
Vật Đổi Sao Dời
Năm ấy, kinh thành vào cuối thu, gió thổi qua tường đỏ ngói xanh như lưỡi dao mỏng, cắt vào lòng người đến lạnh.
Tạ Uyển Ninh đã từng cho rằng đời mình sẽ đi theo một con đường rất rõ ràng: nàng gả cho Tiêu Cảnh Hành, làm thế tử phi của phủ Vĩnh Ninh Hầu, sinh con, quản gia, giữ nền nếp, sống một đời được người ta khen là đoan trang, hiền hậu, không một vết xước.
Đó là thứ tương lai nàng đã tự tay sắp đặt từ khi còn rất trẻ, khi Tiêu Cảnh Hành còn chưa có quyền thế như bây giờ, khi hắn vẫn chỉ là một thiếu niên mặc áo xanh, đứng trong mưa xuân ở bậc thềm Tạ phủ, cúi đầu cảm tạ nàng vì một chiếc áo choàng nàng đưa.
Nàng từng nghĩ, người có thể ghi nhớ ân tình của nàng, nhất định cũng sẽ ghi nhớ nàng cả đời.
Sau này nàng mới hiểu, con người ta có thể ghi nhớ ân tình, nhưng không nhất định ghi nhớ người đã cho ân tình.












