Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 59: Bàn Ghế (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:43
Editor: Yang Hy
Quý Vi lao v.út tới như một mũi tên. Người đang cúi đầu giặt đồ nghe thấy tiếng động liền ngẩng lên, ánh mắt vẫn còn chút ngơ ngác. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô, anh hiểu ra ngay, khóe môi khẽ cong lên: "Tụi nhỏ anh đưa đi học hết rồi. Anh nhớ hôm nay tiết đầu em không có lớp, trong bếp còn cơm đấy, em ăn xong rồi hẵng đến trường."
Thấy anh tỉnh bơ như không, Quý Vi vẫn không nhịn được nói: "Mấy cái này anh không cần giặt đâu, em tự giặt được mà."
"Quý Vi, cho dù chúng ta là đối tác hợp tác, nhưng trong mắt người ngoài chúng ta vẫn là vợ chồng. Lúc anh gãy chân em chăm sóc anh được, thì lúc em không khỏe, anh làm những việc này cũng là bình thường thôi." Cố Trí Viễn nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc.
"Sao mà giống nhau được chứ?" Quý Vi cố cãi lại. Ga giường với quần bẩn đến mức mẹ ruột còn chê, sao anh có thể nói nhẹ tênh như không có gì thế được.
"Có gì mà không giống? Thôi em vào ăn cơm đi kẻo nguội." Cố Trí Viễn thấy chuyện ăn uống vẫn quan trọng hơn.
"Thế... em đi ăn cơm đây." Quý Vi nhìn chậu nước đục ngầu, cuối cùng cũng chịu thua, quay người đi vào.
Nhìn bóng lưng cô chạy lon ton, Cố Trí Viễn mỉm cười, rồi lại cúi xuống tiếp tục giặt tấm ga trải giường trong chậu. Khi Quý Vi ăn xong đi ra, anh đã đang phơi ga rồi, bên cạnh là cái quần sạch sẽ. Cô ngượng quá không dám nhìn thẳng, chỉ cúi đầu lí nhí: "Em đi dạy đây, anh cũng đi huyện Vinh nhanh kẻo muộn nhé."
"Ừ, lát nữa anh đi luôn, vẫn kịp chuyến xe bây giờ." Cố Trí Viễn gật đầu, nhìn theo bóng cô đi khuất rồi mới thong thả dọn dẹp, khóa cổng ra bến xe.
Lúc Cố Trí Viễn đến nơi, Lữ Song Tài đã đợi sẵn ở kho. Thấy túi đồ trên tay anh, Lữ Song Tài buột miệng hỏi: "Cái gì đấy?"
"Đậu phụ với đậu khô tôi mang cho anh chị, lâu rồi anh chị không được ăn đúng không?" Cố Trí Viễn vừa nói vừa đưa túi cho anh ta.
"Đúng là lâu lắm rồi chưa ăn, tối nay bảo chị dâu hầm cá, chú sang nhà ăn luôn nhé." Lữ Song Tài mời mọc.
"Thôi anh, mấy hôm tới chắc ngày nào tôi cũng phải về. Sắp thi cuối kỳ rồi, Quý Vi bận lắm, tôi phải về trông hai đứa nhỏ." Cố Trí Viễn từ chối khéo.
"Ờ cũng phải, lấy được vợ tốt thì phúc đức ba đời mà. À đúng rồi, hôm nọ chú thím nhờ anh tìm bàn ghế đúng không? Anh quen một ông chủ có lô bàn ghế vừa vặn lắm. Trường tiểu học trung tâm thay bàn ghế mới, đồ cũ thanh lý hết. Tối nay chú về hỏi thím Vi xem cần lấy bao nhiêu bộ." Lữ Song Tài suýt quên mất chuyện chính.
"Có phải loại bàn ghế trường học hay dùng không anh?" Cố Trí Viễn hỏi kỹ hơn.
"Có cả loại bàn đơn, bàn đôi, tốt nhất là thím Vi tự đến chọn thì hợp lý hơn." Nói xong Lữ Song Tài thở dài, tiếc là thằng Tùng nhà anh không học lớp 2, chứ không hè này tống nó sang đấy học luôn cho rảnh nợ. Nghĩ đến đây, anh vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi lại: "Lớp học thêm của thím Vi chỉ nhận lớp 2 thôi à?"
"Hiện tại là thế anh ạ, giờ có nhận lớp lớn hơn thì phụ huynh cũng chưa chắc đã tin tưởng cô ấy, cứ làm từng bước một thôi." Đây là nguyên văn lời Quý Vi nói với anh.
"Cũng đúng. Sắp hè rồi, anh cũng phải tìm chỗ học thêm cho thằng Tùng đây." Vẻ mặt Lữ Song Tài có chút phiền muộn, vợ chồng anh văn hóa không cao, mấy chuyện này mù tịt.
"Anh chị cứ chịu khó cùng con tìm hiểu mấy cái này, cũng là cách để tham gia vào chuyện học hành của con, như thế con cái sẽ gần gũi với mình hơn." Về khoản này thì Cố Trí Viễn khá có kinh nghiệm.
"Gớm, giờ chú còn dạy ngược lại anh cơ đấy. Xem ra dạo này chú với thằng bé Thần An thân thiết nhỉ." Lữ Song Tài vẫn nhớ hồi Cố Trí Viễn mới xuất ngũ về, hở ra là hỏi vợ chồng anh cách dạy con.
"Vâng, quan hệ bố con tôi giờ tốt hơn nhiều rồi, tất cả là nhờ Quý Vi đấy." Trước mặt người ngoài, Cố Trí Viễn không bao giờ tiếc lời khen vợ.
"Cũng là do chú có phúc. Thôi, chiều muốn về sớm thì trưa nay qua nhà ăn cơm nhé, việc ở kho cũng chẳng có mấy đâu." Lữ Song Tài nói xong liếc nhìn chân Cố Trí Viễn, tính ra anh còn phải làm việc ở kho hơn một tháng nữa.
"Vâng, thế trưa nay tôi sang làm phiền anh chị." Cố Trí Viễn nhận lời ngay.
"Khách sáo cái gì. À, chiều nay anh tiện đường qua kho mới, chú có muốn đi xem cùng không?" Lữ Song Tài hỏi ý kiến anh.
"Thế để tôi cố gắng kiểm kê xong đống này trong buổi sáng." Cố Trí Viễn cũng muốn qua xem thực hư thế nào.
"Để anh mang đậu về nhà rồi qua giúp chú." Tháng bảy trời nóng, anh sợ đậu để lâu bị hỏng.
"Tôi làm một mình được mà." Cố Trí Viễn nói rồi bắt tay vào việc kiểm kê. Lữ Song Tài thấy thế cũng quay người đi luôn, bước chân nhanh hơn hẳn.
…
Quý Vi đến trường mà mặt vẫn còn nóng ran. Hoàng Tĩnh thấy cô liền hỏi: "Sao hôm nay đi muộn thế em?"
"Em có chút việc bận ấy mà." Quý Vi bịa đại một lý do, đưa tay sờ lên má, vẫn còn nóng hổi.
"Tiết hai mới có giờ, em chạy vội làm gì, ngồi xuống đây cho mát đã." Thấy mặt mũi cô đỏ bừng, Hoàng Tĩnh ấn vai cô ngồi xuống trước quạt.
"Em không sao, không nóng lắm đâu ạ." Quý Vi định đi rót cốc nước nóng uống.
"Không nóng là tốt rồi. Thời tiết càng ngày càng oi bức, may mà sắp nghỉ hè rồi." Nhắc đến nghỉ hè, giọng ai nấy đều phấn chấn hẳn lên.
"À chị Hoàng, chuyện hôm nọ em bàn với chị, chị còn nhớ không?" Quý Vi chỉ dạy được Toán, nên cô rủ Hoàng Tĩnh dạy cùng để mở lớp dạy kèm các môn.
"Hè này chắc chị không tham gia được rồi, chị có kế hoạch khác mất rồi em ạ." Hoàng Tĩnh nhìn cô đầy áy náy.
"Vâng, thế để dịp khác em rủ chị sau nhé." Quý Vi nghĩ, thôi thì lớp đầu tiên dạy ít môn một chút cũng được. Nhưng mà chuyện bàn ghế vẫn chưa đâu vào đâu, cuối tuần này Cố Trí Viễn về cô phải giục anh mới được.
Cả ngày hôm đó Quý Vi không bị đau bụng nữa, chẳng biết có phải nhờ bát nước đường đỏ tối qua không. Chiều tan học, cô đón hai đứa nhỏ về, đang bàn nhau xem tối nay ăn gì thì Cố Thần An bỗng phát hiện cổng nhà không đóng: "Mẹ ơi, mình quên đóng cổng à?"
"Đâu có nhỉ?" Quý Vi nhớ là cô đã kiểm tra kỹ rồi mới đi mà.
Trong lúc cô còn đang cau mày thắc mắc thì Cố Thần An reo lên: "Con biết rồi, là bố về đấy ạ!"
"Bố về rồi ạ?" Lộ Lộ đang cúi đầu dẫm kiến cũng vội ngẩng lên. Trong mắt hai đứa nhỏ, bố về đồng nghĩa với quà vặt về, nên đứa nào cũng hớn hở ra mặt.
"Chắc không phải đâu, bố bảo cuối tuần mới về cơ mà." Quý Vi nhíu mày.
Tiếc là hai đứa nhỏ đang trong cơn phấn khích chẳng lọt tai lời nào, chạy tót vào trong. Quý Vi lắc đầu ngán ngẩm, kệ chúng nó chạy trước, còn mình thì thong thả bước theo sau.
Vào đến sân, Quý Vi mới phát hiện Cố Trí Viễn về thật. Cô ngạc nhiên: "Hôm nay anh phải đi làm cơ mà?"
"Việc ở kho ít nên anh về sớm. Chiều nay anh với anh Lữ còn qua kho mới xem nữa." Câu cuối cùng làm Quý Vi quên béng mất định hỏi gì, chỉ chăm chăm hỏi tình hình kho bãi mới.
"Vẫn chưa xây xong đâu, nhưng nhìn là biết rộng lắm, chỗ đó cũng không hẻo lánh như anh tưởng." Cố Trí Viễn kể lại những gì mình thấy hôm nay.
"Không hẻo lánh thì càng tốt, hôm nào có dịp em cũng qua xem thử." Trước đó mọi việc họ đều giao phó hết cho Lữ Song Tài. Giờ tự nhiên đòi đi xem, sợ lại mang tiếng là không tin tưởng người ta, nên Quý Vi tính đợi mọi thứ xong xuôi hẵng qua một thể.
"Mai đi xem được luôn đấy, chiều mai em có tiết không? Anh Lữ bảo vụ bàn ghế cũng có mối rồi, có cả bàn đơn lẫn bàn đôi, em có muốn tự mình qua chọn không?" Cố Trí Viễn vừa hỏi vừa quay sang nhìn cô.
"Có phải là bàn ghế cũ thanh lý từ trường khác không anh?" Nghe tin có bàn ghế, Quý Vi thở phào nhẹ nhõm.
"Đúng rồi, anh Lữ bảo hình như là của trường tiểu học trung tâm thải ra, cụ thể thế nào phải qua xem tận nơi mới biết được." Cố Trí Viễn cũng không rõ chất lượng mấy bộ bàn ghế đó ra sao.
"Được rồi, thế để mai em đổi giờ dạy với chị Hoàng, chiều đưa tụi nhỏ đến trường xong em qua đó luôn." Quý Vi quyết định rất nhanh.
"Có cần anh qua đón em không?" Cố Trí Viễn hỏi.
"Thôi không cần đâu, em có phải trẻ con đâu mà, em biết đường." Quý Vi xua tay.
"Ủa, trong bếp đang hầm món gì thế anh?" Lúc này Quý Vi mới ngửi thấy mùi thơm bay ra từ bếp.
"Ừ, anh mua con gà về hầm, em ngồi nghỉ tí đi, lát nữa là ăn cơm được rồi." Cố Trí Viễn nói rồi đi vào bếp. Con gà này anh mua của một hộ dân sống gần kho hàng chiều nay.
Nhìn theo bóng lưng anh, Quý Vi thầm đoán có phải anh mua gà tẩm bổ cho cô không nhỉ? Suy nghĩ này làm lòng cô vui vẻ lạ thường. Hai đứa nhỏ lúc này đã chia nhau xong chỗ bánh kẹo còn thừa hôm qua, vừa chạy ra thì thấy Quý Vi vẫn đang đứng trong sân. Lộ Lộ do dự một chút rồi chạy lại đưa cho mẹ một cái kẹo: "Mẹ cũng ăn đi ạ." Ánh mắt con bé như muốn nói: Con cho mẹ rồi nhé, mẹ đừng mắng tụi con nữa nha.
Quý Vi bật cười, véo nhẹ má con gái: "Mẹ không ăn đâu, Lộ Lộ cứ ăn đi, ăn xong thì cùng anh hai đi làm bài tập nhé, mẹ lên lầu một chút."
Tuy không còn đau bụng nữa nhưng đến kỳ thì người vẫn cứ uể oải, Quý Vi định lên lầu nằm nghỉ một lát. Vào phòng, đập vào mắt cô là tấm ga trải giường mới tinh. Nhớ lại chuyện tối qua và sáng nay, dù vẫn thấy hơi ngượng nhưng tâm trạng cô đã bình tĩnh hơn nhiều. Cố Trí Viễn nói đúng, hai người sống thế này cũng coi như là nương tựa giúp đỡ lẫn nhau.
Gà vẫn đang hầm trên bếp, lúc Cố Trí Viễn đi ra thì không thấy Quý Vi đâu nữa, chỉ thấy hai đứa nhỏ đang đứng ăn kẹo trong sân. Anh nhắc nhở: "Sắp ăn cơm rồi, đừng ăn nhiều kẹo quá."
"Tụi con biết rồi ạ. Bố ơi, hôm nay bố về không có kẹo ạ?" Lộ Lộ tò mò hỏi.
"Hôm nay không có, để lần sau bố về lại mua cho các con nhé?" Cố Trí Viễn bắt đầu suy nghĩ, ngoài kẹo ra thì nên mua gì cho tụi nhỏ nhỉ? Chắc mai rảnh phải lượn lờ chợ huyện Vinh xem sao.
"Dạ dạ. Con muốn kẹo cao su thổi bóng có được không bố?" Lộ Lộ vẫn chưa biết thổi bóng bằng kẹo cao su nên muốn tập thêm.
"Cái này phải hỏi ý kiến mẹ đã, mẹ cho phép thì bố mới mua." Cố Trí Viễn không dám tự tiện đồng ý, dù sao hôm qua Quý Vi mới ra quy định với tụi nhỏ xong.
"Thế lát nữa con hỏi mẹ, mỗi ngày con ăn một cái thôi ạ." Rõ là Lộ Lộ "nhỏ mà có võ", biết thừa giới hạn của Quý Vi ở đâu.
"Con đúng là quỷ sứ. Được rồi, lát nữa hỏi mẹ xem sao." Cố Trí Viễn bật cười, sao con bé này lại khôn lanh thế không biết?
"Dạ, đợi mẹ xuống ạ." Lộ Lộ chỉ tay lên lầu, ý bảo mẹ đang ở trên đó.
"Ừ, lát nữa hỏi mẹ." Cố Trí Viễn cũng ngước nhìn lên lầu. Cô ấy lên đó là vì thấy khó chịu trong người à? Có nên nấu thêm ít nước đường đỏ không nhỉ? Hay là uống canh gà tốt hơn? Cố Trí Viễn đang không biết nên làm thế nào.
"Bố ơi, bố nấu gì mà thơm thế ạ?" Lộ Lộ tò mò ngó vào bếp.
"Tối nay ăn canh gà, Lộ Lộ có thích ăn gà không?" Cố Trí Viễn hỏi.
"Thích thịt ạ." Với Lộ Lộ, cứ có thịt là được.
"Lát nữa uống chút canh gà sẽ tốt hơn đấy. Con đi làm bài tập với anh hai đi, bố xào thêm món rau nữa là ăn cơm được rồi." Cố Trí Viễn vừa nói vừa liếc nhìn lên lầu lần nữa, quyết định cứ để cô uống canh gà trước, tối trước khi đi ngủ sẽ nấu nước đường đỏ sau.
