Vật Đổi Sao Dời - Chương 3
Cập nhật lúc: 24/07/2026 02:01
Cảm giác như cuối cùng cũng nhấc được một tảng đá đè trên n.g.ự.c mình suốt nhiều năm.
Rời Tạ phủ không có nghĩa là nàng c.h.ế.t. Ngược lại, đó là lúc nàng sống.
Tạ Uyển Ninh đến Giang Nam.
Nơi ấy không có những bức tường cao ngột ngạt của kinh thành, không có ánh nhìn dò xét của mẹ cả, không có sự giả dối được che bằng lễ nghi. Ở Giang Nam, nàng mua một tòa tiểu viện gần bến nước, phía trước có hàng liễu rủ, phía sau là vườn trà bỏ hoang của một thương hộ cũ. Ban đầu nàng chỉ định sống yên lặng, nghỉ ngơi một thời gian để dằn lòng. Nhưng người từng bị dồn đến mép vực thường có hai lựa chọn: rơi xuống hoặc tự mình leo lên.
Tạ Uyển Ninh là người thứ hai.
Nàng bắt đầu làm việc.
Nàng học quản sổ sách, học xem đất, học phân biệt trà ngon và trà dở, học cách giao tiếp với thương nhân mà không để mình bị ép giá. Nàng mở lại vườn trà bỏ hoang, thuê người sửa đường thủy, dựng lại nhà kho, tự tay tham gia từng khâu nhỏ. Ban đầu người ta coi thường nàng, nghĩ một tiểu thư kinh thành xuống đây chỉ là chơi đùa. Nhưng sau vài tháng, cả bến nước đều biết vị nữ chủ nhân của tiểu viện ấy khó đối phó thế nào.
Nàng không ồn ào.
Nàng chỉ rất tỉnh.
Người nào gian, nàng nhìn ra ngay. Người nào ham lợi, nàng không cho cơ hội. Người nào thật lòng làm việc, nàng trả công hậu hĩnh. Nàng không còn là cô nương chỉ biết chờ một hôn ước để đổi đời nữa. Nàng tự xây đời mình từng chút một bằng bàn tay mình.
Cũng chính trong những ngày ấy, nàng bắt đầu tìm lại những thứ trước kia mình thích mà vì sống trong khuôn khổ nàng đã bỏ quên.
Nàng thích trồng hoa. Thế là trong sân có thêm mai trắng, thủy tiên, và mấy khóm mẫu đơn nhỏ.
Nàng thích đọc sách lịch sử. Thế là mỗi đêm trước đèn, nàng ngồi lật xem các thiên về thương đạo, nông lâm và cả binh pháp.
Nàng thích cưỡi ngựa. Thế là nàng học lại từ đầu, ngã rất nhiều lần, đầu gối bầm tím nhưng lần nào cũng tự đứng lên.
Nàng còn thích viết chữ đẹp, thích nghe tiếng giấy sột soạt dưới ngòi b.út, thích tự pha trà sau giờ làm, rồi ngồi một mình nhìn mưa rơi trên mái ngói.
Có lần nàng tự hỏi, trước đây mình có thật sự yêu Tiêu Cảnh Hành không.
Nghĩ rất lâu, nàng mới hiểu, thứ nàng từng yêu có lẽ không phải hắn, mà là hình ảnh một tương lai mà hắn đại diện. Nàng yêu khả năng đổi đời, yêu hy vọng thoát ra khỏi Tạ phủ, yêu cảm giác có một người đủ mạnh để cùng nàng bước lên. Còn bản thân hắn, từ đầu đến cuối, nàng chưa từng hiểu hết.
Đã hiểu thì cũng không còn gì để lưu luyến.
Năm Tạ Uyển Ninh hai mươi hai tuổi, nàng gặp Trình Hạc.
Trình Hạc là người từ biên quan trở về, mang trên mình mùi gió cát và lưỡi đao. Hắn không phải kiểu công t.ử kinh thành da trắng tay mềm. Hắn cao hơn người bình thường, đi đứng rất thẳng, mắt đen sâu, giọng trầm. Ban đầu hắn đến Giang Nam chỉ vì nhiệm vụ công vụ, sau đó vô tình cần mua một lượng lớn trà thượng hạng cho quân doanh. Người giới thiệu hắn tìm đến Tạ Uyển Ninh.
Một nữ nhân có thể giỏi sổ sách ở Giang Nam không thiếu.
Nhưng nữ nhân dám cầm chuôi việc lớn, dám tự mình xuống ruộng trà, dám nói giá với quân nhu, lại rất hiếm.
Trình Hạc ban đầu chỉ coi nàng là đối tác.
Hắn là kiểu người rất thẳng, không thích vòng vo. Hắn thấy nàng làm việc gọn gàng thì khen, thấy nàng xử lý người gian thì thán phục, thấy nàng cưỡi ngựa lao qua cầu gỗ giữa trời mưa mà không hề chùn tay thì nhìn nàng lâu hơn một chút. Tạ Uyển Ninh cũng không phải kẻ thiếu trải nghiệm đời. Nàng nhận ra ánh mắt hắn khác với những người từng vây quanh mình trước đó.
Không phải thương hại.
Không phải thèm muốn.
Càng không phải tính toán.
Đó là sự tôn trọng.
Một người đàn ông tôn trọng năng lực của nàng trước khi nhìn đến vẻ ngoài của nàng. Điều ấy với Tạ Uyển Ninh mà nói, lại hiếm đến mức gần như xa xỉ.
Họ không yêu nhau ngay.
Họ bắt đầu bằng những chuyện rất thực tế: giá trà, đường vận chuyển, thời tiết, lương công, biên giới năm ấy có loạn hay không. Trình Hạc rất ít nói lời thừa, nhưng mỗi lần nàng gặp khó, hắn đều đến đúng lúc. Hắn giúp nàng chặn một nhóm thương nhân định ép nàng bán rẻ hàng. Hắn nhắc nàng đề phòng người của kinh thành tìm đến. Hắn còn dạy nàng vài thế kiếm phòng thân, nói nữ nhân ở nơi nào cũng nên có chút bản lĩnh bảo vệ mình.
Tạ Uyển Ninh từng đứng dưới mái hiên nhìn hắn lau kiếm, thấy trong lòng mình yên ổn một cách kỳ lạ.
Yên ổn ấy không phải rung động dữ dội.
Mà là cảm giác cuối cùng cũng tìm thấy một chỗ không cần phải đề phòng.
Tiêu Cảnh Hành sau này có từng tìm nàng không?
Có.
Hắn tìm rất nhiều lần.
Ban đầu là thư từ, rồi người đến mời, rồi cuối cùng là chính hắn xuất hiện ở Giang Nam vào một mùa đông rét buốt. Khi đó danh tiếng hắn đã lên rất cao, nhưng cũng kéo theo nhiều biến động. Tiêu gia có tranh chấp, triều đình đổi cờ, phe cánh từng dựa vào hắn cũng không còn dễ dàng như trước. Hắn đứng trước tiểu viện của Tạ Uyển Ninh, trên người vẫn là dáng vẻ phong nhã nhưng gương mặt đã gầy đi nhiều.
Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt rất phức tạp.
Phức tạp đến nỗi giống như chỉ cần nàng mềm lòng một chút là hắn có thể bước vào lại như cũ.
Nhưng Tạ Uyển Ninh không mềm lòng.
Nàng chỉ thấy buồn cười.
Có những người chỉ quay đầu khi mất đi thứ họ từng cho là sẽ mãi thuộc về mình. Đáng tiếc nhất là họ thường nhầm lẫn giữa mất mát và tình yêu. Tiêu Cảnh Hành tìm nàng không hẳn vì nhớ nàng, càng không hẳn vì hối hận. Hắn chỉ là không ngờ một quân cờ vốn nên nằm yên trong tay mình lại có thể tự đứng dậy, tự đi, tự sống tốt đến thế.
Hắn khó chịu vì mất kiểm soát.
Còn nàng thì đã không còn quan tâm.
Nàng từ chối tiếp khách. Từ chối mọi lời xin lỗi nửa vời. Từ chối cả sự níu kéo muộn màng của người từng chọn bỏ rơi nàng.
Tiêu Cảnh Hành sau đó nói rất nhiều về năm tháng xưa cũ, về những hiểu lầm, về Tạ Uyên, về đại cục, về hắn từng thật lòng với nàng ra sao. Nhưng tất cả chỉ làm Tạ Uyển Ninh càng rõ một điều: lòng thật lòng mà phải chờ đến lúc mất hết mới đem ra nói thì rẻ mạt đến mức nào.
