Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 10

Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:02

Xung quanh cổng phủ, toàn bộ quản gia, gia nhân và hộ vệ đồng loạt quỳ rạp xuống, cung kính hô lớn.

"Cung nghênh đại nhân, phu nhân hồi phủ!"

Dung Cẩn Xuyên nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay mềm mại của nàng, dắt nàng từng bước đi qua ngưỡng cửa lớn, từ đầu đến cuối không hề buông tay ra trước mặt toàn phủ.

Tạ Vãn Ca bước đi bên cạnh hắn, đầu óc có chút m.ô.n.g lung.

Nàng cũng không biết vì sao bản thân mình lúc đó lại không hề nhắc hắn buông tay ra.

Lời đồn "Thủ phụ đại nhân sủng thê vô độ" chắc chắn sẽ càng lan rộng sau ngày hôm nay.

Nàng vốn tưởng giữa hai người họ chỉ có một tờ giao ước lạnh lẽo kéo dài ba năm, sau ba năm sẽ đường ai nấy đi.

Nhưng kể từ khoảnh khắc được hắn mạnh mẽ kéo vào lòng n.g.ự.c ấm áp trên phố lớn.

Có một thứ cảm xúc gì đó đã âm thầm bén rễ, vượt qua ranh giới nghiêm ngặt của một cuộc hôn nhân giả.

Nàng từng cho rằng cuộc hôn nhân này chỉ là một vở kịch kéo dài ba năm.

Nhưng người đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng—

Dường như chưa từng xem nó là giả.

6.

Ba ngày sau sự việc chấn động trước cửa t.ửu lâu Trường Phong.

Tin đồn về phủ Thủ phụ đã lan rộng khắp mọi ngõ ngách trong kinh thành.

Tại các trà lâu, t.ửu quán hay các phủ đệ quyền quý, người ta thi nhau bàn tán.

Lời đồn thổi qua miệng thế gian ngày càng trở nên khoa trương, ly kỳ.

Họ bảo, vị Thủ phụ trẻ tuổi vốn nổi tiếng m.á.u lạnh kia đã nổi trận lôi đình chỉ vì phu nhân bị người ta chạm vào cổ tay.

Hắn suýt chút nữa đã hạ lệnh c.h.ặ.t đứt tay của Tống công t.ử ngay trên phố.

Hắn cưng chiều tân phu nhân đến mức không chịu rời nửa bước.

Hai người vừa đại hôn chưa lâu mà tình sâu nghĩa nặng, phu thê ân ái vô cùng.

Trong chính viện, A Cẩm vừa rót trà vừa hào hứng kể lại những gì nghe được bên ngoài.

Nàng vừa vui mừng cho chủ t.ử, vừa không giấu nổi sự tò mò trong ánh mắt.

Tạ Vãn Ca ngồi bên bàn sổ sách, ngón tay bất giác siết c.h.ặ.t tà áo.

Ký ức về cái ôm siết mạnh mẽ của hắn trên phố lớn và bầu không khí trong xe ngựa hôm ấy lại ùa về.

Nó khiến l.ồ.ng n.g.ự.c nàng có chút mất tự nhiên.

Nàng hít một hơi sâu, tự nhắc nhở bản thân.

"Đừng nghĩ nhiều, tất cả chỉ là diễn kịch cho người ngoài xem mà thôi."

Đúng lúc đó, quản gia Triệu Bá cung kính bước vào tiền sảnh bẩm báo.

"Phu nhân, tối nay phủ Trưởng công chúa mở yến tiệc thưởng mai."

"Thiếp mời vừa được gửi đến, mặt trên ghi rõ mời cả Thủ phụ đại nhân và phu nhân cùng dự."

Tạ Vãn Ca hơi nhướng mày, còn chưa kịp lên tiếng từ chối.

Một giọng nói trầm thấp, lạnh nhạt đã vang lên từ phía cửa phủ đệ.

Dung Cẩn Xuyên bước vào, nhàn nhạt buông một câu.

"Nếu đã muốn xem, vậy để họ xem cho rõ."

Hắn dừng bước, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng.

"Tối nay, phu nhân phải ở cạnh ta."

Hai chữ "ở cạnh" thốt ra từ miệng hắn trầm ổn nhưng không chứa chấp sự phản kháng.

Nàng khẽ khựng lại, cõi lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc mơ hồ.

Hắn đang muốn hoàn thành nghĩa vụ giao ước, hay thực sự muốn công khai đứng bên cạnh nàng?

Chiều tối, trời bắt đầu chuyển gió.

Tạ Vãn Ca đứng trước gương lớn trong chính viện, đổi một bộ lễ phục bằng gấm màu lam nhạt thích hợp dự tiệc.

Khi nàng chuẩn bị bước ra cửa, trên người chỉ khoác một lớp áo choàng mỏng bằng lụa.

Nàng nghĩ tiết trời thu này chưa đến mức quá lạnh.

Dung Cẩn Xuyên từ bên ngoài bước vào, vừa nhìn thấy trang phục của nàng, đôi mày thanh tú lập tức cau lại.

Hắn không nói một lời, quay sang ra hiệu cho thị vệ thân cận.

Trường An lập tức hiểu ý, cung kính dâng lên một chiếc hộp dài.

Bên trong là một chiếc áo choàng lông hồ màu trắng muốt, bên trong lót một lớp gấm mềm mại, sờ vào ấm áp vô cùng.

Tạ Vãn Ca khẽ xua tay từ chối.

"Đại nhân, trời chưa lạnh đến mức ấy đâu."

Dung Cẩn Xuyên bước tới, cầm lấy chiếc áo choàng, thản nhiên đáp.

"Đêm xuống có gió."

Hắn không đợi nàng đồng ý, tiến lên một bước, tự tay khoác chiếc áo choàng lông hồ lên bờ vai thanh mảnh của nàng.

Khoảng cách đột ngột thu hẹp, mùi trầm hương thanh nhạt, độc quyền trên người hắn lập tức bao bọc lấy nàng.

Ngón tay thon dài của hắn vô tình lướt qua vài sợi tóc mai bên tai nàng.

Hành động rất nhẹ, rồi lập tức thu lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tạ Vãn Ca ngẩng đầu nhìn hắn, chiếc áo choàng này bao bọc lấy nàng vừa vặn đến hoàn hảo.

Cứ như thể nó được may đo theo chính xác kích thước của nàng từ trước vậy.

Nàng nhịn không được, nhẹ giọng hỏi.

"Đại nhân luôn mang sẵn áo choàng của nữ nhân trên xe ngựa sao?"

Dung Cẩn Xuyên vẻ mặt bình thản, chỉnh lại cổ áo cho nàng, đáp lời ngắn gọn.

"Chuẩn bị cho nàng."

Tạ Vãn Ca lập tức nghẹn lời, không biết phải đáp lại thế nào.

Kiếp trước nàng có tật sợ lạnh, chỉ cần một trận gió thu cũng có thể khiến nàng đổ bệnh.

Nhưng ở kiếp này, nàng chưa từng nói với hắn điều ấy.

Nàng nheo mắt hỏi: "Sao đại nhân biết ta sợ lạnh?"

Hắn bất động thanh sắc, thản nhiên thu tay lại sau lưng.

"Quan sát vài ngày là biết."

Phía sau, Trường An vội vàng quay mặt đi chỗ khác, cơ mặt giật giật như đang cố nhịn cười.

Tạ Vãn Ca cúi đầu nhìn lớp lông hồ trắng muốt, lòng hoài nghi ngày càng sâu.

Chuyện này không thể đơn giản giải thích bằng hai chữ "quan sát" được.

Phủ Trưởng công chúa, đèn hoa rực rỡ.

Yến tiệc mùa thu tụ họp gần như đông đủ các gương mặt quyền quý nhất Kinh Thành.

Ngay khi Dung Cẩn Xuyên nắm tay Tạ Vãn Ca bước vào đại điện, toàn bộ không gian lập tức rơi vào một khoảng lặng ngắn.

Mọi ánh mắt của các mệnh phụ, tiểu thư và quan viên đều đổ dồn về phía hai người.

Có sự tò mò, có sự ghen tị, và cả những ánh mắt dò xét xem lời đồn "Thủ phụ sủng thê" có bao nhiêu phần sự thật.

Tạ Vãn Ca tinh mắt nhận ra Lâm Uyển Nhu cũng đang đứng ở một góc hành lang xa xa, sắc mặt ả ta cực kỳ khó coi.

Một vị phu nhân thế gia có quen biết cũ tiến lên, cố ý dùng lời lẽ dò xét.

"Thủ phụ đại nhân xưa nay vốn không thích dự những yến tiệc ngắm hoa thế này, hôm nay sao lại phá lệ quang lâm?"

Dung Cẩn Xuyên đứng bên cạnh nàng, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhàn nhạt đáp.

"Phu nhân muốn đến."

Tạ Vãn Ca hơi giật mình, rõ ràng chính hắn là người quyết định đi, bây giờ lại đổ hết lên đầu nàng.

Một lúc sau, có vài quan viên trẻ tuổi đi tới, có ý muốn mời Dung Cẩn Xuyên sang bàn nam khách ở đình đối diện để đàm đạo.

Một vị tiểu thư bên cạnh cười khẽ: "Đại nhân cứ đi đi, để Thủ phụ phu nhân ở lại đây trò chuyện cùng chúng ta là được rồi."

Dung Cẩn Xuyên bước chân không nhúc nhích, bàn tay dưới tà áo rộng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Hắn bình thản từ chối công khai.

"Phu nhân mới vào kinh chưa lâu, nhân sinh không quen, ta ở lại cùng nàng."

Trong suốt bữa tiệc, hắn ngồi ngay bên cạnh nàng, tự tay gắp vào bát nàng những món ăn thanh đạm.

Hắn né tránh tất cả những món có tính hàn, gắp chính xác những món nàng thích ăn.

Hành động của hắn tự nhiên, chu đáo đến mức không một ai có thể nhìn ra đây là một cuộc hôn nhân giả.

Ngay cả Tạ Vãn Ca ngồi bên cạnh cũng bắt đầu cảm thấy hoang mang, không phân biệt được thật giả.

Trưởng công chúa ngồi trên cao nhìn xuống, mỉm cười đầy ẩn ý.

"Dung đại nhân mới cưới phu nhân chưa bao lâu, sao đã hiểu rõ sở thích của nàng đến vậy?"

Dung Cẩn Xuyên không một chút chần chừ, giọng nói trầm thấp vang lên trước mặt mọi người.

"Để tâm thì sẽ biết."

Sau khi yến tiệc kết thúc, khách khứa tản ra vườn sau để thưởng ngoạn cảnh đêm.

Lối đi bằng đá xanh trong vườn vừa được tổng quản cho người tẩy rửa, mặt đá còn đọng nước, vô cùng trơn trượt.

Tạ Vãn Ca bước đi hơi nhanh, tà váy lễ phục dài bất ngờ vướng vào một góc bậc thềm đá.

Nàng mất đà, người nghiêng đi, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

"Cẩn thận."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.