Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 60: Bàn Ghế (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:43

Editor: Yang Hy

Canh gà hầm thơm nức mũi. Thời này gà toàn thả vườn, ngon hơn gà công nghiệp đời sau nhiều. Quý Vi uống liền hai bát mới thôi. Hai đứa nhỏ cũng đang gặm đùi gà ngon lành. Cố Trí Viễn nhìn cô bảo: "Em thích uống thì mai anh lại mua một con về."

"Cũng không cần ăn nhiều thế đâu anh, nửa tháng một lần là được rồi." Quý Vi nghĩ, cũng là để tẩm bổ cho hai đứa nhỏ, nhưng so với thịt gà thì thịt bò có tốt hơn không nhỉ? Ở trấn Ngũ An ít chỗ bán thịt bò, giờ anh làm ở huyện Vinh chắc tiện mua hơn.

"Thế để mai xem có cá tươi không, có thì mình nấu canh cá." Trong ký ức của Cố Trí Viễn, mấy món canh này tẩm bổ tốt lắm.

"Mai anh cũng về sao?" Quý Vi chợt nhận ra vấn đề.

"Việc ở kho cũng không bận lắm." Cố Trí Viễn giải thích.

Đến nước này thì Quý Vi còn gì mà không hiểu. Không biết có phải do bát canh gà nóng hổi không mà lòng cô ấm áp lạ thường: "Thật ra anh không cần đi đi về về vất vả thế đâu, em không mong manh thế đâu mà." Kiếp trước đến kỳ cô vẫn phải làm đủ mọi việc như bình thường.

"Không phải chuyện mong manh hay không, người không khỏe thì cần nghỉ ngơi." Cố Trí Viễn nghiêm túc nhìn cô.

"Anh nói cũng đúng, vậy nghe anh." Quý Vi cúi đầu húp canh, giấu đi nụ cười trên môi.

"Vậy tối mai ăn canh cá nhé." Cố Trí Viễn tự quyết định thực đơn tối mai luôn.

"Oa, tối mai ăn cá ạ? Con muốn ăn cá kho." Cố Thần An đề xuất món tủ.

"Mai ăn cá nấu canh, uống nhiều canh cá tốt cho sức khỏe." Cố Trí Viễn gạt phắt đi.

"Dạ." Cố Thần An tuy không hiểu sao bố cứ bắt uống canh, nhưng cậu bé vốn ngoan ngoãn nên nghe lời ngay.

"Cá có xương." Lộ Lộ nhăn mũi, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

"Mai bố gỡ xương cho con." Thấy con gái không thích, Cố Trí Viễn vội nói.

"Con sợ xương lắm." Lộ Lộ nhấn mạnh lần nữa.

"Mai bố đảm bảo con sẽ được ăn cá không xương." Cố Trí Viễn cam đoan.

Lộ Lộ do dự một chút rồi gật đầu: "Thế cũng được ạ."

Quý Vi không khỏi nhìn Cố Trí Viễn thêm lần nữa, anh kiên nhẫn với Lộ Lộ thật sự. Chuyện Lộ Lộ sợ ăn cá là do hồi ở nhà họ Quý, Chu Tú Trân chỉ lo gỡ xương cho Quý Thông mà quên mất Lộ Lộ, làm con bé bị hóc xương một lần. Từ đó về sau con bé không còn thích ăn cá nữa.

Hai bát canh gà vào bụng, trán Quý Vi lấm tấm mồ hôi, cảm giác khó chịu ở bụng dưới dường như tan biến hết. Cô thuận miệng hỏi han tình hình bài vở của hai con. Lộ Lộ vẫn nhớ vụ kẹo cao su, nghiêm túc hỏi mẹ: "Mẹ ơi, mỗi ngày con ăn một cái kẹo cao su thổi bóng được không ạ?"

"Tất nhiên là được, nhưng không được nuốt vào bụng đâu nhé, con biết chưa?" Quý Vi nhắc nhở.

"Con biết rồi ạ." Lộ Lộ nói xong quay sang Cố Trí Viễn, giọng reo vui: "Bố ơi, mẹ đồng ý rồi."

"Được, sau này ngày nào bố cũng mang kẹo cao su về cho con." Cố Trí Viễn vừa nói vừa đưa tay b.úng nhẹ vào má con gái, sao cô nhóc này lại đáng yêu thế không biết?

"Mẹ cứ tưởng con định dùng tiền tiêu vặt của mình mua cơ, đúng là ranh con." Quý Vi lắc đầu cười.

"Con không phải ranh con, con là con thông minh." Lộ Lộ sửa lại.

"Thế con cũng muốn kẹo cao su thổi bóng ạ." Cố Thần An vội vàng đưa ra yêu cầu.

"Không quên phần con đâu." Tiếng cười đùa vui vẻ của cả nhà vang vọng khắp sân, Quý Vi cảm thấy cuộc sống thế này chẳng còn gì để không hài lòng nữa.

Lộ Lộ ngủ say rồi, Quý Vi cũng định đi ngủ thì thấy Cố Trí Viễn bưng cái bát đi lên. Cô ngạc nhiên hỏi: "Cái gì đấy anh?"

"Nước đường đỏ, em uống vào cho dễ chịu." Nhớ lại tối qua cô uống xong thì đỡ hẳn, Cố Trí Viễn càng tin tưởng vào công dụng thần thánh của nó.

Quý Vi bưng bát nước đường, ngập ngừng nói: "Thật ra nước đường đỏ không có tác dụng mấy đâu anh, không bằng uống viên giảm đau."

"Thuốc giảm đau á? Lần nào cũng phải uống à?" Cố Trí Viễn cau mày. Thuốc thang ba phần độc, uống t.h.u.ố.c nhiều đâu có tốt.

"Cũng không hẳn, lúc nào đau mới uống thôi. Mà kể cả lần nào cũng uống thì một tháng cùng lắm một hai viên, không sao đâu anh." Miệng thì chê nước đường đỏ vô dụng, nhưng Quý Vi vẫn cúi đầu uống từng ngụm nhỏ.

"Hay là đi khám bác sĩ xem sao, cứ thế này mãi cũng không phải cách." Cố Trí Viễn cố gắng tìm cách giải quyết vấn đề.

"Vâng, để hôm nào em đi khám." Quý Vi nghĩ thầm, cái bệnh này kiếp trước đến lúc ch.ết cô còn chưa chữa được nữa là.

"Đưa bát đây cho anh, em ngủ đi." Cố Trí Viễn lấy cái bát trên tay cô rồi đi xuống lầu.

Quý Vi nằm xuống nhưng vẫn chưa ngủ được, mãi đến khi nghe tiếng cửa đóng lại cô mới nhắm mắt giả vờ ngủ.

Sáng hôm sau, trước khi đi huyện Vinh, Cố Trí Viễn nhắc cô nhớ đổi giờ dạy, rồi hẹn giờ ra bến xe đón cô.

"Anh không cần đón em đâu, em tự đến thẳng nhà anh Lữ được mà. Chân anh hạn chế đi lại thôi."

"Thế cũng được." Cố Trí Viễn ngẫm nghĩ thấy phương án này hợp lý hơn.

"Mẹ ơi, chiều nay mẹ đi huyện Vinh ạ?" Cố Thần An ngước nhìn mẹ hỏi.

"Ừ, bác Lữ bảo có chỗ thanh lý bàn ghế, mẹ qua xem thử, nếu được thì mua về để hè này dùng." Chuyện mở lớp học thêm hè cô đã nói với các con rồi.

"Thế mẹ nhớ về sớm nhé." Cố Thần An sợ mẹ về muộn, ở nhà chỉ có hai anh em.

"Yên tâm, mẹ về trước khi các con tan học mà."

"Mẹ đừng quên kẹo cao su thổi bóng của tụi con nhé." Nghĩ một lúc, Cố Thần An vẫn phải nhắc thêm câu này cho chắc.

"Sao con cũng bị Lộ Lộ lây cái tính ham ăn thế hả? Yên tâm, mẹ không quên đâu. Đi thôi, đến giờ đi học rồi." Thế là cả nhà bốn người chia làm hai ngả đi về hai hướng khác nhau.

Quý Vi và chị Hoàng là chỗ thân thiết nên chuyện đổi giờ dạy rất suôn sẻ. Tan lớp, cô ngồi tính toán xem nên mua bao nhiêu bộ bàn ghế. Chắc không quá hai mươi bộ đâu, sức cô có hạn, nhận nhiều quá lại dạy không đến nơi đến chốn, mang tiếng ra. Ngoài bàn ghế, Quý Vi còn gom tài liệu ôn tập lớp 2 và một số đề thi cũ. Tất nhiên cô không quên tìm tài liệu và đề thi học sinh giỏi cho Cố Thần An. Với Quý Vi, kỳ thi năm sau quan trọng chẳng kém gì lớp học thêm hè này.

Đây là lần đầu tiên Quý Vi một mình đến nhà Lữ Song Tài. Thời gian gấp gáp nên cô ghé vào cửa hàng bách hóa mua ít bánh kẹo làm quà. Thấy cô xách đồ đến, Kiều Tiểu Tuyết trách yêu: "Đến chơi là được rồi, còn bày đặt quà cáp làm gì?"

"Hôm nay chị dâu không đi bán hàng ạ?" Quý Vi hơi ngạc nhiên.

"Thì biết em đến nên chị ở nhà buôn chuyện với em tí chứ. Với lại mấy ông tài xế đi hết rồi, buôn bán cũng ế ẩm lắm." Khách của sạp hàng Kiều Tiểu Tuyết chủ yếu là cánh tài xế đường dài, họ đi rồi thì coi như mất mối khách ruột.

"Cũng là lọt sàng xuống nia, người nhà mình hưởng cả thôi chị ạ. Hay là lần sau chị thử mang ra chỗ nào đông người hơn bán xem sao?" Quý Vi gợi ý.

"Ừ, lần sau chị đổi chỗ khác xem thế nào. Mà dạo này trời nóng quá, chị cũng không đi bán thường xuyên được. Đợi cái tủ đông về chị mới đi bán hàng ngày." Kiều Tiểu Tuyết giải thích.

Hai người phụ nữ rôm rả đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện buôn bán đến chuyện học hành con cái, rồi lại quay về chuyện bản thân. Đúng lúc đó Lữ Song Tài và Cố Trí Viễn về đến nơi.

"Đi thôi thím nó ơi, giờ mình đi chọn bàn ghế luôn. Thím chọn xong người ta còn xử lý nốt chỗ còn lại." Lữ Song Tài nhìn đồng hồ, sắp đến giờ hẹn rồi.

"Chị dâu có muốn đi cùng cho vui không ạ?" Quý Vi tiện miệng rủ.

"Đi chứ, đằng nào ở nhà cũng chẳng có việc gì, đi hóng hớt tí cho vui." Kiều Tiểu Tuyết cũng chẳng từ chối.

Tuy là bàn ghế trường học thải ra nhưng không phải cái nào cũng hỏng. Mấy người xúm vào giúp Quý Vi chọn lựa, cuối cùng cũng chọn được hai mươi bộ bàn ghế tươm tất. Kiều Tiểu Tuyết thấy thế thì hỏi nhỏ: "Em định nhận hai mươi học sinh đấy à?"

"Tạm thời em tính thế chị ạ." Quý Vi gật đầu.

"Thế thì vất vả lắm, em giỏi thật đấy." Kiều Tiểu Tuyết nhìn cô đầy ngưỡng mộ.

"Cũng bình thường thôi chị, so với sĩ số trên lớp thì thế này đã là gì. Với lại mỗi ngày dạy có hai tiết thôi mà." Quý Vi đâu có định ngồi canh học sinh làm bài tập, hai tiết của cô là giảng kiến thức đàng hoàng đấy.

Kiều Tiểu Tuyết ghen tị nhìn cô, đúng là có học vấn vẫn hơn, làm việc gì cũng thuận lợi. Bốn người nhanh ch.óng đến vựa phế liệu. Bàn ghế được chất đống ở sân sau, ông chủ dẫn họ ra xem. So với bàn đôi thì Quý Vi thích bàn đơn hơn. Mức độ hư hỏng của mỗi cái mỗi khác, nhờ có mọi người giúp sức nên cô nhanh ch.óng chọn đủ hai mươi bộ.

"Chỗ này mang về nhà em có để hết không?" Kiều Tiểu Tuyết lo lắng hỏi.

"Để trong sân với phòng khách chắc là đủ đấy chị." Quý Vi gật đầu, nhưng cái khó bây giờ là làm sao chở hết đống này về.

"Lát nữa anh lái xe tải chở về cho, tiện thể chở luôn mấy thứ này." Lữ Song Tài giải quyết ngay nỗi lo của cô.

"Thế thì phiền anh Lữ quá." Giọng Quý Vi đầy cảm kích.

"Phiền cái gì mà phiền. Còn sớm chán, hay là anh đưa thím qua kho mới ngó nghiêng tí nhé?"

"Vâng, sao cũng được ạ." Quý Vi không nói ra suy nghĩ thật trong lòng.

Rất nhanh sau đó cả nhóm đã có mặt tại khu nhà kho và gara mới. Xuống xe, Lữ Song Tài giới thiệu: "Chỗ đang thi công kia là kho với gara của mình đấy, chắc tháng sau là xong thôi."

"Anh Lữ này, mảnh đất này là mình mua đứt luôn ạ?" Quý Vi không giấu được sự kích động trong giọng nói. Trời ơi, Lữ Song Tài đúng là có mắt nhìn quá đi mất!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.