Vết Nhơ Trên Chiến Giáp - Chương 2
Cập nhật lúc: 23/06/2026 08:00
“Ba năm trước, vó ngựa quân giặc đạp tan bờ cõi, nhà họ Tôn không một ai sống sót.
Cha của Tôn Uyển là Tôn tướng quân chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, trên người trúng mười bảy mũi tên, lúc ch/ết tay vẫn nắm c.h.ặ.t cán cờ, người ngã xuống nhưng cờ không đổ.”
Giọng Lý Lâm rất bình thản, bình thản đến mức không giống như đang kể lại một mối thù sâu tựa biển m/áu, “Tôn Uyển khi ấy mới mười chín tuổi, vốn có thể chạy trốn, nhưng nàng không chạy.
Nàng mặc bộ xiêm y ngày cưới của mẹ mình, cầm thanh kiếm của cha, ngồi ngay cửa thành chờ quân giặc tới.
Nàng muốn g/iết một tên để hòa vốn, g/iết hai tên để kiếm lời.”
Bên ngoài lều gió cát gầm rú.
“Sau đó thì sao?”
Ta hỏi.
“Sau đó nàng bị bắt.
Tên hoàng t.ử giặc muốn làm nhục nàng, nàng liền c.ắ.n đứt nửa vành tai của tên súc sinh đó.
Tên súc sinh đó thẹn quá hóa giận, ném nàng vào giữa doanh trại cho đám lính sai khiến.”
Lý Lâm siết c.h.ặ.t binh phù, “Ba năm, nhũ mẫu ơi, trọn vẹn ba năm.
Nàng đã sống sót, nàng vậy mà vẫn sống sót được.
Nhũ Mẫu có hiểu điều đó nghĩa là gì không?”
Ta nghẹn lời, không thốt nên câu.
“Nghĩa là mỗi nỗi cay đắng nàng phải chịu đựng đều không phải là thứ nàng đáng phải gánh lấy, vậy mà nàng đã gượng dậy bước qua.
Một người đàn bà như thế, không phải kẻ mang tai tai họa, không phải nỗi nhục nhã, mà là người có khí tiết kiên cường nhất đời này mà Lý Lâm ta từng gặp.”
Ta nhìn vào mắt chàng, rốt cuộc cũng hiểu ra một điều—ta không thể khuyên can chàng được nữa rồi.
Không phải vì chàng không nghe lời, mà là vì chàng đã sớm đưa ra lựa chọn, ngay từ khoảnh khắc chàng nhận ra Tôn Uyển giữa trại tù binh, lựa chọn ấy đã định đoạt xong xuôi.
“Tướng quân, ngài đã nghĩ kỹ chưa?”
Ta hỏi.
“Nghĩ kỹ rồi.”
“Dù cho có bị người đời cười chê?”
“Dù cho có bị người đời cười chê.”
“Dù cho có mất đi chức quan?”
“Mất thì mất thôi.”
“Dù cho…”
“Nhũ mẫu ơi.”
Chàng khẽ cười, nụ cười ấy mang một sự dịu dàng khiến người ta nhói lòng, “Nếu nhũ mẫu còn nói tiếp, ta lại cứ ngỡ nhũ mẫu còn sợ mất mặt hơn cả ta đấy.”
Ta mấp máy môi, cuối cùng vẫn im lặng.
Gió cát bên ngoài càng lúc càng dữ dội, thổi bạt làm cả gian lều rung bần bật.
Ta bỗng nhớ ra một chuyện, một chuyện mà ta đã chôn giấu sâu trong lòng suốt ba tháng qua.
“Tướng quân, có một chuyện bấy lâu nay ta chưa từng thưa với ngài.”
“Chuyện gì?”
“Ba tháng trước, người bên phía đất giặc từng bí mật tìm đến, nói muốn cùng chúng ta bàn một giao dịch.”
Ánh mắt Lý Lâm thay đổi.
Ánh nến trong lều lay động ba hồi.
“Giao dịch gì?”
Giọng Lý Lâm trầm xuống.
“Họ phái người đến gặp ta, nói là mật đàm riêng, không qua mắt ngài.”
Ta siết c.h.ặ.t ống tay áo, lời này ta đã giữ kín ba tháng, cứ băn khoăn mãi chẳng biết mở lời ra sao, “Họ nói, chỉ cần ngài bằng lòng không cưới Tôn Uyển, không đưa nàng ta về kinh thành, họ sẵn sàng cắt nhượng ba tòa thành trì, cùng với mười vạn lượng vàng ròng.”
“Hừ.”
Lý Lâm cười lạnh một tiếng, “Ba tòa thành trì ư?
Chúng ra tay cũng rộng rãi gớm.”
“Tên sứ giả kia còn nói thêm một câu.”
Ta nhìn vào mắt chàng, lặp lại từng chữ một, “'Người đàn bà Tôn Uyển kia, còn sống ngày nào là nỗi sỉ nhục lớn nhất cho nước nhà các người ngày đó, vị tướng quân trẻ tuổi các người nếu là kẻ khôn ngoan thì nên vung một đao g/iết ch/ết nàng ta, chứ không phải nâng niu như báu vật.'”
Trong lều vang lên tiếng Hàn Hổ hít một hơi khí lạnh.
Lý Lâm im lặng rất lâu, lâu đến mức ngọn nến lại lay động ba hồi, lâu đến mức tiếng gió ngoài lều từ gầm rú chuyển sang tiếng nỉ non như khóc nghẹn.
“Cho nên hôm nay nhũ mẫu đến khuyên can ta, là vì đã nhận lợi lộc của bọn chúng sao?”
Chàng nhìn ta, trong ánh mắt lần đầu tiên có sự xa cách.
“Tướng quân!”
Đầu gối ta nhũn ra, quỳ sụp ngay xuống đất, trán đập xuống nền đất kêu bôm bốp, “Mụ già họ Triệu này ở nhà họ Lý hai mươi năm, nếu thực sự tham lam mấy lượng bạc ấy thì trời chu đất diệt!
Ta chỉ là… chỉ là sợ ngài tự hủy hoại bản thân mình thôi mà!”
“Đứng lên đi.”
Lý Lâm chìa tay ra đỡ ta.
Ta nhất quyết không chịu dậy, nước mắt rơi lã chã xuống đất:
“Tướng quân, ngài còn trẻ tuổi, ngài chưa thấu hết những thủ đoạn nơi triều đình đâu.
Nhà họ Tôn năm xưa suy bại thế nào?
Chẳng phải vì quá nổi bật đó sao?
Tôn tướng quân đ.á.n.h thắng trận trở về, các quan viên bày tiệc mừng công, vừa quay mặt đi đã dâng sớ buộc tội ông ấy cậy binh tự cao.
Mẹ của Tôn Uyển là người tộc ngoài bờ cõi, bọn họ liền bám vào cớ đó để rêu rao nhà họ Tôn thông đồng với giặc.
Ngài có biết sau khi Tôn Uyển bị bắt đi, người trong kinh thành nói về nàng thế nào không?
Họ bảo nàng đáng đời, bảo mẹ nàng là người tộc ngoài, trong người nàng không chảy dòng m/áu thuần khiết của nước nhà, việc nàng bị giặc bắt chính là ý trời!”
“Đủ rồi.”
Giọng Lý Lâm lạnh ngắt.
“Chưa đủ!”
Ta đ.á.n.h liều nói hết, “Tướng quân, Tôn Uyển bị bắt ba năm, đất nước có một ai đứng ra đi cứu nàng không?
Không hề!
Đến một người cũng không có!
Những thuộc hạ cũ của cha nàng, người nào người nấy vờ câm vờ điếc.
Những người khuê mật thuở xưa của nàng thì vội vã phủi sạch quan hệ.
Bây giờ ngài bỗng nhiên đòi cưới nàng, ngài nghĩ những kẻ đó sẽ bàn tán ra sao?
Họ sẽ bảo rằng, ôi chao, Lý Lâm lại đi nhặt lại thứ đồ rách nát mà quân giặc đã dùng chán chê!”
Vừa dứt lời cuối cùng, ta liền biết mình đã lỡ lời tai hại.
Bàn tay Lý Lâm bóp c.h.ặ.t lấy bả vai ta, lực mạnh đến mức tưởng như muốn bẻ gãy xương cốt của ta.
Mắt chàng hằn lên những tia m/áu đỏ lựng, nhưng giọng nói lại nhỏ nhẹ như đang thì thầm bên tai:
“Triệu nhũ mẫu, nhũ mẫu vừa nói cái gì, thử lập lại lần nữa xem?”
Khắp người ta run rẩy, môi mấp máy hồi lâu mà chẳng thốt ra nổi một chữ.
