Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 18
Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:03
Nàng bỗng bàng hoàng nhận ra, sóng gió phản diện đã qua đi, nhưng thời gian của bản giao ước này đã bắt đầu lạnh lùng trôi từng ngày một.
Người đàn ông này vẫn luôn giữ đúng từng lời hứa hẹn với nàng, không sai một ly.
Kể cả lời hứa sẽ trả tự do, để nàng rời khỏi cuộc đời hắn sau ba năm ngắn ngủi.
Sau khi mọi nguy hiểm bên ngoài được dẹp sạch, trở ngại lớn nhất ngăn cách giữa hai người lúc này không còn là kẻ thù nữa.
Mà lại chính là bản giao ước do chính tay hai người từng ký kết.
Tạ Vãn Ca đứng yên một lúc lâu, nàng không hề đưa tay cầm lấy tờ giao ước trên bàn.
Nàng khẽ ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của hắn, nhẹ nhàng buông một câu.
"Đại nhân, đêm đã khuya rồi."
"Chúng ta về nhà thôi."
Dung Cẩn Xuyên nghe vậy liền khẽ khựng người lại, ngón tay hắn run lên một cái bấm sâu vào tờ giấy.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi thành thân, nàng chủ động gọi phủ Thủ phụ này là "nhà".
Hắn im lặng thu tờ giao ước cất trở lại vào ngăn kéo bí mật, không nói lời nào.
Nhưng bàn tay hắn khi giữ tờ giấy siết c.h.ặ.t đến mức khiến góc giấy tuyên thành hơi nhăn nhúm lại.
Vụ án kết thúc đại thắng, danh dự của nàng đã trở về vẹn nguyên.
Những kẻ từng nhẫn tâm hại nàng kiếp trước đều đã bị tống vào đại lao chờ ngày định tội c.h.ế.t.
Tạ Vãn Ca vốn tưởng từ đây về sau nàng và hắn có thể yên bình sống tiếp những ngày tháng êm đềm hằng ngày.
Nhưng nàng quên mất, bản giao ước ba năm kia chưa từng biến mất.
Và thời hạn hòa ly định mệnh ấy...
Vẫn đang từng ngày, từng ngày đếm ngược đến gần.
9.
Ba năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
Đầu xuân tại phủ Thủ phụ, hoa hải đường trong sân viện vừa nở rộ, rực rỡ một góc trời.
Tạ Vãn Ca đứng dưới hiên, nhìn những cánh hoa mỏng manh lay động trong gió xuân.
Trong ba năm ấy, nàng đã quản lý phủ Thủ phụ vô cùng ổn thỏa, quy củ gãy gọn.
Những sản nghiệp cũ của mẫu thân nàng cũng được gây dựng lại hoàn toàn từ đống tro tàn.
Giờ đây, chúng đã trở thành một thương hội lớn có tiếng tăm lừng lẫy tại Giang Nam và Kinh Thành.
Trong phủ, không còn một ai dám nghi ngờ địa vị chính thất độc tôn của nàng.
Gia nhân từ lâu đã quen thuộc với những thói quen bình dị của hai người.
Đại nhân xưa nay chỉ dùng bữa khi phu nhân có mặt bên bàn.
Phu nhân luôn tự tay chuẩn bị sẵn một ấm trà an thần ấm áp đặt trong thư phòng của hắn.
Đại nhân bận rộn quốc sự đến mấy vẫn nhớ rõ canh giờ uống t.h.u.ố.c bồi bổ của phu nhân.
Phu nhân biết mỗi khi đại nhân đau đầu sẽ im lặng, không thích người khác lên tiếng làm phiền.
Hai người họ thường cùng nhau xem sổ sách, bàn luận thương hội dưới hiên nhà mỗi buổi chiều tà.
Buổi sáng hôm ấy, Dung Cẩn Xuyên chuẩn bị rời phủ để vào triều sớm.
Trước khi bước xuống bậc thềm, hắn dừng lại, tự tay chỉnh lại chiếc trâm cài tóc hơi bị lệch cho nàng.
Tạ Vãn Ca khẽ mỉm cười, thuận tay sửa lại cổ áo quan phục hơi nhăn cho hắn.
Mọi hành động phối hợp tự nhiên, nhuần nhuyễn như đã lặp đi lặp lại vô số lần trong đời.
Quản gia Triệu Bá đứng nhìn từ xa, vui vẻ nói nhỏ.
"Đại nhân và phu nhân càng ngày càng giống một đôi phu thê lâu năm."
Tạ Vãn Ca mỉm cười nhạt, gật đầu tiễn hắn ra đại môn.
Nhưng khi quay trở vào phòng, ánh mắt nàng bỗng khựng lại khi nhìn thấy tờ lịch trên bàn.
Một ngày trên tờ lịch đã được khoanh tròn bằng mực đỏ rực rỡ, ch.ói mắt.
Chính là ngày giao ước ba năm giả thành thân kết thúc.
Cuộc sống bình yên giữa họ từ lâu đã không còn là một màn diễn kịch lạnh lẽo nữa.
Chỉ có bản giao ước cũ kỹ kia vẫn đang lạnh lùng nhắc nhở rằng tất cả sắp sửa kết thúc.
Nụ cười trên môi Tạ Vãn Ca chậm rãi biến mất, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại một nhịp đau nhói.
Nàng lẩm bẩm trong miệng, thanh âm cực khẽ.
"Còn đúng ba ngày."
Chiều cùng ngày, ánh nắng chạng vạng nhuộm vàng thư phòng phủ Thủ phụ.
Sau khi từ triều đình trở về, Dung Cẩn Xuyên gọi thị vệ thân cận Trường An vào bên trong.
Hắn im lặng đặt lên bàn trà vài món đồ đã được chuẩn bị vô cùng chu toàn từ trước.
Một tờ hòa ly thư đã viết sẵn nét chữ ngay ngắn, một xấp khế ước tài sản khổng lồ đứng tên Tạ Vãn Ca.
Khế đất của một trang viên lớn nằm bên bờ sông yên ả ở Giang Nam.
Danh sách những hộ vệ tinh anh, tuyệt đối trung thành sẽ đi theo bảo vệ nàng sau khi rời Kinh Thành.
Và một phong thư viết tay gửi riêng cho quan viên địa phương Giang Nam, nhờ họ âm thầm che chở nàng.
Trường An nhìn đống đồ vật trên bàn, không nhịn được mà đỏ mắt, tiến lên một bước hỏi nhỏ.
"Đại nhân, người thật sự muốn để phu nhân rời đi sao?"
Dung Cẩn Xuyên chắp tay sau lưng, nhìn ra cửa sổ, im lặng một lúc lâu.
Hộp gỗ chứa bức họa năm xưa và chiếc khăn tay cũ vẫn được hắn đặt đặt ngay ngắn bên cạnh.
Hắn hít một hơi sâu, giọng nói trầm thấp giấu đi sự đau đớn khôn cùng.
"Nàng muốn tự do. Ta đã hứa."
Trường An c.ắ.n răng, không cam lòng nói: "Nhưng ba năm qua, phu nhân chưa từng nhắc đến việc rời phủ một lần nào."
Dung Cẩn Xuyên lầm tưởng nàng giữ kẽ, hắn khẽ lắc đầu, thâm thanh khàn đặc.
"Nàng không nhắc, là vì không muốn khiến ta khó xử."
"Ta không thể dùng sự chăm sóc của ba năm qua để làm cái cớ ép buộc nàng phải đổi ý."
Trường An cúi đầu nhìn phần chữ ký ở cuối tờ hòa ly thư, phát hiện nó vẫn bỏ trống.
"Nhưng đại nhân... người vẫn chưa ký tên mình vào."
Dung Cẩn Xuyên chậm rãi bước tới bàn, cầm cây b.út lông lên, nhúng đẫm mực tàu.
Ngòi b.út của vị Thủ phụ dừng lại trên mặt giấy tuyên thành rất lâu, run rẩy, không cách nào hạ xuống.
Đúng lúc ấy, bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rất nhẹ của Tạ Vãn Ca.
Nàng định đến đưa trà, nhưng vừa đến cửa đã vô tình nghe được câu nói lạnh lùng của Dung Cẩn Xuyên.
"Ngày mai đưa hòa ly thư cho phu nhân."
Nàng nghe được câu nói ấy, cả người chấn động, bước chân khựng lại giữa không trung.
Nàng lầm tưởng hắn thật sự muốn dứt khoát chấm dứt cuộc hôn nhân này đúng hạn, không muốn giữ nàng.
Tạ Vãn Ca c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lặng lẽ xoay người rời đi trước khi người bên trong phát hiện ra sự có mặt của mình.
Trong thư phòng, một giọt mực đen từ đầu b.út lông đột ngột rơi xuống mặt giấy lót.
Nó làm nhòe đi đúng vị trí mà hắn bắt buộc phải ký tên mình vào.
Sau khi nghe được cuộc trò chuyện trong thư phòng, Tạ Vãn Ca cảm thấy cõi lòng mình hoàn toàn trống rỗng.
Hai ngày cuối cùng của giao ước, nàng bắt đầu thu lại những thói quen đã hình thành suốt ba năm qua.
Nàng không còn pha trà an thần mang vào thư phòng cho hắn vào mỗi buổi đêm muộn nữa.
Nàng không còn ngồi ở phòng ăn chờ đợi hắn trở về để cùng dùng bữa tối.
Nàng lặng lẽ lấy chiếc áo choàng lông hồ của mình ra khỏi chiếc xe ngựa chung của hắn.
Nàng quay về phòng, bảo A Cẩm bắt đầu kiểm kê quần áo, đồ đạc riêng của mình để chuẩn bị dọn ra ngoài.
Dung Cẩn Xuyên lập tức nhận ra sự thay đổi lạnh nhạt, xa cách bất thường này của nàng.
Nhưng hắn lại nghĩ, nàng làm vậy là vì đang mong chờ ngày hòa ly để tìm lại tự do cho bản thân.
Để tôn trọng nàng, hắn cũng bắt đầu ép buộc bản thân phải giữ khoảng cách nghiêm ngặt.
Hắn không còn bước chân vào chính viện của nàng quá lâu như trước, tránh làm nàng khó xử.
Hắn không đợi nàng ăn cơm, dùng bữa qua loa một mình ở ngoại viện rồi vội vã rời đi.
Hắn không hỏi nàng có muốn cùng tham dự các yến tiệc của thế gia nữa, chỉ bảo người đưa thiệp đi.
Mỗi khi có việc cần dặn dò, hắn chỉ nhờ quản gia Triệu Bá truyền lời thay, chứ không tự mình đến gặp nàng.
Cả phủ Thủ phụ rộng lớn bỗng chốc rơi vào một bầu không khí yên lặng, ngột ngạt đến đáng sợ.
Đám gia nhân đi lại đều khúm núm, cảm nhận được có điều gì đó vô cùng bất ổn đang diễn ra.
Quản gia Triệu Bá rơm rớm nước mắt, tìm gặp Tạ Vãn Ca ở hành lang, nhỏ giọng dò hỏi.
"Phu nhân, có phải người và đại nhân đang giận dỗi nhau chuyện gì không?"
Tạ Vãn Ca cúi đầu nhìn mũi giày thêu của mình, thanh âm bình thản nhưng đượm buồn.
"Không có."
"Chỉ là giao ước sắp hết."
Nói xong, nàng xoay người bước đi, bỏ lại vị quản gia già đứng thở dài thườn thượt.
Đêm ấy, Dung Cẩn Xuyên ngồi một mình trước bàn ăn lớn đầy ắp thức ăn trong phòng ăn rộng.
Món canh gà hầm thanh đạm trên bàn đã nguội ngắt tự bao giờ.
Hắn vẫn không động đũa, đôi mắt thâm trầm vô thức nhìn chằm chằm về phía chiếc ghế trống đối diện.
Nơi đó, ba năm qua, luôn có một nữ t.ử dịu dàng ngồi mỉm cười nhìn hắn dùng bữa.
Ngày cuối cùng trước khi thời hạn giao ước chính thức hết hạn.
