Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 76: Phương Tình

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:46

Editor: Yang Hy

Thú thật thì Quý Vi đã quên mất lần cuối mình được nhận tiền lì xì là từ bao giờ. Bao năm nay cô đã quen với vai trò là người đi phát lì xì, giờ đột nhiên được nhận, cô vừa bất ngờ vừa tò mò: "Sao tự nhiên anh lại nghĩ đến việc lì xì cho em thế?" Dù sao trong mắt người đời, lì xì chỉ dành cho trẻ con thôi mà.

"Lúc thấy em chuẩn bị lì xì cho bọn trẻ, anh chợt nghĩ cũng là Tết cả, tại sao tụi nhỏ có mà chúng ta lại không, thế là anh chuẩn bị cho cả hai đứa mình luôn." Không sai, Cố Trí Viễn không chỉ chuẩn bị cho cô mà còn chuẩn bị cho cả chính mình. Anh nhìn thấy hình bóng tuổi thơ của mình qua Quý Vi. Những thứ ngày bé họ không có được, giờ lớn rồi, anh có thể tự bù đắp cho mình. Để sau này khi nhìn lại, sẽ không còn cảm thấy quá nuối tiếc nữa.

Quý Vi ngẩn người một chút, sau đó nghiêm túc nói: "Vậy sang năm em cũng chuẩn bị cho anh." Anh nói đúng, những thứ trẻ con có, người lớn cũng có thể có. Nếu tuổi thơ đã từng thiếu thốn thì giờ tự bù đắp cho mình khi đã trưởng thành cũng chẳng có gì là không tốt cả.

Nghe ra sự trân trọng trong giọng nói của cô, ý cười trong mắt Cố Trí Viễn càng thêm sâu: "Được."

"Tối nay anh có định thức đón giao thừa không?" Quý Vi thì không có thói quen đó.

"Đợi mười hai giờ đốt pháo xong là đi ngủ thôi." Cố Trí Viễn lắc đầu, anh cũng chẳng có thói quen thức trắng đêm. Đêm giao thừa ngoài việc phải chong đèn suốt đêm ra thì rạng sáng và sáu giờ sáng hôm sau đều phải đốt pháo.

"Em cũng chỉ thức đến mười hai giờ là cùng." Quý Vi nói xong liếc nhìn hai đứa nhỏ đang mải mê nghiên cứu tiền lì xì, xác định chúng không chú ý đến bên này, cô nhanh ch.óng ghé sát lại, hôn nhẹ lên má Cố Trí Viễn, rồi lắc lắc bao lì xì trong tay: "Cảm ơn tiền mừng tuổi của anh nhé, em vui lắm."

Hơi ấm nơi gò má lướt qua nhanh như chuồn chuồn đạp nước, anh ngước mắt nhìn cô: "Anh cũng rất vui. Quý Vi, nhờ có em và Lộ Lộ đến mà cái nhà này ngày càng náo nhiệt hơn, chính hai mẹ con đã cho bố con anh cảm nhận được thế nào là một gia đình thực sự."

"Anh và Thần An cũng rất tuyệt, đã cho Lộ Lộ cảm nhận được những tình yêu thương khác biệt. Em cũng phải cảm ơn hai bố con mới đúng." Tính cách hoạt bát của Lộ Lộ bây giờ có công rất lớn của bố con anh. Nói đến đây cô tự bật cười trước: "Anh có chắc là vợ chồng mình cứ ngồi đây khách sáo với nhau mãi thế này không?"

Câu nói của cô khiến Cố Trí Viễn cũng cong môi cười: "Đi thôi, vào nhà nào." Còn hai đứa nhỏ thì cổng sân đã cài chốt rồi, không lo chúng chạy lung tung đâu.

Hai người vào phòng khách ngồi xem tivi. Đêm giao thừa đầu tiên của cả gia đình bốn người cứ thế trôi qua êm đềm.

Sáu giờ sáng, tiếng pháo nổ giòn giã khiến người đang ngủ trên giường nhíu mày, cô trở mình rồi lại tiếp tục ngủ. Cố Trí Viễn xuống lầu đốt pháo xong, mang theo chút hơi lạnh từ bên ngoài trở lại giường. Anh nằm trong chăn cho ấm người rồi mới nhích lại gần người bên cạnh. Khoảnh khắc được ở gần cô, anh nhắm mắt đầy mãn nguyện. Bây giờ anh cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều tràn đầy động lực.

Mùng một Tết diện áo mới. Sáng sớm tinh mơ, hai đứa nhỏ đã ríu rít như chim non. Quý Vi đoán chắc chúng muốn chạy ra ngoài khoe quần áo mới với bạn bè đây mà. Cô cười tươi nhìn hai đứa: "Ăn sáng xong hẵng đi nhé."

Mấy ngày Tết trôi qua nhanh như chớp mắt, thoáng cái đã đến mùng bảy. Ngày mai Cố Trí Viễn lại phải đi làm rồi. Cố Thần An ngồi đối diện anh cũng bắt đầu tính xem mình còn được nghỉ bao nhiêu ngày. Số dư ngày nghỉ càng ít, đúng là những ngày vui vẻ đều ngắn ngủi mà.

"Lại sắp phải đi học rồi." Lộ Lộ thở dài thườn thượt. So với đi học, đương nhiên cô bé thích được nghỉ ở nhà chơi hơn.

"Chơi bấy lâu nay mà vẫn chưa chán à?" Quý Vi bất lực hỏi.

"Chưa ạ, con vẫn muốn nghỉ nữa cơ." Lộ Lộ lắc đầu quầy quậy.

"Còn hơn một tuần nữa mới đi học mà, tha hồ cho con chơi." Quý Vi cảm thấy chính mình cũng lười biếng hẳn ra, cô chẳng còn chút mong chờ nào cho ngày khai giảng sắp tới cả.

Sau khi Cố Trí Viễn đi làm, trong nhà chỉ còn lại ba mẹ con, cuộc sống lại quay về quỹ đạo bình yên vốn có. Quý Vi rất hài lòng với điều này.

Khai giảng xong, nếp sinh hoạt của cả nhà lại đâu vào đấy. Cho đến một ngày, sự bình yên ấy bị phá vỡ. Bác bảo vệ báo cho Cố Thần An biết có người tìm cậu bé ở cổng trường. Đúng lúc Quý Vi đang có tiết ở lớp khác nên Cố Thần An đành tự mình ra cổng. Khóe miệng cậu bé còn vương nét cười vì cứ đinh ninh người đến là bố, trong đầu còn đang mải đoán xem chuyến này bố đi làm về sẽ mua quà gì.

Nhưng khi nhìn rõ người đứng ở cổng trường, Cố Thần An khựng lại, nụ cười trên mặt tắt ngúm, sắc mặt tái nhợt đi.

Sao lại là bà ta? Sao bà ta lại đến đây?

Phương Tình thấy đứa con trai đang vui vẻ bỗng khựng lại thì vội vàng vẫy tay: "Thần An, mẹ ở đây."

Sau khi trọng sinh, Phương Tình từng cảm thấy thời điểm mình quay lại thật tệ hại. Giá như sớm hơn một chút, chỉ một chút thôi thì cô ta đã không ly hôn với Cố Trí Viễn. Nhưng trớ trêu thay, lúc cô ta trọng sinh thì ván đã đóng thuyền, cô ta đã ly hôn và đang ở bên Thiếp Ngôn Phi. Cô ta vừa tiếc nuối lại vừa thấy may mắn. May mắn là cô ta có cơ hội làm lại cuộc đời, ít nhất là lúc này cái sự xấu xa của Thiếp Ngôn Phi vẫn chưa bộc lộ hết. Để thoát khỏi anh ta, cô ta đã phải nỗ lực rất nhiều mới quay lại được đây.

Nghe thấy giọng nói của bà ta, những ký ức tồi tệ lại ùa về. Cố Thần An đứng ngây ra một lúc rồi quay đầu chạy ngay về hướng lớp học. Cậu bé không muốn nhìn thấy bà ta, tuyệt đối không muốn gặp lại bà ta.

"Thần An, là mẹ đây mà, con chạy cái gì chứ?" Phương Tình không hiểu nổi.

Cậu bé đang chạy bỗng bình tĩnh lại, xoay người bước nhanh đến trước mặt bà ta, phản bác: "Bà không phải là mẹ tôi." Chỉ có người mẹ đối xử tốt với con cái mới xứng đáng được gọi là mẹ, còn loại người như bà ta thì không.

Vẻ bối rối thoáng qua trên mặt Phương Tình: "Con nói linh tinh cái gì thế, mẹ không phải mẹ con thì là ai?"

"Giờ tôi có mẹ rồi, bà không phải." Giọng Cố Thần An nghiêm túc hiếm thấy.

Phương Tình đứng ngoài cổng không kìm được cao giọng: "Bố con tái hôn rồi á?"

Không thể nào! Rõ ràng kiếp trước Cố Trí Viễn chưa từng tái hôn, giờ bọn họ ly hôn chưa được một năm, sao anh có thể tái hôn được chứ? Nghĩ đến đây, Phương Tình lại cảm thấy yên tâm hơn.

"Phải, giờ tôi có mẹ mới rồi, mẹ đối xử với anh em tôi rất tốt. Chẳng phải bà đã bỏ đi theo ông chú kia rồi sao? Tại sao lại quay về?"

Nói xong, Cố Thần An nhìn Phương Tình với vẻ đầy cảnh giác. Đúng vậy, lúc trước bà ta bỏ đi dứt khoát như thế, giờ quay lại làm gì? Trong đầu cậu bé thoáng qua vô số hình ảnh cũ: bà ta dùng cành liễu quất vào người cậu, nhốt cậu vào phòng tối, cùng đủ kiểu đ.á.n.h mắng khác. Nghĩ đến những điều đó, cả người cậu bé khẽ run rẩy.

Trong khoảnh khắc mấu chốt, cậu chợt nhớ đến lời bác sĩ Tần, bèn dùng sức nắm c.h.ặ.t nắm tay, tự nhủ với bản thân: Không sao cả, mày của bây giờ đã mạnh mẽ rồi, không cần phải sợ bà ta nữa. Bố và mẹ cũng sẽ mãi mãi bảo vệ mày.

Nghe con trai nhắc đến Thiếp Ngôn Phi, Phương Tình cảm thấy chột dạ, mất mặt, theo thói quen lại quát lớn: "Đừng có nghe người ngoài nói bậy bạ."

Cố Thần An chẳng buồn tranh cãi với bà ta: "Tôi phải vào lớp rồi."

"Đợi đã, con còn chưa nói cho mẹ biết giờ bọn con ở đâu, đưa chìa khóa nhà cho mẹ." Phương Tình vừa nói vừa đưa tay định đòi chìa khóa.

Tiếc là đứa bé trước mặt đã xoay người chạy đi mất. Cô ta chỉ đành cau mày: "Thôi bỏ đi, cứ đợi nó tan học ở đây là được." Cô ta biết Cố Trí Viễn luôn cảm thấy mắc nợ đứa con này, chỉ cần cô ta nắm thóp được Cố Thần An, chắc chắn Cố Trí Viễn sẽ đồng ý tái hôn. Đó cũng là lý do tại sao người đầu tiên cô ta tìm đến là Cố Thần An.

Cố Thần An chạy một mạch qua sân thể d.ụ.c, lao thẳng đến văn phòng giáo viên.

Khi cậu bé đến nơi, Quý Vi đang sắp xếp giáo án. Nghe tiếng thở hồng hộc quen thuộc, cô quay đầu nhìn Cố Thần An, giọng đầy quan tâm: "Sao con chạy gấp thế?"

"Mẹ ơi, con có chuyện muốn nói với mẹ." Lấy lại hơi, Cố Thần An vội vàng mở miệng.

"Chuyện gì mà gấp vậy con?" Quý Vi ra hiệu cho cậu bé cứ bình tĩnh, từ từ nói.

"Bà ta về rồi." Lúc nói chuyện, mắt Cố Thần An dán c.h.ặ.t vào Quý Vi. Nói ra được câu này, tảng đá trong lòng cậu như được trút bỏ.

"Ai cơ?" Quý Vi nhíu mày nhìn con, trong một thoáng chưa hiểu "bà ta" mà con nhắc đến là ai.

"Phương Tình ạ, bà ta đến cổng trường tìm con." Trước mặt Quý Vi, Cố Thần An không muốn gọi Phương Tình là mẹ, nên cậu gọi thẳng tên.

"Cô ấy đến tìm con á?" Quý Vi ngạc nhiên. Chẳng phải Cố Trí Viễn nói cô ta và mối tình đầu bỏ đi rất dứt khoát sao? Ngay cả lúc Cố Thần An ốm đau cô ta còn chẳng thèm ngó ngàng, sao giờ tự dưng lại quay về?

"Dạ, con chạy thẳng vào đây luôn." Cố Thần An cũng không biết bà ta đột ngột tìm mình làm gì, nhưng trong thâm tâm, cậu không muốn ai phá vỡ cuộc sống hạnh phúc của gia đình bốn người hiện tại.

"Không sao đâu, chắc là cô ấy nhớ con thôi. Có việc gì cô ấy sẽ tìm bố con mới phải." Nhớ lại nỗi sợ hãi của cậu bé đối với Phương Tình trước đây, Quý Vi cố gắng nói giảm nói tránh, hướng sự việc theo chiều hướng tốt đẹp hơn.

"Bà ta chả không thèm nhớ con đâu." Cố Thần An lắc đầu. Cậu quá hiểu Phương Tình, thế nên lúc này mới hoảng sợ đến vậy. Cậu sợ sự xuất hiện của bà ta sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại.

"Được rồi, vậy chúng ta cứ mặc kệ mục đích của cô ấy là gì. Sắp vào lớp rồi, con về lớp học đi đã. Biết đâu đợi lúc mình tan học thì cô ấy đã đi rồi thì sao?" Quý Vi dịu dàng an ủi.

"Dạ." Giọng nói nhẹ nhàng của Quý Vi khiến chút lo lắng cuối cùng trong lòng Cố Thần An tan biến. Đúng rồi, bố và mẹ đã kết hôn rồi, bà ta có về thì làm được gì chứ? Dù là cậu hay bố, họ đều thích người mẹ hiện tại hơn. Bà ta có quay lại cũng chẳng thay đổi được gì. Cố Thần An tự an ủi mình như vậy.

Dù cậu bé nhanh ch.óng điều chỉnh tâm trạng để về lớp, nhưng không thể phủ nhận trạng thái của cậu vẫn bị ảnh hưởng. Cả buổi chiều hôm đó, Cố Thần An cứ như người mất hồn.

Trong văn phòng, Quý Vi cũng đầy nghi ngờ về sự trở lại của Phương Tình. Nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của Cố Thần An, cô thầm nghĩ may mà thằng bé không bị ảnh hưởng quá lớn. Dù rằng mục đích cô ta quay lại là gì, lần này, cô sẽ không để cô ta có cơ hội làm tổn thương Thần An nữa.

Ở cổng trường, Phương Tình vừa đói vừa mệt. Để thoát khỏi Thiếp Ngôn Phi, cô ta đã tiêu gần hết tiền, giờ trong túi chỉ còn vỏn vẹn 5 tệ. Vốn dĩ cô ta định đến thẳng đơn vị tìm Cố Trí Viễn, nhưng nhớ đến ánh mắt lạnh lùng của anh lúc ly hôn, cô ta lại đổi ý, đi thẳng đến trường học.

Lời thằng ranh con kia lúc nãy là ý gì? Nó có mẹ mới rồi sao? Đúng là đồ "nuôi ong tay áo", đồ vô ơn, mình mới đi bao lâu mà nó đã gọi người khác là mẹ rồi? Tất nhiên, cô ta nghiêng về khả năng thằng bé lừa mình hơn.

Phương Tình kiên nhẫn đợi ở cổng trường cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên mới thở phào nhẹ nhõm.

Một lúc lâu sau, học sinh lục tục kéo ra. Cô ta căng mắt tìm kiếm bóng dáng Cố Thần An trong đám đông. Không biết đợi bao lâu, cuối cùng cô ta cũng nhìn thấy Cố Thần An.

Khác hẳn với vẻ mặt khi đối diện với cô ta lúc nãy, cậu bé đang cười nói vui vẻ với người phụ nữ bên cạnh, tay còn dắt theo một bé gái.

Phương Tình bỗng thấy xây xẩm mặt mày.

Cố Trí Viễn... thật sự đã tái hôn rồi sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.