Vọng Nhân Chu Não - Chương 13: Rơm Mạch
Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:03
Trương Tường ngồi đối diện Lý Thân, mỉm cười như không.
"Ta nói ngươi này, Lý Thân, ngươi sống ăn chơi hưởng lạc bao nhiêu năm, giờ cũng đến lúc phải nghĩ đến chuyện gánh vác gia nghiệp chứ?"
Lý Thân nhấp một ngụm trà, mắt liếc nhìn Trương Tường:
"Ngươi hôm nay chịu lôi ta ra đây, chẳng lẽ chỉ để nói những lời vô vị đó?"
Trương Tường vẫn giữ nụ cười:
"Ta đây không rảnh mà lo chuyện bao đồng của ngươi. Chỉ là sáng nay nghe được một tin, thấy có liên quan đến ngươi nên thuận tiện báo cho một tiếng."
Lý Thân đặt chén trà xuống, hơi nhướng mày:
"Tin gì?"
"Ngươi có biết Chu Não dạo này đang làm gì không?"
Vừa nghe thấy cái tên đó, sắc mặt Lý Thân liền đanh lại:
"Cái tên vọng nhân ấy lại làm chuyện điên rồ gì nữa?"
"Không điên rồ đâu," Trương Tường nhấc ấm trà rót thêm một chén, "hắn đang cho người thu mua rơm lúa mạch khắp nơi, giá còn cao hơn thị trường rất nhiều."
"Rơm mạch?" Lý Thân nhíu mày, "Thứ vô dụng đó?"
Trương Tường cười khẽ:
"Ngươi thấy nó vô dụng, nhưng có người thì thấy nó là bảo bối. Cả thành này đã có không ít thương nhân để ý đến động tĩnh của Chu Não, lần lượt phái người âm thầm dò xét nhất cử nhất động của hắn. Kẻ thì muốn một mình hưởng lợi, kẻ thì sợ bỏ lỡ thời cơ."
Lý Thân ngồi im lặng một lúc, trong đầu lướt nhanh vài suy nghĩ. Y biết Chu Não không phải hạng người làm chuyện vô ích. Nếu tên đó bỗng nhiên đổ tiền vào mua rơm mạch, hẳn là có lý do gì đó. Hơn nữa, với tính cách của Chu Não, nếu không có chắc chắn tuyệt đối, hắn sẽ không bao giờ động vốn lớn như vậy.
Nhưng rồi y lại nghĩ đến chuyện khác: tại sao Trương Tường lại muốn cho y biết chuyện này? Tên này nổi tiếng là con cáo già, chưa bao giờ giúp ai mà không có lợi.
"Ngươi nói cho ta biết chuyện này, có ý gì?" Lý Thân gằn giọng.
Trương Tường phe phẩy quạt, giọng lững thững:
"Không có ý gì cả. Chỉ là nghĩ đến tình thân hữu, báo cho ngươi một tiếng. Dù gì ngươi với Chu Não vốn không ưa nhau, chẳng lẽ lại muốn nhìn hắn âm thầm hưởng lợi một mình?"
Lý Thân hừ một tiếng:
"Ngươi tưởng ta là người dễ bị người ta xúi giục như thế sao?"
Trương Tường đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai y:
"Ta chỉ nói vậy thôi, tin hay không là tùy ngươi. Nhưng nếu để ta mà nói, thì bây giờ đi tìm Chu Não hỏi cho rõ là thượng sách. Dù sao một ngày có thể kiếm bốn mươi lượng bạc béo bở, ngươi không muốn ăn, còn có người khác muốn ăn."
Nói rồi Trương Tường bỏ đi, chỉ để lại Lý Thân ngồi đó, lông mày cau c.h.ặ.t.
Lý Thân vốn định mặc kệ. Nhưng rồi y lại nghĩ đến Chu Não, nghĩ đến cái mặt đắc ý của tên đó mỗi khi có chuyện gì thành công, lòng y lại thấy bứt rứt khó chịu.
Cuối cùng, y đặt mạnh chén trà xuống bàn:
"Được, ta đi xem thử Chu Não ngươi đang giở trò gì!"
Nghĩ là làm, Lý Thân đứng dậy, phủi tà áo, bước nhanh ra khỏi t.ửu lâu.
Hắn dẫn người đến nhà Chu Não. Một lúc sau, khi bước ra, sắc mặt Lý Thân đã khác hẳn lúc vào. Chẳng những không tức giận, mà ngược lại còn có chút hưng phấn khó nén.
"Đi, tìm vài người đáng tin, ra chợ mua rơm mạch cho ta, bao nhiêu cũng được!"
Người hầu nghe vậy, mặt mày ngơ ngác:
"Công... công t.ử, mua rơm mạch làm gì ạ?"
Lý Thân cười nhạt:
"Ngươi không hiểu đâu, cứ làm theo lời ta."
Người hầu tuy còn nghi ngờ, nhưng không dám hỏi thêm, vội vã lui ra làm theo.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Lý Thân đã cho thu mua một lượng lớn rơm mạch, đến nỗi trong kho của y chất cao hơn cả đầu người. Những công t.ử nhà giàu khác thấy vậy, tuy không hiểu y làm gì, nhưng cũng học theo. Họ vốn cho rằng Lý Thân đã biết được điều gì đó nên mới đầu tư mạnh tay như vậy. Thế là rơm mạch trong thành khan hiếm hẳn, giá cả bị đẩy lên cao ngất ngưởng.
Hôm đó, Trương Tường đến tìm Lý Thân, thấy kho rơm đầy ắp, bật cười:
"Ta nói này, ngươi mua nhiều thế này, ăn sao cho hết?"
Lý Thân nghe vậy, giống như bị một đòn nặng nề giáng xuống, đầu óc nhất thời ong ong. Y chợt nhận ra một vấn đề chí mạng: mình chỉ biết Chu Não đang mua rơm mạch, nhưng hoàn toàn không biết hắn mua để làm gì! Nếu Chu Não không còn mua nữa, số rơm mạch khổng lồ này sẽ nằm đống trong kho của y, có ích lợi gì? Mà còn nữa, mình ra sức thu mua như vậy, chẳng phải đang gián tiếp đẩy giá lên sao? Nếu ngày mai Chu Não không mua nữa, chẳng phải số rơm mạch này sẽ chẳng có ai mua hay sao?!
Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh trên trán Lý Thân bắt đầu rịn ra. Nhưng xưa nay hắn vốn không chịu nhận thua, lời nói ra lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ trong lòng.
Hắn làm bộ khinh thường:
"Không ăn được thì là vô dụng sao? Vạn vật trên đời đều có công dụng riêng, chỉ là có biết cách dùng hay không mà thôi. Huống chi... hắn Chu Não mua được, sao ta không thể?"
Trương Tường chỉ cười, không nói thêm, xoay người bỏ đi.
Những ngày tiếp theo, Lý Thân sốt ruột chờ đợi Chu Não ra tay. Qua nhiều ngày dò hỏi, y mới hay biết rằng Chu Não mua rơm mạch là để làm nguyên liệu nấu t.h.u.ố.c. Bởi rơm mạch nung thành tro có tác dụng giải độc, bổ dưỡng, tăng tuổi thọ. Vậy mà trước giờ chẳng ai để ý đến công dụng này. Lại nói, Chu Não sau khi nắm được bí quyết đã bí mật nấu t.h.u.ố.c bán cho một số thương hộ lớn, lời không ít. Còn những nhà giàu đang tích trữ rơm mạch trong tay, một khi biết tin liền đổ xô đi tìm Chu Não hỏi mua phương t.h.u.ố.c.
Lý Thân đương nhiên cũng nghe được tin này. Y bực tức đ.ấ.m mạnh xuống bàn:
"Chu Não! Cái tên vọng nhân ấy... hóa ra đã có mưu đồ từ sớm!"
Thế nhưng trước mắt, Lý Thân không còn tâm trí đâu mà tức giận nữa. Y ngồi tính toán trong lòng: số rơm mạch trong kho mình mua vào toàn với giá cao, nếu bây giờ bán ra sẽ lỗ vốn. Chẳng lẽ y lại phải chịu thua trước mặt Chu Não?
Đang đau đầu, bỗng có người hầu đến báo:
"Công t.ử, bên ngoài có người xưng là đại diện của Phúc Lai Phường, muốn gặp ngài để bàn chuyện mua rơm mạch."
Lý Thân sững người, bật dậy:
"Mua rơm mạch? Giá bao nhiêu?"
"Người ta nói, nguyện trả giá gấp đôi ngài mua vào."
Trong nháy mắt, sắc mặt Lý Thân chuyển từ âm sang quang. Y vội vàng kéo thẳng nếp áo, ra lệnh:
"Mời! Nhanh mời người ta vào!"
Người hầu vừa lui ra, Lý Thân ngồi lại ghế, vừa thở phào vừa cười thầm trong bụng. Xem ra số rơm mạch này không thừa, mà đúng là một món hời lớn! Nhưng y không thể lộ vẻ vui mừng ra mặt, kẻo đối phương thấy thế mà ép giá.
Chưa đầy một tuần, số rơm mạch trong kho Lý Thân đã bán hết sạch với giá cao hơn gấp bội. Mà không chỉ mình y, các nhà giàu khác trong thành cũng lần lượt bán được số rơm đang nắm giữ. Hóa ra sau khi Chu Não tung t.h.u.ố.c ra thị trường, nhu cầu tro rơm mạch tăng vọt. Các thương hiệu lớn tranh nhau tìm mua nguyên liệu, đẩy giá rơm mạch lên cao chưa từng thấy.
Ngày đó, khi đang ngồi trong t.ửu lâu, Lý Thân nhìn xuống phố, thấy các sạp bán rơm mạch tấp nập khách mua. Y cầm chén rượu lên, thầm nghĩ:
"Xem ra Trương Tường quả không nói sai. Chuyện này đúng là có lợi cho ta thật. Cái tên Chu Não kia... lần này coi như ngươi vô tình giúp được ta một tay."
Nhưng nụ cười trên mặt Lý Thân vừa tắt, y lại nghĩ đến điều khác: nếu Chu Não chỉ bán t.h.u.ố.c chứ không mua rơm mạch nữa, thì giá rơm mạch sẽ sớm rớt thê t.h.ả.m. Trong lòng y có chút lạnh sống lưng. Mình bán được là nhờ thời cơ, chứ mấy kẻ mua vào sau lại có thể thành người ôm cục than. Nhưng y không phải hạng người quan tâm đến thiên hạ, đã thu lợi cho bản thân là đủ.
Mấy hôm sau, khi Lý Thân dẫn người đến chợ, trời vừa hửng sáng, đã có không ít người bán hàng rong cất tiếng rao. Y tiện tay chỉ vào một sọt rơm mạch hỏi:
"Rơm mạch này bán thế nào?"
Người bán hàng nhiệt tình đáp:
"Hai lượng bạc một sọt, thưa công t.ử."
Lý Thân trợn mắt:
"Hai lượng bạc?! Một sọt?! Rơm mạch?!"
Hắn kinh ngạc đến mức suýt lạc giọng:
"Mấy ngày trước còn có giá mười mấy đồng mà!"
Người bán hàng không lấy làm lạ, thản nhiên đáp:
"Công t.ử không biết sao? Giá rơm mạch đã tăng từ mấy hôm nay rồi. Nghe nói có phương t.h.u.ố.c dùng tro rơm mạch nấu thành t.h.u.ố.c quý, giờ thứ này đã trở nên khan hiếm. Trong chợ ai còn giữ rơm mạch đều nâng giá, mỗi ngày mỗi khác. Ngài muốn mua thì hãy mau quyết định, kẻo ngày mai lại tăng thêm."
Lý Thân hít một hơi lạnh, nghĩ thầm: "Chẳng lẽ tro rơm mạch thật sự có công dụng tuyệt diệu đến vậy? Giá cả tăng nhanh như thế này, không khéo các thương nhân sẽ đổ xô vào tích trữ. Mà nếu thế thật, tình hình có thể còn kịch liệt hơn ta tưởng..."
Y trầm ngâm một lúc, rồi đưa mắt nhìn xa xăm, trong lòng dâng lên một nỗi bồn chồn khó hiểu. Y nhớ lại câu nói của Trương Tường ngày ấy, bất giác bật cười thành tiếng.
"Trương Tường à Trương Tường, ngươi đúng là đã bày cho ta một đường đi khá hay. Chỉ là... ta chưa biết đường đi này dẫn đến đâu."
Lý Thân khoanh tay, đưa mắt nhìn những gánh rơm mạch đang được các thương lái nhanh tay thu mua.
Một người hầu bên cạnh cẩn thận hỏi:
"Công t.ử, chúng ta có mua tiếp không ạ?"
Lý Thân xua tay:
"Không mua nữa. Những gì ta có đã bán hết. Bây giờ mua vào là mua ở đỉnh, chẳng khác gì tự chui đầu vào rọ."
Nói rồi y xoay người, nhưng ánh mắt vẫn không khỏi liếc nhìn về phía những gánh rơm mạch đang bị người ta tranh nhau mua sạch.
"Đi, về phủ."
Dọc đường về, Lý Thân không nói một lời. Y nghĩ về những ngày vừa qua, từ lúc Trương Tường tìm mình, đến chuyện Chu Não bán t.h.u.ố.c, rồi đến cơn sốt rơm mạch bất ngờ nổi lên trong thành. Tất cả như một cuộn dây thắt nút, mà y vẫn chưa nhìn ra được đầu mối.
Nhưng có một điều Lý Thân chắc chắn: lần này y đã thoát được với một khoản lợi không nhỏ. Còn những người khác? Y không có nghĩa vụ phải bận tâm.
Bên ngoài, màn đêm dần buông xuống, mấy ánh đèn leo lét trong chợ đã bắt đầu được thắp lên. Khói bếp từ các quán ăn nhà nghèo tỏa ra nghi ngút, hòa với tiếng rao hàng lúc náo nhiệt lúc thưa thớt, tạo nên bức tranh đời sống sôi động của thành phố.
Trong phòng, Lý Thân bưng chén trà nóng, đứng trước cửa sổ nhìn xuống phố. Hắn thầm nghĩ:
"Việc rơm mạch này chỉ mới là khởi đầu. Trương Tường nói đúng, ta không thể cứ suốt ngày ăn chơi mãi được. Nhưng... phải cẩn thận, đừng để bị kẻ khác lợi dụng."
Hắn đặt chén trà xuống bàn, nét mặt dần trở nên nghiêm nghị.
