con gái.
"Con mua cho anh hai cơ." Lộ Lộ nói rồi móc trong túi ra rất nhiều tờ năm hào.
"Oa, Lộ Lộ hào phóng thế?" Quý Vi ngạc nhiên thật sự. Phải biết là Lộ Lộ trong khoản ăn uống thường ngày ki bo lắm, giờ lại chịu dùng tiền tiết kiệm mua cầu lông cho anh trai, sao cô không ngạc nhiên cho được?
"Không cần đâu, anh hai có tiền mà. Lát nữa tiền thừa anh mua hình dán dạ quang cho em nhé?" Cố Thần An nghe em nói thế thì cảm động muốn rớt nước mắt, lên kế hoạch tiêu luôn số tiền còn lại cho em.
"Không lấy hình dán đâu, lấy bánh kem cơ." Lộ Lộ nói xong còn cố ý quay sang nhìn Quý Vi, thấy mẹ không cấm cản mới nói tiếp: "Mỗi người một cái."
"Nhưng mà tiền của anh không đủ." Cố Thần An ngập ngừng.
"Em có tiền." Giọng Lộ Lộ đầy vẻ hào phóng.
"Thế mẹ với bố không có bánh kem à?" Quý Vi hỏi.
Lộ Lộ do dự một chút. Với cô bé ba tuổi thì tính toán thế này hơi quá sức, cô bé kéo tay áo Cố Thần An thì thầm: "Anh hai."
Cố Thần An hiểu ý ngay, giúp em xếp lại mấy tờ năm hào rồi bảo: "Chỗ này có bốn đồng rưỡi, mua bốn cái bánh kem vẫn còn thừa năm hào đấy."
"Được, mỗi người một cái ạ." "Đại gia" Lộ Lộ chốt.
"Vậy bố mẹ cảm ơn Lộ Lộ trước nhé." Ánh mắt Quý Vi tràn ngập ý cười. Sống lại một đời, không những thay đổi được hiện trạng của hai mẹ con, cô còn được cô con gái ba tuổi "bao nuôi", đây đúng là một tin tốt lành.
Từ thành phố về đến nhà đã gần năm giờ chiều. Quý Vi không quên chuyện mai anh phải đi huyện Vinh: "Ngày mai mấy giờ anh đi?"
"Tầm tám giờ, đợi anh đưa ba mẹ con đến trường rồi anh ra bến xe sau." Cố Trí Viễn nói xong nhìn cô một cái, ngày mai đưa ba mẹ con đi xong rồi anh qua bên đó vẫn kịp.
Quý Vi biết anh muốn tham gia nhiều hơn vào quá trình trưởng thành của Thần An nên gật đầu đồng ý. Hôm nay cả ngày đi đi về về trên thành phố đã mệt, chiều hai đứa nhỏ lại còn vận động lâu như thế, về nhà lại tập thêm võ, tập xong xuôi là cả hai đứa đã bắt đầu buồn ngủ díp mắt. Nghĩ đến Lộ Lộ bình thường giờ đi ngủ vẫn còn hưng phấn, Quý Vi không nhịn được cười, xem ra bình thường do chưa xả hết năng lượng nên con bé mới có sức mà quậy phá như vậy.
Lúc tắm mắt Lộ Lộ đã sắp không mở nổi rồi, vừa lên lầu là nằm vật ra giường xếp, chưa đầy năm phút đã ngủ say sưa. Cố Trí Viễn liếc nhìn rồi bảo: "Xem ra hôm nay con bé mệt lử rồi."
"Phải thế này đêm con bé mới ngủ ngon được." Quý Vi bước tới đắp chăn mỏng cho con, đợi lúc cô quay lại giường thì Cố Trí Viễn đã nằm ở phía trong. Anh nằm sát rạt vào tường, đến lúc Quý Vi nằm xuống phía ngoài, cái ranh giới ở giữa hai người rộng đến mức nhét vừa một người nữa.
Quý Vi cũng thấy hơi mệt, nhưng nghĩ đến mấy ngày anh đi huyện Vinh, cô không kìm được hỏi: "Công việc ở kho có mệt không anh?"
"Nhàn lắm, mỗi ngày chỉ cần kiểm kê hàng hóa là được." Biết cô lo lắng, Cố Trí Viễn ôn tồn kể cho cô nghe khối lượng công việc mỗi ngày, cuối cùng còn bảo cô đừng lo.
"Thế thì tốt, đã dưỡng lâu thế rồi, cũng chẳng vội gì một lúc." Quý Vi nghĩ đằng nào trước đó cũng đã nghỉ ngơi bao nhiêu ngày, thôi thì cứ dưỡng cho đủ một trăm ngày luôn.
"Anh Lữ với chị dâu cũng bảo thế, đợi chân đủ trăm ngày rồi mới tính chuyện chạy xe."
"Anh học lái xe trong quân đội à?" Quý Vi cảm thấy hình như mình chẳng hiểu gì về anh cả.
"Ừ, hồi đó học trong quân đội, không ngờ có ngày nó lại trở thành nghề kiếm cơm." Giọng Cố Trí Viễn có chút bùi ngùi.
"Ở đâu cũng thế, học thêm được cái gì thì tốt cái đó mà." Quý Vi vừa nói vừa ngáp một cái, cô buồn ngủ lắm rồi.
"Biết thêm một nghề là có thêm một lối đi. Ngủ đi em, mai còn đi làm." Câu nói của Cố Trí Viễn như có ma lực, Quý Vi nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm Quý Vi bị cơn đau làm tỉnh giấc. Cô quên mất sắp đến kỳ, chiều nay nhân lúc hai đứa nhỏ đi học, cô và Cố Trí Viễn cũng ăn kem que. Giờ "bà dì" ghé thăm làm bụng dưới cô đau âm ỉ, rõ ràng bình thường cô rất ít khi bị đau bụng kinh.
"Sao thế em?" Người nằm bên trong nhanh ch.óng ngồi dậy, còn đứng lên bật đèn.
"Chiều nay ăn chút đồ lạnh nên bụng hơi đau anh ạ." Quý Vi vừa nói vừa dậy định đi vệ sinh.
Cố Trí Viễn vốn còn chưa hiểu lắm, nhưng khi thấy cô đứng dậy đi vệ sinh, liếc thấy vết m.á.u trên quần cô là anh hiểu ra ngay. Tai và má anh bắt đầu đỏ bừng lên. Anh vội nhìn sang chỗ ga giường cô nằm, trên đó cũng dính m.á.u. Anh xuống giường lấy ga mới trong tủ, rồi rón rén thay tấm ga trên giường ra.
Vào đến nhà vệ sinh Quý Vi mới phát hiện quần ngoài bị dính m.á.u, trong lòng còn cầu nguyện đừng dính ra giường. Kết quả lúc quay lại lấy quần thay thì thấy Cố Trí Viễn đang thay ga giường. Cô há miệng định nói gì đó, rồi lại nhận ra lúc này nói gì cũng thấy ngượng, thế là cô lấy quần trong tủ rồi lại lẳng lặng đi vào nhà vệ sinh.
Cố Trí Viễn thay ga xong không ngủ tiếp, đợi cô vào phòng để có người trông chừng Lộ Lộ anh mới đứng dậy: "Anh xuống bếp nấu cho em chút nước đường đỏ nhé."
Quý Vi định bảo không cần đâu, nhưng chưa kịp nói thì anh đã đi xuống lầu rồi. Bụng dưới vẫn còn đau, cô từ từ nằm lại vào trong chăn. Tấm ga mới thay thoang thoảng mùi bột giặt thơm mát. Nghĩ đến tấm ga anh vừa thay ra, Quý Vi thấy hơi ngượng, nhưng rồi lại tự an ủi bản thân: đây chỉ là hiện tượng sinh lý bình thường thôi mà, hai người sống chung thì kiểu gì chẳng gặp phải tình huống này, có gì đâu mà ngại.
Đợi cô tự an ủi xong thì Cố Trí Viễn bưng nước đường đỏ vào. Anh không đưa ngay cho cô mà đặt lên bàn cạnh đầu giường, bảo: "Giờ còn hơi nóng, đợi nguội chút em hẵng uống nhé."
"Vâng." Quý Vi định bảo uống nước đường đỏ thật ra chẳng có tác dụng gì mấy, nhưng nghĩ lại thì ít nhất đó cũng là tấm lòng của anh. Có điều trong nhà nên chuẩn bị ít t.h.u.ố.c giảm đau là thật, lúc nào rảnh cô phải ra trạm xá mua ít mới được.
"Đau lắm không em?" Cố Trí Viễn vốn không định hỏi, nhưng thấy sắc mặt cô hơi nhợt nhạt, anh không kìm được vẫn phải hỏi.
"Cũng tàm tạm, vẫn trong mức chịu đựng được. Đáng lẽ hôm nay em không nên ăn cái kem đó." Giọng Quý Vi có chút hối hận, đúng là cô chủ quan quá, quên mất mấy ngày này là đến kỳ.
"Là kiêng hẳn không được ăn luôn à?" Cố Trí Viễn hỏi vẻ nghiêm túc.
"Cũng không phải, chỉ là mấy ngày gần đến kỳ thì tốt nhất không nên đụng vào." Hai người một hỏi một đáp, bầu không khí ngượng ngùng ban đầu cũng tan biến đâu mất.
"Thế lần sau tránh khoảng thời gian này ra." Cố Trí Viễn vừa nói vừa âm thầm ghi nhớ ngày hôm nay trong lòng.
"Vâng." Quý Vi đưa tay bưng bát nước trên bàn, nước đường đỏ vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Cô nhấp một ngụm nhỏ, vẫn còn hơi nóng. Cô thổi nhẹ cho tan bớt hơi nóng rồi uống từng ngụm nhỏ, trong lòng không quên đ.á.n.h giá: cho nhiều đường đỏ quá, dễ bị nóng trong, lần sau phải nhắc anh mới được. Cứ thế, cô uống hết sạch bát nước đường. Không biết có phải do tâm lý không mà cô cảm thấy cơn đau ở bụng dưới dịu đi nhiều lắm.
Vì sự cố lúc nửa đêm nên nửa đêm về sáng Quý Vi ngủ rất say. Sáng hôm sau cô giật mình tỉnh giấc, ngồi dậy mới phát hiện trong phòng chỉ còn lại một mình. Cô cuống lên, mình ngủ quên rồi sao? Nhìn đồng hồ thấy đã bảy giờ năm mươi, chắc Cố Trí Viễn đã đưa hai đứa nhỏ đến trường rồi. Tiết hai cô mới có giờ dạy nên cũng không cần vội, nhận ra điều này Quý Vi mới chậm rãi lại.
Quý Vi từ trên lầu đi xuống, định vào bếp xem có để phần bữa sáng cho mình không. Tiếng động ngoài sân khiến cô quay đầu lại, nhìn thấy ngay Cố Trí Viễn đang giặt quần áo bên giếng nước. Đợi khi nhìn rõ thứ trong chậu trước mặt anh, đầu cô "bùm" một tiếng, cả người đỏ bừng như tôm luộc.
