Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 77: Cô Ta Quay Về Làm Gì?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:46
Editor: Yang Hy
Phương Tình nhanh ch.óng xốc lại tinh thần, nhìn chằm chằm vào ba người đang đi về phía này. Nhìn nụ cười trên mặt Cố Thần An, cô ta cảm thấy chướng mắt vô cùng. Cái thằng ranh con này, hồi đi theo cô ta lúc nào mặt mũi cũng đưa đám như ai nợ tiền nó, giờ đi với người ngoài thì cười nói hớn hở. Phương Tình cảm thấy cậu bé đã phản bội mình, trong lòng không cách nào chấp nhận nổi.
Ánh mắt oán hận của cô ta quá nặng nề, Quý Vi muốn lờ đi cũng khó. Nhưng cô chỉ liếc qua một cái rồi thu lại tầm mắt, quay sang nhìn Cố Thần An bên cạnh. Rõ ràng cậu bé cũng đã nhìn thấy, lúc này đang c.ắ.n môi, vẻ mặt đầy luống cuống.
"Anh hai, sao thế ạ?" Lộ Lộ khó hiểu, đang nói chuyện vui vẻ sao tự dưng lại im bặt thế.
"Mẹ ơi, bà ta vẫn ở đó. Bà ta muốn làm gì ạ?" Cố Thần An vừa nói vừa vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y Quý Vi. Dù ban nãy đã tự an ủi bản thân, nhưng khi đối diện với Phương Tình, cậu bé vẫn thấy sợ.
"Dù cô ấy muốn làm gì, không ai có thể ép con làm điều con không muốn. Thần An, con hiểu ý mẹ không?" Giọng Quý Vi dịu dàng.
Cố Thần An không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt vừa có sự bối rối vừa có nét kiên định. Quý Vi xoa đầu cậu bé, nhẹ nhàng nói: "Thần An, dù là đối với ai, con đều có quyền nói 'không'."
Khi họ đến gần, sự nghi ngờ trong mắt Phương Tình ngày càng lớn. Cô ta thấy Quý Vi trông rất quen, nhưng tạm thời không nhớ ra đã gặp ở đâu. Mãi đến khi họ đi tới cổng trường, cô ta mới thu lại cảm xúc trên mặt, cười nói với Cố Thần An: "Thần An, cuối cùng con cũng tan học rồi, mẹ đợi con ở đây mãi."
Vừa nghe câu này, Cố Thần An đã phản bác ngay không cần suy nghĩ: "Tôi đã nói bà không phải mẹ tôi rồi mà."
"Ai dạy con nói cái câu đấy hả? Con là do mẹ mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra, mẹ không phải mẹ con thì là ai?" Ánh mắt Phương Tình dừng lại trên người Quý Vi, rõ ràng cô ta quy chụp rằng chính Quý Vi đã xúi giục thằng bé.
Quý Vi vỗ nhẹ vai Cố Thần An, ra hiệu cho cậu bé không cần lên tiếng. Cô ngước mắt nhìn Phương Tình, giọng bình thản: "Cô đặc biệt đến đây thăm Thần An à?"
"Cô là ai?" Phương Tình vẫn không muốn tin vào sự thật Cố Trí Viễn đã tái hôn.
"Tôi là vợ hiện tại của Cố Trí Viễn, Quý Vi." Quý Vi tự giới thiệu.
Quý Vi... cái tên này khiến Phương Tình nhớ ra ngay lý do tại sao trông cô quen mắt. Cô là cô giáo của Cố Thần An! Vậy mà Cố Trí Viễn lại tái hôn với cô giáo của con trai? Sao lại thành ra thế này? Rõ ràng kiếp trước chuyện này đâu có xảy ra. Phương Tình nhìn chằm chằm Quý Vi như muốn tìm ra đáp án từ trên người cô.
"Mẹ ơi, bà ấy trông dữ quá." Lộ Lộ sợ hãi nép vào người Quý Vi.
"Cô Phương, chúng tôi phải về rồi. Về chuyện cô thăm nom Thần An, tôi nghĩ cô nên bàn bạc trước với Cố Trí Viễn thì hơn." Quý Vi nhắc nhở cô ta tránh đường.
"Đợi đã, tôi muốn nói chuyện với Thần An." Phương Tình không phải chưa từng nghĩ đến chuyện làm ầm ĩ lên, nhưng nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Cố Trí Viễn lúc ly hôn, cô ta nhanh ch.óng bình tĩnh lại. Chẳng có đứa trẻ nào thật lòng thích mẹ kế cả, nên việc quan trọng nhất bây giờ là hàn gắn quan hệ với Cố Thần An.
"Thần An, con có muốn nói chuyện không?" Quý Vi cúi xuống hỏi ý kiến cậu bé.
"Không ạ." Cố Thần An lắc đầu, cậu bé không muốn nói chuyện với Phương Tình.
"Cô cũng thấy rồi đấy, thằng bé không muốn. Hay là cô đợi chúng tôi về làm công tác tư tưởng cho Thần An trước đã?" Khi chưa rõ mục đích của Phương Tình, Quý Vi vẫn phải giữ phép lịch sự xã giao tối thiểu.
"Cô giáo Quý không muốn cho tôi gặp con trai tôi sao?" Mấy chữ cuối, Phương Tình cố tình nhấn mạnh.
"Không phải tôi không muốn, mà là Thần An không muốn. Trẻ con lớn rồi, chúng ta nên tôn trọng ý nguyện của nó." Quý Vi giải thích.
"Mẹ ơi, mình về thôi." Cố Thần An vẫn nhớ cảnh Phương Tình bù lu bù loa ăn vạ, đây là trường học, cậu bé không muốn làm mẹ mất mặt.
"Được, mình về ngay đây." Quý Vi gật đầu, sau đó quay sang Phương Tình, giọng vẫn ôn hòa: "Tôi đưa con về trước, biết đâu ngày mai con lại đồng ý gặp cô thì sao?"
Lúc nói chuyện, Quý Vi liếc nhìn xung quanh Phương Tình. Mấy tháng không gặp, miệng nói là đặc biệt đến thăm con mà trên tay chẳng có lấy một món quà, cô ta đúng là đến làm màu cũng lười làm cho trót.
"Thần An, đợi đã, mẹ là mẹ con mà." Phương Tình bước lên một bước định kéo tay Cố Thần An, nhưng cậu bé vùng ra ngay lập tức.
"Cô Phương, cô còn như vậy tôi sẽ gọi người đấy." Quý Vi nhìn cô ta với vẻ không hài lòng.
"Tôi đến thăm con trai tôi thì có gì sai? Ngược lại là cô giáo Quý đây cứ năm lần bảy lượt ngăn cản, rốt cuộc cô có ý đồ gì?" Giọng Phương Tình đầy vẻ chất vấn, chuyện mẹ con cô ta đến lượt người ngoài xen vào sao?
"Đương nhiên là tôi lo cho sự an toàn của Thần An rồi. Vì những trận đòn roi và những lần bị cô nhốt trong phòng tối trước đây mà thằng bé đã phải đi gặp bác sĩ tâm lý suốt cả một học kỳ đấy. Tôi tất nhiên không muốn tình trạng đó tái diễn rồi." Lần này giọng Quý Vi mang theo sự sắc bén hiếm thấy.
"Cô đừng có mà ăn nói hàm hồ." Phản ứng đầu tiên của Phương Tình là chối bay chối biến.
"Cô ấy có nói hàm hồ hay không tự trong lòng cô rõ nhất. Nhắc mới nhớ, chúng ta ly hôn cũng gần một năm rồi, cô chưa trả một đồng tiền cấp dưỡng nào. Lần này cô đến là để đưa tiền cấp dưỡng cho Thần An sao?"
Cố Trí Viễn bất ngờ bước tới.
"Bố! Bố về lúc nào thế ạ?" Cố Thần An mừng rỡ, còn Lộ Lộ thì lao thẳng về phía anh.
"Bố vừa về, ở nhà đợi mãi không thấy mấy mẹ con đâu nên đi ra đây xem sao." Cố Trí Viễn vừa nói vừa bế bổng Lộ Lộ lên.
"Vậy chỗ này giao cho anh nhé?" Quý Vi không muốn dính dáng vào chuyện giữa hai người họ.
"Không cần đâu. Nếu cô ta muốn gặp Thần An, bảo cô ta trả đủ tiền cấp dưỡng hàng tháng trước đã rồi hẵng nói."
Cố Trí Viễn nói rồi dùng tay còn lại nắm lấy tay Cố Thần An, âm thầm truyền sức mạnh cho con trai.
"Cố Trí Viễn, anh tái hôn nhanh thật đấy. Chắc là anh đã sớm có tư tưởng này rồi chứ gì." Phương Tình không thể chấp nhận sự thật anh đã tái hôn. Đặc biệt là cô ta đã tốn bao công sức mới quay lại được đây, kết quả họ lại nói với cô ta rằng anh đã có người mới. Dựa vào đâu chứ!
"Tái hôn nhanh hay chậm thì cũng là hợp tình hợp pháp, sao so được với sự vội vàng của cô." Cố Trí Viễn hiếm khi nói ra những lời cay nghiệt như vậy, nhưng đối với Phương Tình, anh chẳng cần nể nang gì cả.
Mặt Phương Tình đỏ bừng lên. Cô ta không ngờ người đàn ông luôn lịch sự, ôn hòa với mình lại có thể nói ra những lời như thế.
"Về thôi em." Cố Trí Viễn nhìn Quý Vi, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
"Vâng." Quý Vi mỉm cười, cùng hai bố con đi về nhà.
Chân Phương Tình như mọc rễ tại chỗ. Cô ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng của gia đình bốn người phía trước. Cố Trí Viễn đang cúi đầu ôn tồn nói gì đó với bé gái trong lòng, người phụ nữ bên cạnh và Cố Thần An đều cười nói vui vẻ. Khung cảnh ấy đẹp đẽ đến mức cô ta hận không thể lao lên phá nát ngay lập tức. Nhưng lý trí mách bảo cô ta không được làm vậy. Cô ta quay lại là để níu kéo họ, cô ta cần phải suy nghĩ thật kỹ xem bước tiếp theo nên làm gì.
Đi được một đoạn, Cố Thần An mới lí nhí hỏi: "Bố ơi, sao bà ta lại quay về thế ạ?" Cậu bé vẫn nhớ rõ vẻ mặt vội vã muốn rời đi của bà ta hôm hai người nhận giấy ly hôn.
"Bố cũng không rõ lắm." Cố Trí Viễn lắc đầu.
"Biết đâu cô ấy thật sự chỉ về thăm Thần An thôi." Quý Vi nói xong rồi tự mình phủ nhận ngay, cho dù có về thăm thật thì chắc chắn cũng có mục đích gì đó.
"Không thể nào." Hai bố con hiếm khi đồng thanh đến thế.
Quý Vi bật cười: "Thế thì kệ cô ấy đi, nhà mình cứ sống cuộc sống của mình là được."
Cố Thần An im lặng không nói gì. Cậu bé không diễn tả được cảm giác khó chịu trong lòng, cậu chẳng muốn nhìn thấy Phương Tình chút nào. Cứ nhìn thấy bà ta là cậu lại nhớ đến những ngày tháng bị đ.á.n.h đập, bỏ đói. Đó là những ký ức cậu không bao giờ muốn nhớ lại.
Lúc này Quý Vi mới chợt nghĩ đến một khả năng. Phương Tình quay về, có lẽ là hối hận rồi chăng? Thế nên mới ngạc nhiên đến vậy khi biết tin Cố Trí Viễn tái hôn.
Trong lúc trò chuyện, cô nói ra suy đoán của mình. Cố Trí Viễn lắc đầu, bình tĩnh phân tích: "Cô ta chắc không hối hận đâu. Dù sao người kia cũng là người cô ta mong nhớ bao năm, vì tên đàn ông đấy mà cô ta sẵn sàng vứt bỏ cả con ruột cơ mà."
"Cái này anh không hiểu rồi, cái gì không có được mới là tốt nhất. Có được rồi thì lại thấy thường thôi. Em nghĩ cô ấy đang ở trong tình trạng 'vỡ mộng' đấy." Quý Vi phân tích.
"Vậy thì đó là chuyện của cô ta, không liên quan đến chúng ta. Nghĩ lại thì anh nên cảm ơn cô ta mới phải, cảm ơn cô ta đã tạo cơ hội cho bố con anh gặp được em." Giọng Cố Trí Viễn nhẹ nhõm, về điểm này, anh thật sự biết ơn Phương Tình.
"Những chuyện khác em không lo, chỉ sợ Thần An lại bị ảnh hưởng tâm lý thôi." Quý Vi nhắc nhở.
"Anh sẽ nói chuyện rõ ràng với cô ta." Vẻ mặt Cố Trí Viễn trở nên nghiêm túc. Cố Thần An khó khăn lắm mới trở nên vui vẻ, tự tin như bây giờ, anh không cho phép bất cứ ai làm tổn thương con, kể cả người đó có là mẹ ruột của thằng bé đi chăng nữa.
"Anh liệu cơm gắp mắm là được." Quý Vi chỉ nói đến đó. Với tình hình hiện tại, cô nói nhiều quá cũng không hay.
Phương Tình dùng nốt 5 tệ cuối cùng trong túi để ăn một bát mì, sau đó thế chấp chiếc khuyên tai vàng mà cô ta giấu kỹ vào một nhà nghỉ để có chỗ dung thân.
Mọi chuyện hoàn toàn khác xa với dự tính khiến đầu óc cô ta rối bời. Theo kế hoạch ban đầu, tối nay cô ta đã có thể đường hoàng bước vào nhà của hai bố con họ. Trước đây Cố Trí Viễn vì con mà sẵn sàng thỏa hiệp đủ mọi điều kiện vô lý của cô ta, thì bây giờ chắc chắn cũng thế. Vậy nên mấu chốt vấn đề nằm ở thái độ của Cố Thần An.
Nhưng thằng ranh con đó có vẻ rất thích con mụ Quý Vi kia. Cô ta phải làm thế nào bây giờ?
Phương Tình chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải đi lấy lòng Cố Thần An. Trong thâm tâm cô ta, cô ta là mẹ, mẹ thì có quyền đứng trên con cái, bất kể cô ta làm gì thì nó cũng phải chấp nhận. Đó là suy nghĩ cố hữu của Phương Tình. Nhưng giờ xem ra chỉ còn mỗi con đường lấy lòng thằng bé thôi. Dù trong lòng cực kỳ bài xích, nhưng sờ vào cái ví rỗng tuếch, cô ta buộc phải thỏa hiệp.
Nhớ lại những tin tức vụn vặt nghe được từ kiếp trước, Phương Tình càng kiên định với quyết tâm níu kéo bố con Cố Trí Viễn. Cô ta tự nhủ, chuyện này không thể vội vàng được. Cố Trí Viễn tái hôn rồi thì đã sao? Giữa họ còn có đứa con chung là sợi dây liên kết cơ mà.
Chưa kịp tự thuyết phục bản thân xong, cô ta chợt nghĩ đến một khả năng khác.
Liệu có phải... trong số họ cũng có người giống như cô ta?
