Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 78: Giải Quyết
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:46
Editor: Yang Hy
Suy đoán này khiến Phương Tình trở nên hoảng loạn. Nếu người cũng được "trọng sinh" giống cô ta là một trong hai bố con Cố Trí Viễn, vậy thì kế hoạch của cô ta coi như đổ sông đổ bể. Giây phút này, cô ta thà rằng người có được cơ may ấy là Quý Vi. Phải rồi, chắc chắn là thế. Chắc chắn Quý Vi biết trước kiếp trước Cố Trí Viễn thành công thế nào nên kiếp này mới lợi dụng thân phận giáo viên để thúc đẩy cuộc hôn nhân này.
Nghĩ vậy, tâm trạng căng thẳng của Phương Tình dịu đi đôi chút. Cô ta quyết định ngày mai sẽ đi tìm Quý Vi để thăm dò thực hư.
Lần đầu tiên Quý Vi cảm thấy thân phận giáo viên chủ nhiệm mang lại sự bất tiện, ví dụ như việc Phương Tình lấy tư cách phụ huynh học sinh đến tìm cô, cô hoàn toàn không thể từ chối. Nhìn người phụ nữ trước mặt, cô ôn tồn hỏi: "Cô Phương, cô đến là để tìm hiểu tình hình của Thần An ở trường sao?"
"Đúng vậy, tôi muốn biết tình hình của Thần An." Lúc nói chuyện, sự chú ý của Phương Tình dồn hết lên người Quý Vi, cô ta muốn tìm ra điểm khác biệt nào đó trên người cô.
"Thành tích của Thần An tăng lên ổn định, các mặt khác ở trường cũng biểu hiện rất tốt." Thú thật, bây giờ Quý Vi không biết nên nói gì với cô ta nữa.
"Cô giáo Quý, tôi có thể hỏi cô một câu chuyện riêng tư được không?" Tướng mạo Phương Tình thuộc kiểu điềm đạm đáng yêu, chỉ cần cô ta hạ giọng xuống thì hiếm ai nỡ từ chối.
Quý Vi thừa biết lý do cô ta đến trường tìm mình, nên dứt khoát đồng ý luôn: "Cô muốn hỏi gì?"
"Cô và bố Thần An quen nhau thế nào vậy? Tôi không có ý gì khác đâu, chỉ là quan tâm đến bố con anh ấy thôi." Phương Tình vừa nói vừa cụp mắt xuống.
"Tôi và Cố Trí Viễn quen nhau qua giới thiệu xem mắt. Nếu cô có thắc mắc gì về việc chúng tôi tái hôn thì đi tìm anh ấy sẽ thích hợp hơn, tôi còn rất nhiều việc phải làm." Quý Vi ghét kiểu dây dưa này, nên đá thẳng quả bóng trách nhiệm sang cho Cố Trí Viễn. Dù sao đây cũng là chuyện anh ấy phải giải quyết.
Nhận ra sự mất kiên nhẫn trong giọng điệu của Quý Vi, Phương Tình bắt đầu nghi ngờ suy đoán của mình. Sau đó cô ta cứng rắn nói: "Cô giáo Quý, cô cũng là người đã làm mẹ, tôi nghĩ cô hiểu tâm trạng của tôi, tôi chỉ muốn được ở bên con tôi thôi."
"Tất nhiên rồi, tâm trạng của cô tôi rất hiểu. Cô lo Trí Viễn không cho cô đón Thần An đi chứ gì? Tôi sẽ giúp cô khuyên anh ấy, dù sao thì hổ dữ cũng không ăn thịt con mà." Quý Vi cố tình xuyên tạc ý của cô ta.
"Trẻ con cần một mái nhà trọn vẹn. Tôi và Cố Trí Viễn có tình cảm bao nhiêu năm nay, tôi cũng có lòng tốt nhắc nhở cô giáo Quý, tránh để đến lúc đó cô lại bị mất mặt." Phương Tình nói xong liền nhìn Quý Vi, hy vọng cô biết khó mà lui. Dù sao chẳng ai thích người đàn ông của mình qua lại với vợ cũ cả.
"Tình cảm bao nhiêu năm mà cô nói, ý là việc cô luôn tơ tưởng đến cậu bạn học cũ ấy hả?" Quý Vi buồn cười nhìn cô ta. Có những chuyện cô vốn định không vạch trần, nhưng cái thái độ ra vẻ "chính thất" của cô ta khiến cô thấy nực cười.
"Quý Vi, cô nói hươu nói vượn cái gì thế? Lời của một đứa trẻ con như Thần An mà cô cũng tin à?" Phương Tình tưởng Cố Thần An đã nói gì đó với cô.
"Tại sao cô lại nghĩ là Thần An nói cho tôi? Đã định kết hôn với Cố Trí Viễn thì đương nhiên tôi phải biết lý do anh ấy ly hôn chứ. Những chuyện này đều do chính miệng anh ấy kể cho tôi nghe đấy." Thấy cô ta không chút do dự đổ lỗi cho Thần An, Quý Vi không khỏi đau lòng thay cho thằng bé.
Sắc mặt Phương Tình lập tức trắng bệch. Cô ta không ngờ Cố Trí Viễn lại sẵn sàng kể cả chuyện này cho Quý Vi. Đàn ông chẳng phải trọng sĩ diện nhất sao? Vậy mà anh ấy chẳng quan tâm chút nào ư?
"Cô Phương, tôi còn phải lên lớp, cô cứ tự nhiên." Quý Vi nghĩ thầm, cô đoán đúng rồi, Phương Tình lần này quay lại chính là để níu kéo bố con họ.
Nhìn bóng lưng Quý Vi đi xa, Phương Tình vẫn chìm đắm trong cú sốc vừa rồi. Cố Trí Viễn lại kể chuyện đó cho Quý Vi không chút giấu giếm sao?
Phương Tình như người mất hồn đi lang thang trên phố. Cuối cùng, cô ta quyết định đến đơn vị cũ của Cố Trí Viễn để nói chuyện, ít nhất là thăm dò thái độ của anh. Cô ta nghĩ, dù lúc trước anh biết chuyện giữa cô ta và Thiếp Ngôn Phi cũng đâu có trực tiếp đòi ly hôn, nên chắc cô ta vẫn còn cơ hội chứ?
Phương Tình ôm tâm lý cầu may tìm đến đơn vị cũ của Cố Trí Viễn, cho đến khi được thông báo anh đã nghỉ việc từ năm ngoái. Chút hy vọng mong manh trong lòng cô ta tan biến sạch sẽ. Mặc dù kiếp trước sau này anh cũng rời đơn vị ra ngoài làm ăn, nhưng đó là chuyện của cuối năm nay. Vậy người "trọng sinh" giống cô ta... chính là anh sao? Suy đoán này khiến Phương Tình lạnh toát cả sống lưng.
Trưa tan học về nhà, Cố Trí Viễn đã nấu cơm xong xuôi đợi ba mẹ con. Lúc ăn cơm, Quý Vi không kìm được ngẩng đầu đ.á.n.h giá người đàn ông ngồi bên cạnh. Ừm, đẹp trai, sức khỏe tốt, lại còn một lòng một dạ thương vợ thương con. Bảo sao Phương Tình hối hận cũng là thường tình.
Nhận ra sự khác thường của cô nhưng Cố Trí Viễn không nói gì ngay. Đợi khi đuổi khéo hai đứa trẻ đi chỗ khác, anh mới nắm lấy tay Quý Vi, ghé sát tai cô thì thầm: "Lúc nãy ăn cơm sao em cứ nhìn anh bằng ánh mắt đó thế?"
"Ánh mắt gì cơ?" Quý Vi giả ngu.
"Ánh mắt như đang đ.á.n.h giá hàng hóa ấy." Cố Trí Viễn miêu tả lại cảm giác lúc đó.
Quý Vi bị anh chọc cười, sau đó mới chậm rãi nói: "Hôm nay Phương Tình đến trường tìm em. Hôm qua em đoán đúng rồi, cô ta hối hận rồi, muốn quay lại hàn gắn với bố con anh đấy."
"Cô ta đến trường tìm em á?" Nghe vậy, Cố Trí Viễn nhíu c.h.ặ.t mày.
"Dù nói thế nào thì chúng ta cũng không thể phủ nhận việc cô ta là mẹ ruột của Thần An được." Giọng Quý Vi có chút bất lực.
"Chuyện này anh sẽ giải quyết, hôm nay để em chịu thiệt thòi rồi." Cố Trí Viễn vừa nói vừa hôn lên trán cô, vẻ mặt đầy hối lỗi.
"Cũng chẳng phải chịu thiệt thòi gì, em chỉ thấy cô ta muốn níu kéo mà chẳng có chút chân thành nào. Đến trường thăm con mà ngay cả món quà nhỏ cũng không nỡ mua cho Thần An. Thật ra trẻ con dễ mua chuộc lắm." Quý Vi nói xong thì thở dài, cô thật sự đau lòng thay cho Thần An.
"Cô ta vốn ích kỷ, trong mắt cô ta Thần An chỉ là công cụ mà thôi." Chính Phương Tình đã từng nói câu này, cô ta sinh Thần An cũng chỉ để có cái cớ rời khỏi huyện Vân.
"Em sẽ cố gắng không để Thần An gặp mặt cô ta nữa. Những việc còn lại giao cho anh giải quyết nhé, đồng chí Cố Trí Viễn. Đây là lần đầu tiên tổ chức thử thách anh đấy, anh có làm tốt được không?" Quý Vi trêu chọc.
"Xin tổ chức hãy yên tâm, anh nhất định sẽ xử lý thỏa đáng." Cố Trí Viễn bị cô chọc cười nhưng vẫn đáp lại với vẻ nghiêm túc.
"Vậy tổ chức đợi tin tốt của anh." Quý Vi vỗ vai anh, rồi đứng dậy cùng anh dọn dẹp bát đũa.
"Nhất định sẽ khiến tổ chức hài lòng."
Tính ra, hai người đang trong giai đoạn trăng mật ngọt ngào, hễ có thời gian là lại quấn quýt bên nhau. Lúc Quý Vi đi ngủ trưa, Cố Trí Viễn cũng không vội đi giải quyết chuyện Phương Tình ngay mà ở trong phòng đọc sách, tiện tay ghi chép những thông tin anh tìm hiểu được từ bên ngoài vào cuốn sổ nhỏ.
Đợi ba mẹ con đến trường, Cố Trí Viễn mới đến nhà nghỉ để hỏi thăm tung tích của Phương Tình. Ngũ An bé xíu, cả thị trấn chỉ có hai cái nhà nghỉ nên tìm người rất dễ.
Phương Tình không ngờ Cố Trí Viễn lại chủ động tìm mình. Điều này càng khiến cô ta tin vào suy đoán trước đó. Cô ta nhìn người đàn ông đứng đối diện: "Anh cũng quay về rồi, đúng không?"
Cố Trí Viễn thấy thái độ và lời nói của cô ta thật kỳ quặc, chỉ đáp: "Đằng kia có quán trà, chúng ta qua đó nói chuyện."
Trong mắt Phương Tình, thái độ của anh chính là sự ngầm thừa nhận. Cô ta cười khổ, vậy ý nghĩa của việc cô ta trọng sinh là gì? Phương Tình vốn tưởng mình là "con cưng của trời" nay bắt đầu d.a.o động. Chẳng lẽ ông trời cho cô ta sống lại chỉ để chứng kiến sự thành công của anh sao? Khoan đã, nếu anh có thể thành công thì cô ta, người cũng có ký ức kiếp trước, chắc chắn cũng làm được chứ?
Vừa nảy ra ý nghĩ này, câu đầu tiên cô ta nói khi đến quán trà là: "Cố Trí Viễn, anh cho tôi vay hai nghìn tệ được không? Tôi sẽ trả lại cho anh sớm thôi."
Cố Trí Viễn thầm nghĩ, biết thế đã dẫn Quý Vi theo cùng để cô tự tai nghe xem mục đích thật sự của Phương Tình là gì. Hối hận cái nỗi gì chứ, rõ ràng là đến để vay tiền mà.
"Phương Tình, tôi hy vọng cô đừng lấy cớ thăm Thần An để làm phiền Quý Vi nữa. Nếu cô thật sự quan tâm đến con thì hãy thanh toán hết tiền cấp dưỡng trước đây cho tôi đã." Cố Trí Viễn không hiểu cô ta lấy đâu ra cái mặt dày để hỏi vay tiền anh.
"Sao? Xót vợ mới à? Tôi chỉ đến thăm con thôi, nếu anh không muốn thì sau này tôi không đến nữa là được chứ gì." Còn chuyện tiền cấp dưỡng thì cô ta chưa từng có ý định trả.
"Vậy thì nhớ lấy những lời cô vừa nói. Vì sự ngược đãi của cô mà Thần An phải điều trị tâm lý suốt cả một học kỳ mới bắt đầu khá hơn, tôi hy vọng cô đừng gây ảnh hưởng xấu đến thằng bé nữa." Nhắc đến con, giọng Cố Trí Viễn trở nên kiên định.
"Làm gì mà nghiêm trọng hóa vấn đề lên thế." Phương Tình cười khẩy.
"Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi. Hãy nhớ kỹ lời cô vừa nói, nếu không tôi không ngại kiện cô ra tòa lần nữa đâu." Giọng Cố Trí Viễn đầy vẻ nghiêm túc.
"Khoan đã, chuyện vay tiền tôi vừa nói anh thấy thế nào?" Phương Tình vội hỏi.
"Cô nghĩ chuyện đó còn cần phải cân nhắc sao? Không vay mượn gì hết." Cố Trí Viễn nghĩ thầm, dù đã làm vợ chồng mấy năm nhưng đúng là anh chẳng hiểu gì về người phụ nữ này cả.
"Tôi có phải là quỵt luôn đâu, anh đừng có keo kiệt thế chứ. Tôi biết rồi, anh sợ Quý Vi làm ầm ĩ lên đúng không? Tôi có thể viết giấy nợ mà." Phương Tình ra vẻ nhượng bộ.
"Liên quan gì đến cô ấy, là tôi không muốn dính dáng gì đến cô nữa. Trước đây thấy tình trạng Thần An không ổn nên tôi mới đồng ý ly hôn nhanh ch.óng để cô toại nguyện. Giờ nếu cô làm ảnh hưởng đến thằng bé, tôi rất sẵn lòng ra tòa làm cho ra nhẽ về số tiền và đồ đạc cô đã mang đi đấy." Giọng Cố Trí Viễn đầy vẻ cảnh cáo.
Nhận thấy sự nghiêm túc trong lời nói và ánh mắt sắc lạnh của anh, Phương Tình nuốt ngược những lời định nói vào trong. Cô ta biết anh nói được làm được.
Đợi anh đi khuất, cô ta mới hừ lạnh một tiếng. Ra vẻ cái gì chứ, cô ta có ký ức kiếp trước, cô ta cũng có thể làm nên sự nghiệp. Nghĩ đến đây, Phương Tình vội vã quay về nhà nghỉ, bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai, trước mắt là phải rời khỏi Ngũ An cái đã.
Chiều tối đón Quý Vi và các con về nhà, tiện thể anh kể cho cô nghe chuyện có người nhìn thấy Phương Tình ở bến xe. Lần này đến lượt Quý Vi ngạc nhiên: "Cô ta bỏ cuộc nhanh thế á?"
Cố Trí Viễn buồn cười nhìn cô: "Chứ còn sao nữa?"
"Không thể nào." Quý Vi cảm thấy với tính cách của Phương Tình, kiểu gì cô ta chẳng làm ra mấy chuyện "yêu sách".
"Sao em lại nói thế?" Cố Trí Viễn không hiểu.
"Em cứ có cảm giác cô ta đang ủ mưu làm chuyện gì đó động trời lắm." Quý Vi nghiêm túc nói.
