Vọng Nhân Chu Não - Chương 14: Rơm Rạ

Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:03

Sau vụ thu hoạch mùa thu, giá lương thực đã hạ xuống phần nào. Tuy vẫn cao hơn nhiều so với trước nạn, nhưng một giỏ lúa mì cũng không quá hai lạng bạc. Ấy vậy mà rơm rạ - thứ vốn chỉ là phế phẩm trong nông nghiệp, thường được dùng để nhóm bếp, lợp mái hoặc trộn với bùn làm tường - lại tăng giá vọt, lên tới một lạng bạc một giỏ. Giá này tăng nhanh đến mức, ngay cả nấm gặp nước cũng chẳng kịp nở. Dân chúng xôn xao, nhiều kẻ đầu cơ rục rịch.

Lý Thân đứng trước một sạp hàng bán rơm rạ, tay sờ vào đống rơm vàng óng, trầm ngâm hồi lâu. Hắn tính nhẩm số bạc trong túi, lại nhìn những gánh rơm chất đầy sau lưng chủ quầy, cuối cùng đành bỏ cuộc.

Hắn không tin, lập tức quay sang quầy hàng kế tiếp. Rồi quầy tiếp theo, tiếp theo nữa. Hắn hỏi mấy nhà buôn, giá đều giống nhau - một lạng một giỏ, không thương lượng. Không biết có phải các thương nhân đã ngầm bàn bạc với nhau hay không, nhưng rõ ràng chẳng ai chịu bán rẻ hơn.

Cuối cùng, Lý Thân đành dừng lại trước một sạp hàng nhỏ. Hắn thở dài, nhét tay vào túi bạc, móc ra mấy quan tiền lẻ đếm đi đếm lại. Chỉ vỏn vẹn mười lạng bạc và mấy đồng lẻ. So với số tiền hồi đầu năm, hắn đã tiêu xài phung phí quá nhiều. Kì thực mà nói, hắn không nghèo, nhưng để mua rơm rạ thì quả thực là một món đầu tư mạo hiểm.

Nhà hắn mấy năm nay làm ăn không tốt. Một giỏ rơm rạ giá một lạng bạc, trong mắt hắn đã là quá cao. Nếu mua lúc này, lỡ như giá lại hạ, chẳng phải sẽ lỗ nặng sao? Thêm nữa, dù có dốc sạch tiền bạc trong nhà, hắn cũng mua không được bao nhiêu. Chưa nói đến chuyện theo kịp Chu Não, đến cả mấy đám bạn bè lưu manh kia hắn cũng đuổi không kịp.

Nghĩ đến đây, Lý Thân lại càng bực bội. Hắn liếc nhìn quầy hàng đối diện, nơi Chu Não đang tủm tỉm đàm đạo với một tiểu thương. Thằng cha đó - không biết dùng thủ đoạn gì mà mua được rơm rạ với giá rẻ hơn, lại còn được người ta nể nang. Thân phận "Công t.ử" chẳng ra gì, mỗi lần ra đường đều phô trương, nhưng Lý Thân phải công nhận, tên kia có tài ăn nói và dẫn dắt chuyện. Hắn thấy Chu Não giỏi làm ăn, lúc nào cũng có người bao vây, không khỏi ghen tị.

Lý Thân không ngừng suy tính. Hắn nghĩ nếu Chu Não thực sự có một phương t.h.u.ố.c như vậy, sớm muộn gì cũng phải lấy ra để kiếm tiền. Đã kiếm tiền thì phải làm cho người ta tin vào phương t.h.u.ố.c của mình, nếu không ai dám mua t.h.u.ố.c của hắn. Cho nên hắn cố tình nói Chu Não l.ừ.a đ.ả.o, hòng dồn hắn vào đường cùng. Một khi Chu Não muốn chứng minh phương t.h.u.ố.c là thật, ắt phải tìm người nghiệm phương. Khi ấy, hắn mới có cơ hội sớm dò ra phương t.h.u.ố.c.

"Chu Não, ngươi lại đây lừa người à?" Lý Thân lớn tiếng, bước tới trước mặt Chu Não, tay chống nạnh. "Ta nghe nói ngươi có phương t.h.u.ố.c có thể biến rơm rạ thành lương thực? Ha, ngươi tưởng ai cũng ngu như ngươi nghĩ chắc?"

Chu Não bị hắn chọc cười. Hắn thong thả xoay người, đối mặt với Lý Thân, vẻ mặt ung dung. "Ồ, đây không phải là 'Hoàng t.ử' Chu sao? Sao hôm nay lại có hứng thú đến chợ b.úa thế này? Ta tưởng ngươi chỉ biết ngồi trong t.ửu lâu mà thôi."

Lý Thân hừ lạnh. Hắn mỗi lần đều khoa trương đọc to hai chữ "Hoàng t.ử" này, vừa có ý mỉa mai vừa muốn kéo Chu Não xuống nước. Nhưng Chu Não lần này không giận, trái lại còn cười toe toét, nhướng mày:

"Lý huynh đã nghe nói ta có phương t.h.u.ố.c hay à? Không giấu gì huynh, ta quả thực có một phương t.h.u.ố.c dùng rơm rạ làm t.h.u.ố.c chữa bệnh, giá trị không nhỏ đâu."

Lý Thân nghĩ thầm: "Lại bắt đầu rồi. Tên này thích khua môi múa mép, ai mà tin được hắn? Nhưng mà..." Hắn liếc nhìn đống rơm rạ trong tay tiểu thương, thoáng chút phân vân. Chẳng lẽ rơm rạ thực sự có thể làm t.h.u.ố.c? Dạo này giá rơm tăng vọt, không phải không có lý do.

"Đúng là l.ừ.a đ.ả.o!" Lý Thân gằn giọng. "Có giỏi thì ngươi chứng minh đi. Nếu phương t.h.u.ố.c của ngươi là thật, ta sẽ mua hết số rơm trong khu chợ này! Còn nếu giả... thì ngươi cút khỏi cái phố này, đừng để ta thấy mặt nữa!"

Hắn nghĩ ra kế khích tướng.

Chu Não vẫn giữ nụ cười. Hắn quay sang đám đông xung quanh, cất giọng trong trẻo:

"Các vị có nghe thấy không? Lý huynh đã nói thế đấy. Nếu ta chứng minh được phương t.h.u.ố.c của mình là thật, hắn sẽ mua hết số rơm trong chợ. Hắn là thương nhân có tiếng, giữ lời chứ?"

Lý Thân cứng họng. Hắn chỉ định dọa Chu Não, không ngờ bị hắn quay ngoắt mũi giáo. Đám đông xung quanh cười ồ, có kẻ buông tiếng trêu chọc. Lý Thân đỏ mặt, nhưng không thể rút lời.

"Được! Nếu ngươi có bằng chứng, ta sẽ giữ lời!" Hắn đáp, ra vẻ dứt khoát. "Nhưng ngươi đừng hòng lấy mấy trò bịp bợm ra qua mắt ta. Mà này, chẳng lẽ ngươi lại định nói rằng rơm rạ này có thể hầm thành t.h.u.ố.c bổ? Hah, trò đó ta từng gặp ở tỉnh bên rồi, chẳng qua là trộn với mấy thứ t.h.u.ố.c bắc rẻ tiền mà lừa người thôi!"

Chu Não nhìn Lý Thân, mắt sáng lên. "Lý huynh có biết không, rơm rạ thực ra có một d.ư.ợ.c tính rất đặc biệt. Nó có thể kết hợp với một số vị t.h.u.ố.c khác để tạo thành t.h.u.ố.c cầm m.á.u và chữa vết thương, hiệu quả hơn bông vải gấp mười lần. Đặc biệt khi kết hợp với rong biển và lá chè xanh, có thể chữa được bệnh sốt rét, tiêu viêm, lợi tiểu. Ta đã thử nghiệm trên mấy người bệnh trong thôn, hiệu quả rất khả quan..."

Lý Thân há hốc mồm. Hắn chưa từng nghe ai nói về rơm rạ như thế. Những lời Chu Não nói nghe chừng có lý, nhưng hắn vẫn nửa tin nửa ngờ. Xung quanh, dân chúng bắt đầu xôn xao bàn tán.

Chu Não thấy vậy, khẽ mỉm cười, xoay người về phía đám đông đang tụ tập ngày một đông, cất giọng lanh lảnh:

"Có ai ở đây muốn chứng kiến tận mắt không? Ta sẽ làm một thí nghiệm nhỏ ngay bây giờ, dùng rơm rạ phối với vài vị t.h.u.ố.c thông thường để chữa một vết thương. Ai có vết thương ngoài da có thể ra đây thử một lần, không mất tiền."

Đám đông ồ lên. Một vài người bán hàng rong lao vào xem náo nhiệt, nhưng chẳng ai dám bước ra thử. Lý Thân đứng bên cạnh, nhìn Chu Não với ánh mắt nửa dè chừng nửa tò mò.

Đúng lúc đó, từ sau đám đông, một giọng nói khàn khàn vang lên:

"Để ta thử!"

Mọi người quay lại, thấy một lão ăn mày gầy gò, tay áo xắn lên để lộ một vết thương dài ngoằng trên cánh tay, băng vải cũ nhem nhuốc bẩn, mưng mủ.

Mùi hôi bốc lên nồng nặc. Lý Thân bịt mũi, nhưng hắn vẫn tò mò nhìn Chu Não xem hắn tính làm gì.

Chu Não gật đầu, bảo tiểu đồng của mình đưa một túi t.h.u.ố.c nhỏ và một bó rơm rạ đã được cắt nhỏ. Hắn cẩn thận băng bó vết thương cho lão ăn mày, vừa làm vừa giải thích với đám đông về cách phối chế và công dụng. Trong mười phút ngắn ngủi, vết thương của lão ăn mày bắt đầu khô lại, mủ rỉ ít hơn, màu sắc chuyển từ đỏ thẫm sang hồng nhạt. Lão ăn mày thở phào, mắt sáng lên.

"Có thật không đấy?" Một người trong đám đông kêu lên. "Mới chốc lát đã đỡ hơn? Thuốc của ngươi linh thật à!"

"Không phải là bịa chuyện đấy chứ?" Một người khác nghi ngờ.

Chu Não đứng dậy, xoa xoa tay, nhìn thẳng vào Lý Thân. Đám đông lặng đi, tất cả đổ dồn ánh mắt về phía hắn.

Lý Thân tái mặt. Hắn hiểu rằng nếu Chu Não thực sự có thể làm được như vậy, thì số rơm trong chợ này sẽ sớm thành kho báu. Nhưng hắn vẫn không cam lòng. Hắn đảo mắt, nghĩ ra một kế khác.

"Hừ, ngươi bịa đặt cũng khá đấy, Chu Não. Nhưng một lần thử không nói lên điều gì. Nếu ngươi thực sự có phương t.h.u.ố.c, thì cần phải có người có chức trách chứng nhận. Ngươi dám để huyện lệnh xem không? Nếu ngươi dám, ta sẽ tin."

"Lý huynh nói có lý," Chu Não đáp, "Ta sẽ trình bày phương t.h.u.ố.c này với huyện lệnh. Nhưng trước đó, nếu huynh muốn thực sự tin, ta có thể để huynh xem một vài kết quả từ những người đã dùng thử trước đây. Ta có giấy cam kết của họ, có cả chữ ký của thầy t.h.u.ố.c trong thành. Huynh có muốn xem không?"

Lý Thân cứng họng. Hắn không ngờ Chu Não đã chuẩn bị kỹ đến thế. Lần này, hắn thực sự bị dồn vào chân tường.

Chu Não bước lại gần, cúi sát tai Lý Thân, giọng nhỏ nhưng vẫn đủ cho mọi người xung quanh nghe thấy:

"Ta không ép huynh mua toàn bộ đống rơm này, nhưng ít nhất thì huynh cũng mua một giỏ để xem thử. Nếu không tin, huynh có thể về thử với người nhà. Rồi sẽ biết."

Lý Thân đứng đó, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn không thể rút lui trước đám đông. Nhưng mua một giỏ rơm rạ giá một lạng bạc, rồi đem về làm gì? Nếu thất bại, hắn sẽ thành trò cười cho cả thành.

"Đi! Ta không mua nữa!" Lý Thân quay lưng bỏ đi, mặt đỏ bừng. Hắn văng tục, cố tỏ ra không quan tâm. Nhưng thực tế, hắn đang tính toán trong đầu: nếu Chu Não nói thật, hắn vừa mất cơ hội lớn; nếu Chu Não nói dối, hắn cũng chẳng được lợi gì. Dù thế nào, hắn cũng thua.

Đám đông nhìn Lý Thân bỏ đi, rồi lại quay sang Chu Não. Một tiểu thương gầy gò đứng cạnh sạp rơm, lúc nãy vẫn nhìn chằm chằm vào đống băng bó của lão ăn mày, giờ mới lên tiếng:

"Chu công t.ử, lúc sáng ngài bảo muốn mua rơm. Ngài tính mua bao nhiêu? Ta có thể bán cho ngài với giá ưu đãi..."

Chu Não cười, xua tay. "Ta vẫn mua như giá cũ, không cần rẻ. Các ngươi kiếm sống vất vả, ta hiểu. Ta chỉ mua một ít để thí nghiệm thôi."

Tiểu thương ngẩn ra, rồi mắt sáng rỡ: "Ngài không dùng 'Hoàng t.ử' của ngài để ép giá bọn ta đấy chứ? Đúng là ngài tốt thật."

Chu Não cười lớn. "Ta là kẻ ngu ngốc mua rơm, nhưng không ngu tới mức đi áp giá người bán rong. Người đời sẽ không ngốc mãi, phải không?"

Tiểu thương cười theo, nhưng ánh mắt đầy vẻ biết ơn.

Chu Não nhìn về phía Lý Thân đã khuất bóng sau hàng cây, khẽ lắc đầu. Kinh Trập đứng cạnh hắn, im lặng như bức tượng, nhưng cánh tay đã dần hiện rõ những đường nét rắn chắc, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.