Vật Đổi Sao Dời - Chương 2
Cập nhật lúc: 24/07/2026 02:01
Thì ra trong mắt hắn, nàng đã thành người ngoài từ lúc nào không biết.
Từ những lời hắn nói thêm, Tạ Uyển Ninh dần ghép được cả một bức tranh ghê người.
Tiêu Cảnh Hành không chỉ động tâm với Tạ Uyên.
Hắn còn muốn mượn Tạ phủ, mượn thân phận của nàng, mượn hôn ước giữa hai người để làm bàn đạp cho mình. Hắn biết phụ thân nàng đang đứng ở phe nào, biết mối liên hệ giữa Tạ phủ và triều đình, biết mình muốn vượt qua những đối thủ khác thì phải có một mối ràng buộc chắc chắn. Tạ Uyên là người khiến hắn mềm lòng, còn Tạ Uyển Ninh là người khiến hắn bước được lên bậc thang.
Nói cách khác, nàng là chiếc thang.
Tạ Uyển Ninh đã ngồi rất lâu trong thư phòng hôm ấy, không nói một lời. Nàng nhìn bàn tay mình, nhìn móng tay sơn nhạt, nhìn tách trà lạnh dần. Trong khoảnh khắc đó, nàng chợt hiểu một chuyện rất rõ: trước giờ nàng không phải là người thắng hay thua trong tình cảm này, mà ngay từ đầu nàng đã bị đặt vào vị trí có thể bị hy sinh bất cứ lúc nào.
Sự thất vọng chân chính không ồn ào.
Nó lạnh, nó câm, nó đi vào tận gốc rễ.
Thế là Tạ Uyển Ninh bắt đầu âm thầm điều tra.
Nàng không làm ầm lên, cũng không vạch trần ngay lập tức. Nàng là người sống trong Tạ phủ nhiều năm, hiểu rõ nếu chưa đủ bằng chứng mà nổi giận thì kẻ đau không phải là nam nữ chính kia, mà là chính nàng. Cho nên nàng nhẫn nại. Nàng tìm người, tìm vật, tìm đường lui.
Rất nhanh nàng đã tìm ra thứ khiến nàng thật sự c.h.ế.t tâm.
Trong một lần sắp xếp đồ cũ cho Tạ Uyên, nàng vô tình phát hiện dưới đáy hòm gỗ là một xấp thư được giấu cẩn thận. Chữ viết trên thư rõ ràng là của Tiêu Cảnh Hành. Không phải những lời đường mật đơn sơ, mà là những kế hoạch rất thực tế: khi nào hắn cần Tạ phủ giúp gì, khi nào cần Tạ Uyên giữ chân ai, khi nào cần dùng danh nghĩa của Tạ Uyển Ninh để khiến người khác tin hắn vô tội. Giữa những câu tính toán ấy, cuối thư luôn có vài dòng riêng dành cho Tạ Uyên, mềm hơn, dịu hơn, nói nàng là người hiểu hắn nhất, là người duy nhất khiến hắn muốn thay đổi.
Những dòng ấy giống như con d.a.o mỏng.
Bởi Tiêu Cảnh Hành chưa từng viết cho Tạ Uyển Ninh như thế.
Nàng cầm lá thư, tay run đến mức gần như không giữ được. Không phải vì nàng còn yêu sâu đậm đến thế, mà vì nàng phát hiện ra mình đã bị lừa trong một trò rất lớn. Từ đầu đến cuối, người mà nàng từng định giao cả tương lai cho thực ra chưa từng đặt nàng vào tim. Hắn chỉ coi nàng là đường đi ngắn nhất.
Còn Tạ Uyên thì sao?
Tạ Uyên không vô tội.
Chị nàng biết tất cả.
Chị nàng không phải kiểu người bị ép buộc mơ hồ. Ngược lại, chị nàng biết Tiêu Cảnh Hành có hôn ước với nàng, biết Tạ Uyển Ninh đã từng có ý với hắn, biết mối quan hệ này sẽ làm em gái mình đau. Nhưng Tạ Uyên vẫn nhận những thứ hắn tặng, vẫn để hắn bước vào khoảng không riêng tư của mình, vẫn hưởng thụ cảm giác được một người đàn ông có dã tâm như thế đặt mình vào vị trí đặc biệt.
Có lẽ Tạ Uyên cũng từng do dự.
Có lẽ nàng ấy cũng từng sợ.
Nhưng cuối cùng, nàng ấy vẫn chọn sự quan tâm mà Tiêu Cảnh Hành cho mình, hơn là thương xót dành cho em gái.
Đó là điều Tạ Uyển Ninh không thể tha thứ.
Không phải bởi nàng quá coi trọng chữ nghĩa tỷ muội, mà vì nàng ghét nhất loại phản bội có thể nhìn thấy mà vẫn giả vờ không thấy. Nếu một người thẳng thừng cướp đoạt, nàng còn có thể cãi. Nếu một người công khai tranh đoạt, nàng còn có thể giành. Nhưng loại phản bội đứng sau lưng, dùng dáng vẻ yếu đuối và vô tội để nhận lấy thứ không thuộc về mình, mới thật sự khiến người ta đau đến nửa đêm không ngủ được.
Đêm hôm ấy, Tạ Uyển Ninh không khóc.
Nàng chỉ ngồi một mình trong phòng rất lâu, cho đến khi đèn dầu cạn dần, cho đến khi bên ngoài chỉ còn tiếng gió lùa qua hàng trúc.
Sau đó nàng làm một việc mà tất cả mọi người trong phủ đều không ngờ tới.
Nàng chủ động xin phụ thân giải hôn.
Phụ thân nàng nổi giận.
Mẹ cả tưởng nàng phát điên.
Tạ Uyên thì tái mặt, nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ đau lòng, tưởng như mình là người bị cuốn vào giữa. Còn Tiêu Cảnh Hành, hắn đến tìm nàng ngay trong ngày. Hắn không hề nặng lời, thậm chí còn nói nhiều hơn bình thường. Hắn hy vọng nàng bình tĩnh, hy vọng nàng hiểu thế cục, hy vọng nàng đừng vì chút chuyện riêng mà ảnh hưởng đến đại sự. Hắn nói rất nhiều, nhưng tựu trung chỉ có một ý: hắn không muốn mất Tạ phủ, càng không muốn mất quyền lực có được từ nàng.
Tạ Uyển Ninh nghe hết.
Rồi nàng chỉ nói một câu duy nhất, nhưng câu ấy khiến sắc mặt hắn thay đổi lần đầu tiên.
Nàng nói, nàng đã từng muốn làm người đứng bên cạnh hắn, nhưng giờ nàng thấy ghê tởm chính mình vì đã từng muốn như vậy.
Sau đó nàng quay người đi.
Dứt khoát, sạch sẽ, không ngoảnh lại.
Tạ phủ đương nhiên không dễ buông người. Phụ thân nàng muốn giữ nàng lại vì danh dự, vì lợi ích, vì thể diện. Mẹ cả càng muốn ép nàng tiếp tục làm thế t.ử phi dự bị cho đến khi mọi việc được sắp xếp ổn thỏa. Nhưng Tạ Uyển Ninh, người luôn im lặng nhiều năm ấy, lần đầu tiên cầm đao cắt một nhát thật sâu vào vòng trói của mình.
Nàng đem toàn bộ bằng chứng sao chép lại, âm thầm giao cho người bên ngoài phủ mà nàng đã chuẩn bị từ trước. Nàng chuyển tài vật của mình ra ngoài. Nàng khiến những người từng tin nàng hiểu rằng nàng không phải kẻ chỉ biết cúi đầu chịu đựng. Và nàng chọn đúng thời điểm khiến Tiêu Cảnh Hành không thể hoàn toàn dùng nàng để đổi lấy quyền thế nữa.
Cuộc hôn ước kéo dài nhiều năm, rốt cuộc tan vỡ trong một buổi sáng đầy mây.
Khi tin tức truyền ra, kinh thành bàn tán rất lâu. Người thì bảo Tạ Uyển Ninh quá cứng, người thì nói nàng giữ thể diện cho mình là đúng, người khác lại chê nàng không biết nhẫn nhịn để thành đại sự. Nhưng nàng chẳng quan tâm.
Nàng chỉ nhớ cảm giác đêm trước ngày rời khỏi Tạ phủ.
