Vọng Nhân Chu Não - Chương 15: Mua Rơm Mạch

Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:03

Sắc mặt Lý Thân lúc trắng lúc xanh.

Hắn nghĩ Chu Não giả vờ ngốc, bèn tiếp tục khích tướng:

"Không lẽ ngươi thực sự biết cái gì? Có phương t.h.u.ố.c gì hay, cứ mạnh dạn bày ra coi nào."

Chu Não bưng chén trà uống một ngụm, thong thả nói:

"Lý huynh nói quá lời rồi. Ta chỉ là một tên thương nhân tầm thường. Ngươi bảo phương t.h.u.ố.c chữa bách bệnh, ta chưa từng nghe nói bao giờ. Mà nếu đã là phương t.h.u.ố.c thật, có bán hay không, ai dám khẳng định?"

Lý Thân khựng lại.

Hắn vốn định giả vờ hồ đồ để moi tin, nào ngờ Chu Não cứ như con lươn trơn tuột khỏi tay mọi ngả.

Hắn bèn hỏi:

"Vậy ngươi gom rơm mạch ồ ạt như vậy là có ý đồ gì?"

Chu Não cười, nói:

"Ta á? Năm nay ta muốn mua vài mẫu ruộng, tiện thể nuôi thêm vài con súc vật."

Trong lòng Lý Thân rối bời, dứt khoát chẳng vòng vo nữa, trực tiếp hỏi:

"Ngươi nói thực đi! Có phải ngươi biết thứ rơm mạch này dùng làm gì không?"

Chu Não thở dài, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ:

"Lý huynh chưa từng làm việc đồng áng, chắc không rõ. Rơm mạch tuy không thể cho người ăn, nhưng có thể dùng để nuôi lợn, bò, dê, lại có thể ủ làm phân bón, giúp đất đai thêm màu mỡ. Đất được bón phân, cây trồng cũng sẽ sinh trưởng tốt hơn."

Nói đoạn, hắn nhìn Lý Thân, lại nói thêm:

"Chẳng lẽ Lý huynh còn chưa biết những chuyện này?"

Lý Thân suýt hộc m.á.u.

Nếu những lời này mà thật, chẳng phải Chu Não chỉ là một tên nông phu biết làm ruộng thôi sao?!

Hắn còn tưởng rằng Chu Não đã nắm được phương t.h.u.ố.c truyền lưu của thương gia nào đó!

Nhưng Lý Thân không ngờ rằng lý do Chu Não lại đơn giản và ngây thơ đến vậy.

Hắn thực sự chỉ mua rơm mạch để nuôi súc vật và ủ phân?!

Chẳng lẽ tin đồn lần này là giả?

Chu Não thấy Lý Thân sững sờ, liền nói:

"Lý huynh? Ngươi làm sao vậy?"

Lý Thân hoàn hồn, cố nuốt cục tức xuống. Hắn biết rõ ràng Chu Não bịa chuyện, chẳng qua là không muốn nói thật mà thôi.

Hắn cười gượng:

"Không có gì. Không ngờ Chu huynh lại am hiểu việc đồng áng đến vậy."

Chu Não cười:

"Đúng vậy, làm thương nhân mà biết thêm một chút việc đồng áng, cũng chẳng có hại gì."

Lý Thân bóp chén trà trong tay, suýt nữa bóp vỡ luôn.

Hắn nhìn Chu Não, rồi lại nghĩ đến tin đồn, rồi lại nghĩ đến rơm mạch, rồi lại nghĩ đến phương t.h.u.ố.c.

Nhưng hắn cũng nhìn ra Chu Não vốn chẳng định nói thật. Nếu cứ dây dưa, e rằng còn để lộ ý đồ của mình, vậy thì chẳng được lợi gì.

Thế là hắn gượng gạo nặn ra một nụ cười, nghiến từng chữ qua kẽ răng:

"Vậy... vậy thì chúc ngươi ủ được một mẻ phân thật tốt nhé!"

Chu Não vẫn thản nhiên như không:

"Cảm ơn Lý huynh cát ngôn."

Lý Thân đứng dậy, cáo từ rời đi.

Chu Não cũng đã dạo chợ một vòng, bèn dẫn Kinh Trập thong thả rời đi.

---

Sau khi Lý Thân về nhà, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.

Chẳng lẽ những lời đồn bên ngoài đều là giả?

Hắn ngồi trong thư phòng, cau mày suy nghĩ hồi lâu.

Rõ ràng tin đồn về phương t.h.u.ố.c xuất phát từ vụ bán rơm mạch của Chu Não — không phải hắn ta có phương t.h.u.ố.c chữa bách bệnh thì còn có thể là gì?

Nhưng sau một hồi suy nghĩ, hắn vẫn nghiêng về một khả năng:

**Chu Não không chịu thừa nhận chuyện phương t.h.u.ố.c kia.**

Như vậy càng chứng tỏ phương t.h.u.ố.c đó tồn tại và giá trị của nó vô cùng lớn.

Chu Não giấu giếm như thế, nhất định là có nguyên nhân.

Lý Thân đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng, cuối cùng cười lạnh một tiếng:

"Được lắm Chu Não, ngươi không nói thì ta tự tìm. Mánh khóe của ngươi chẳng qua mắt được ngài!"

Hắn lập tức gọi người làm đến dặn dò:

"Ngươi đi cho ta dò xét giá rơm mạch ngoài chợ hôm nay ra sao."

Người làm nhận lệnh đi ngay, một lúc sau quay về bẩm báo:

"Đông gia, hôm nay giá rơm mạch ở chợ vẫn là ba lạng bạc một sọt, nhưng hình như có nhiều người hỏi mua hơn mọi hôm."

Lý Thân nghe vậy, khóe miệng nhếch lên.

Ba lạng bạc một sọt, hôm qua giá này vẫn còn, hôm nay đã có dấu hiệu tăng lên.

Chờ thêm vài ngày nữa, giá chắc chắn sẽ còn leo cao hơn nữa.

Hắn không kìm được, lập tức dẫn theo người làm đi thẳng đến quầy bán rơm mạch.

Chợ b.úa hôm nay đông hơn hôm qua. Người bán rơm mạch nhìn thấy Lý Thân thì sửng sốt. Mấy hôm trước bán hai lạng bạc một sọt, Lý Thân còn chê đắt, soi mói cả buổi cuối cùng vẫn không mua, hôm nay lại như biến thành người khác, vừa đến đã nói ngay:

"Cho ta một trăm sọt rơm mạch!"

Người bán há hốc mồm nhìn hắn, hỏi:

"Lý công t.ử, ngươi thực sự mua nhiều thế hả?"

Lý Thân thầm mắng: Ngươi thì biết cái gì!

Nhưng ngoài mặt vẫn bình thản nói:

"Cứ bán cho ta đi, tiền bạc đủ cả."

Người bán thấy hắn đã nói thế, cũng vội vàng gọi người bốc hàng.

Trước đó hắn còn tưởng hai lạng bạc một sọt đã là giá cao nhất, không ngờ rơm mạch vừa lên giá lại có thêm một mối lớn như vậy.

Hắn vui mừng ra mặt, gọi người bốc sọt cho Lý Thân.

Lý Thân vỗ vỗ tay, bảo người làm bốc hàng lên xe rồi kéo về.

Trên đường về, hắn không khỏi đắc ý.

Mua thứ gì, bán thứ gì vốn chẳng quan trọng, quan trọng là có lợi mà thôi.

Hắn mua rơm mạch với giá ba lạng, nếu giữ thêm một thời gian, đợi giá cao hơn rồi bán ra chẳng phải càng tốt sao?

Nghĩ đến đây, Lý Thân lại quay ra chợ, tiếp tục dùng giá ba lạng đến bốn lạng mua thêm rơm mạch.

Chẳng bao lâu sau, trải qua một phen tranh mua quyết liệt, Lý Thân mua được mấy xe rơm mạch, dẫn thuộc hạ bước ra khỏi chợ.

Trong lòng hắn đắc ý vô cùng, nghĩ đến số bạc vừa bỏ ra chẳng những không thấy xót mà còn cảm thấy vô cùng sướng.

Trong đầu hắn đã bắt đầu tính toán, đợi giá rơm mạch tăng đến mức nào thì bán ra mới kiếm được nhiều nhất.

Về đến nhà, hắn còn chưa kịp ngồi xuống đã có người làm chạy đến báo:

"Đông gia! Đông gia! Hôm nay giá rơm mạch ngoài chợ đã lên năm lạng một sọt rồi!"

Lý Thân nghe vậy, lập tức đứng bật dậy:

"Thật sao?!"

Người làm gật đầu lia lịa:

"Thật ạ! Vừa mới có người đến báo tin! Nói là có một thương gia tới tận chợ thu mua, giá năm lạng một sọt, đã mua hết số rơm mạch còn lại trong chợ!"

Đồng t.ử Lý Thân co rút.

Năm lạng!

Mới hôm qua còn ba lạng, hôm nay đã lên năm lạng!

Hắn mới mua vào ba lạng mà bán ra năm lạng, một sọt lời hai lạng!

Nếu hắn bán hết đống rơm mạch này, chẳng phải phát tài sao?!

Trong lòng hắn cuồn cuộn sóng trào, vội hỏi:

"Còn có rơm mạch nào nữa không? Mua thêm, mau đi mua thêm!"

Người làm nghe vậy liền nói:

"Đông gia, hết rồi ạ! Người ta nói rơm mạch trong chợ đã bán sạch, bây giờ muốn mua cũng không có nữa!"

Lý Thân nghe vậy, lòng tràn đầy tiếc nuối.

Hắn ngồi xuống, vỗ đùi:

"Tiếc thật! Ta lẽ ra nên mua thêm từ sớm!"

Nhưng nghĩ lại, hắn lại bật cười.

Không sao, hắn đã mua được một số rồi.

Những sọt rơm mạch này lúc mua vào ba lạng, bây giờ chợ đã lên năm lạng.

Mỗi sọt lời hai lạng, mấy trăm sọt thì lời bao nhiêu?

Hắn đếm đi đếm lại, càng đếm càng vui.

Đúng lúc đó, một người làm khác bước vào bẩm báo:

"Đông gia, vừa rồi có người đến hỏi, nói là muốn mua rơm mạch từ tay ngài, có bán không?"

Lý Thân sửng sốt:

"Đã có người tìm đến hỏi mua rồi sao?"

Người làm gật đầu:

"Vâng, người đó nói giá cả có thể thương lượng."

Khóe miệng Lý Thân giương lên, nhưng hắn lại vẫy tay:

"Không bán, không bán!"

Người làm không hiểu:

"Đông gia, giá đã lên năm lạng, lời mỗi sọt những hai lạng bạc, sao lại không bán ạ?"

Lý Thân cười lạnh:

"Ngươi hiểu cái gì! Bây giờ giá đã lên năm lạng, ngày mai sẽ thành sáu lạng, ngày kia thành bảy lạng! Bán bây giờ chẳng hóa ra ngu xuẩn ư?"

Hắn dừng một chút, nhìn người làm:

"Ngươi thử nghĩ xem, chợ b.úa khan hàng, mà lại có người đặc biệt tìm đến mua, chứng tỏ thứ này còn đắt nữa là đằng khác! Chúng ta giữ thêm mấy ngày, lúc đó bán sẽ được giá cao hơn!"

Người làm nghe thế gật gù vẻ thấm thía:

"Đông gia thông minh!"

Lý Thân đắc ý vuốt râu, nhưng nghĩ ngợi một lúc, lại bảo người làm:

"Khoan đã! Mấy ngày tới ngươi để ý xem, nếu có ai bán rơm mạch với giá không cao thì đến thương lượng. Nếu mua được khoảng bốn lạng bạc một sọt thì cứ mua thêm. Hàng trong tay ta còn quá ít, tích thêm một chút mới kiếm được nhiều hơn."

Người làm nhận lệnh, cầm lấy bạc Lý Thân đưa rồi nhanh ch.óng rời đi.

Lý Thân ngồi trong phòng, càng nghĩ càng thấy mình đúng đắn.

Thương nhân mà, biết chớp thời cơ mới có tiền.

Bây giờ hắn giữ hàng, đợi giá lên cao rồi bán, đó mới là chuyện làm ăn sáng suốt.

Nhưng hắn không hề biết rằng, giờ khắc này ngoài kia — tin đồn rằng có một vị thương gia lạ mặt không rõ lai lịch đang thu mua rơm mạch với giá năm lạng một sọt đã lan truyền như lửa gặp cỏ khô.

Mà người đứng sau vụ này, lại chẳng ai khác ngoài Chu Não.

---

Từ chợ trở về, Chu Não về nhà chưa bao lâu đã có người vào bẩm báo:

"Đông gia, mọi việc đã xong. Rơm mạch trong chợ bán không được bao nhiêu nữa đâu."

Chu Não ngồi trong sân phơi nắng, nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy chỉ mỉm cười:

"Người ta đã mua nhiều thế nào?"

Người làm nói:

"Lý Thân mua mấy trăm sọt, còn có mấy hộ thương khác cũng mua một ít, nhưng không ai bằng Lý Thân."

Chu Não "ừm" một tiếng, vẫn không mở mắt.

Gã sai vặt đứng bên cạnh thấy vậy thì không hiểu:

"Đông gia, chúng ta mua hết số rơm mạch trong chợ với giá năm lạng, nhưng Lý Thân mua từ ba lạng, thế chẳng phải ta đang đẩy giá giúp hắn sao?"

Chu Não chậm rãi mở mắt, khóe miệng cong lên một nụ cười khó hiểu:

"Đẩy giá cho hắn? Có gì mà không được?"

Hắn ngồi thẳng dậy, vươn vai:

"Đã đến lúc rồi..."

Kinh Trập đứng bên cạnh nhìn chủ nhân cười như cáo, bỗng dưng thấy lạnh sống lưng.

Hắn cảm thấy Đông gia sắp làm chuyện gì đó, mà chuyện đó chắc chắn sẽ khiến Lý Thân khóc không ra nước mắt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.