Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 19

Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:04

Tại kho riêng của chính viện, Tạ Vãn Ca đang đứng kiểm tra lại những hòm xiêm y đơn sơ của mình.

Triệu Bá bỗng bưng một chiếc tráp gỗ mun lớn, nặng trịch bước vào phòng, đặt lên bàn.

Ông lau nước mắt, nghẹn ngào nói với nàng.

"Phu nhân, đây là những thứ đại nhân đã tự tay chuẩn bị cho người từ nhiều tháng trước."

Tạ Vãn Ca hơi khựng lại, chậm rãi bước tới mở nắp chiếc tráp gỗ ra xem.

Bên trong chứa đầy những vật dụng khiến nàng hoàn toàn chấn động tâm can.

Khế đất của một trang viên lớn nằm ngay sát bờ sông lộng lẫy ở vùng Giang Nam sông nước.

Ngân phiếu của kho bạc lớn với số lượng khổng lồ, đủ để nàng sống sung túc, xa hoa cả đời không lo nghĩ.

Bản danh sách sản nghiệp riêng đã được cơ quan phủ đệ Đại Lý tự đóng dấu xác nhận hợp pháp.

Một tờ lộ dẫn thông hành rời Kinh Thành đã được đóng dấu triều đình sẵn sàng.

Tên tuổi của một đội hộ vệ tinh anh, tuyệt đối trung thành sẽ đi theo tháp tùng, bảo vệ nàng.

Một bức thư tay của Thủ phụ gửi riêng cho thương hội Giang Nam, nghiêm lệnh không một ai được phép làm khó nàng.

Và cả một chiếc hộp nhỏ đựng đầy những phương t.h.u.ố.c quý chữa bệnh sợ lạnh mà nàng thường dùng hằng năm.

Trang viên bên sông ở Giang Nam kia, nằm đúng ngay vị trí năm mười sáu tuổi nàng từng cứu mạng hắn dưới tán hải đường.

Tạ Vãn Ca chợt nhớ lại, một năm trước, trong một buổi chiều thưởng trà, nàng từng vô tình thốt ra một câu.

"Sau này nếu có thể rời khỏi Kinh Thành náo nhiệt này, ta chỉ muốn đến sống ở một trang viên bên bờ sông Giang Nam, tự tay trồng một sân đầy hoa hải đường, bình lặng qua ngày."

Hóa ra, người đàn ông ấy luôn ghi nhớ sâu sắc từng lời nói bâng quơ nhỏ nhặt nhất của nàng.

Không chỉ ghi nhớ, hắn còn âm thầm chuẩn bị tất cả mọi thứ hoàn hảo nhất để nàng có thể sống cuộc đời tự do tự tại ấy mà không cần phải phụ thuộc hay dựa dẫm vào bất kỳ một ai.

Nơi ấy có mọi thứ nàng muốn, chỉ thiếu chàng.

Triệu Bá đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói run run.

"Đại nhân dặn thảo dân, sau này phu nhân muốn đi đâu thì đi, người được tự do rồi."

"Nhưng đại nhân bảo, dù người có đi đến tận chân trời góc bể nào, cũng tuyệt đối không được để người phải chịu một chút khổ cực, uất ức nào."

Tạ Vãn Ca cầm tờ khế ước đất Giang Nam trong tay, những ngón tay thon dài run rẩy dữ dội.

Nàng bỗng bàng hoàng nhận ra, Dung Cẩn Xuyên từ đầu đến cuối không hề muốn đẩy nàng đi, không hề chán ghét nàng.

Hắn chỉ đang nghiêm túc, dùng cả tấm lòng để thực hiện lời hứa năm xưa: trả lại tự do hoàn toàn cho nàng mà thôi.

Nơi hắn chuẩn bị cho nàng có tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này.

Nhưng nếu không có hắn bên cạnh, đống vàng bạc và trang viên hải đường kia đối với nàng còn có ý nghĩa gì nữa?

Chiều muộn, gió xuân thổi qua sân viện, làm rụng rơi những cánh hoa hải đường hồng nhạt.

Tạ Vãn Ca ngồi thẫn thờ dưới gốc cây hải đường cổ thụ, tà áo khẽ bay trong gió.

Nàng đã dành suốt ba năm qua để chữa lành hoàn toàn những vết thương rách nát của kiếp trước.

Nàng không còn là một Tạ Vãn Ca yếu đuối, si mê mù quáng để kẻ khác chà đạp nữa.

Nàng nhìn chiếc tráp gỗ mun đặt bên cạnh, rồi quay sang nhìn A Cẩm đang đứng lo lắng phía sau.

A Cẩm mím môi, đ.á.n.h bạo nhỏ giọng hỏi nàng.

"Phu nhân... người thật sự muốn dọn đồ rời khỏi phủ Thủ phụ sao?"

Tạ Vãn Ca khẽ ngước mắt nhìn lên những đóa hoa hải đường rực rỡ, tâm trí nàng lướt qua từng hình ảnh của ba năm chung sống.

Màn Dung Cẩn Xuyên mạnh mẽ kéo nàng vào lòng, công khai gằn giọng cảnh cáo Tống Cảnh Hành trên phố lớn.

Bát t.h.u.ố.c ấm áp có vị ngọt nhẹ của cam thảo mà hắn đã tự tay đứng bên bếp lửa sắc cho nàng giữa đêm đông.

Chiếc áo choàng lông hồ trắng muốt luôn được chuẩn bị sẵn sàng trên xe ngựa mỗi khi trời chuyển gió lạnh.

Những bữa cơm chiều tĩnh lặng, hắn luôn kiên nhẫn ngồi đọc công văn chờ đợi nàng bước vào phòng ăn.

Màn hắn đường đường chính chính đứng chắn trước mặt nàng giữa Kim Loan điện, quát hỏi bá quan văn võ: "Phu nhân của thần, ai dám động?"

Những đêm dài nàng giật mình tỉnh giấc vì những cơn ác mộng của kiếp trước, ánh đèn dầu từ phòng làm việc của hắn vẫn luôn sáng rực, sưởi ấm nỗi sợ hãi trong lòng nàng.

Và những buổi sáng sớm, hắn luôn lặng lẽ đặt một chiếc lò sưởi tay ấm áp bên cạnh gối nằm của nàng trước khi vào triều.

Tạ Vãn Ca khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt ấm áp lăn dài trên gò má thanh tú.

Nàng từng cho rằng, "tự do" đích thực của cuộc đời này là không thuộc về bất kỳ ai, không bị bất kỳ cuộc hôn nhân nào ràng buộc.

Nhưng giờ đây, sau khi cùng hắn trải qua ba năm bình dị, nàng cuối cùng đã hoàn toàn hiểu rõ lòng mình.

Tự do thật sự của một con người, là được tự do lựa chọn người mà trái tim mình muốn ở bên cạnh cả đời.

A Cẩm nhìn thấy giọt nước mắt của chủ t.ử, lo lắng hỏi: "Phu nhân... người còn sợ hãi sao?"

Tạ Vãn Ca mở mắt ra, đôi mắt trong veo ngập tràn sự kiên định chưa từng có.

"Vẫn sợ."

"Nhưng ta càng sợ mình lại bỏ lỡ chàng thêm một lần nữa."

Nàng dứt khoát đứng bật dậy khỏi ghế đá.

Nàng không mang theo tờ khế ước đất Giang Nam, không cầm theo xấp ngân phiếu và tờ lộ dẫn rời kinh.

Nàng chỉ đưa tay lấy bản giao ước ba năm giả thành thân năm xưa cất trong hộp gỗ mun, bước những bước chân dứt khoát, đi thẳng về phía thư phòng ngoại viện của hắn.

Nàng không muốn để nỗi đau của kiếp trước quyết định, hủy hoại cuộc đời ở kiếp này của mình nữa. Nàng chủ động chọn tình yêu, chọn ở lại bên hắn.

A Cẩm nhìn theo bóng lưng dứt khoát của chủ t.ử, đưa tay lau nước mắt, nở một nụ cười hạnh phúc.

"Phu nhân cuối cùng cũng chịu quay đầu nhìn lại rồi."

Đêm khuya thanh vắng, cơn mưa xuân lất phất rơi bên ngoài cửa sổ thư phòng phủ Thủ phụ.

Dung Cẩn Xuyên ngồi bất động một mình trước chiếc bàn làm việc lớn, ánh nến lay lắt chiếu rõ gương mặt góc cạnh, mệt mỏi của hắn.

Tờ hòa ly thư được đặt ngay ngắn, phẳng phiu ngay trước mặt hắn.

Hắn đã thay đến cây b.út lông thứ ba, nghiên mực tàu trên bàn cũng đã khô cạn rồi được mài lại đến mấy lần.

Nhưng ở phần ký tên của phu quân cuối tờ giấy, tên họ của hắn vẫn hoàn toàn bỏ trống, không cách nào hạ b.út viết xuống.

Trong thâm tâm hắn, từng khoảnh khắc tươi đẹp của ba năm qua liên tục tái hiện rõ mồn một như một cuốn phim chiếu chậm.

Khoảnh khắc nàng lần đầu tiên đứng giữa đại sảnh, khẽ mỉm cười gọi phủ Thủ phụ này là "nhà".

Khoảnh khắc nàng dịu dàng tiến lại gần, tự tay buộc lại dải đai áo quan phục cho hắn trước khi vào triều.

Khoảnh khắc nàng mệt mỏi, ngủ quên mất trên chiếc bàn nhỏ trong thư phòng khi cùng hắn đối chiếu sổ sách.

Và nụ cười rạng rỡ, thục nữ của nàng khi đứng dưới tán hoa hải đường nở rộ đón hắn trở về phủ mỗi buổi chiều muộn.

Dung Cẩn Xuyên lấy bức họa thiếu nữ áo xanh bên sông Tần Hoài và chiếc khăn tay cũ ra, đặt lên lòng bàn tay ngắm nhìn.

Hắn vuốt ve gương mặt thiếu nữ trong tranh, cất giọng khàn đặc, đầy sự bất lực, đau đớn sâu kín.

"Ta đã hứa sẽ trả tự do cho nàng."

Hắn biết rõ, chỉ cần hắn hạ b.út ký tên mình vào tờ giấy này, sáng mai nàng sẽ đường đường chính chính bước ra khỏi phủ, tìm kiếm cuộc sống tự do mà nàng khát khao.

Hắn cũng biết rõ, sau khi nàng đi, cả đời này hắn sẽ không bao giờ cưới thêm bất kỳ một nữ nhân nào khác nữa, cái phủ đệ này sẽ lại trở về với vẻ lạnh lẽo, c.h.ế.t ch.óc như xưa.

Hắn cầm cây b.út lông lên, hít một hơi thật sâu, định ép buộc bản thân phải viết chữ xuống.

Nh Ngòi b.út vừa chạm nhẹ vào mặt giấy tuyên thành, bàn tay to lớn của vị quyền thần tối cao bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Hắn phát hiện ra, bản thân mình thà đối đầu với cả triều đình, chứ không cách nào tự tay viết tên mình lên một tờ hòa ly thư để đẩy nàng đi. Hắn hoàn toàn không thể buông bỏ nổi nàng.

"Két..."

Tiếng cửa thư phòng bỗng nhiên bị đẩy mở ra từ bên ngoài.

Dung Cẩn Xuyên giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tạ Vãn Ca đang đứng dưới ánh đèn dầu ở cửa.

Nàng mặc một bộ y phục thanh nhã, mái tóc dài buông xõa bên vai, trong tay nàng cũng đang cầm một bản giao ước ba năm tương tự.

Tạ Vãn Ca sải bước đi thẳng đến trước bàn làm việc, ánh mắt nàng hạ xuống nhìn tờ hòa ly thư đang đặt mở rộng.

Phần tên của nàng đã được hắn viết vô cùng nắn nót, ngay ngắn từ trước.

Nhưng phần ký tên của phu quân ở bên cạnh, vẫn hoàn toàn trống trơn, nghiên mực bên cạnh đã cạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - Chương 19: 19 | MonkeyD