Vọng Nhân Chu Não - Chương 22: Nạn Dân

Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:05

Người đàn ông trung niên không đáp lời Vương Bá Chính, cười khẩy nói:

"Bọn chúng muốn g.i.ế.c ngươi, chẳng lẽ ngươi còn chưa dám ra tay?"

Vương Bá Chính sầm mặt xuống. Dương Lão Nhị thấy hắn do dự, liền nói tiếp:

"Ta biết ngươi là người lương thiện. Nhưng ngươi nhìn xem, đám dân tị nạn này có ai từng làm chuyện xấu chưa? Ấy thế mà đã có mấy người c.h.ế.t đói trong ổ cỏ dưới chân tường rồi. Đạo lý là thế đấy – kẻ đói không no thì chẳng giữ nổi sự đoan chính."

Vương Bá Chính nhìn Vương Trọng Kỳ. Thằng bé sắc mặt trắng bệch, nép người ra sau Vương Bá Chính. Rõ ràng nó sợ, nhưng nó vẫn nắm c.h.ặ.t vạt áo của hắn, không hề buông.

Vương Bá Chính cũng không muốn làm chuyện này, nhưng hắn đã ba ngày nay chỉ ăn vỏ cây để qua cơn đói. Cứ thế này, hai huynh đệ ắt c.h.ế.t.

Kế của Dương Lão Nhị là cơ hội sống sót duy nhất của hắn và đệ đệ.

Vương Bá Chính c.ắ.n răng, cuối cùng gật đầu.

***

Ngày hôm đó, Vương Bá Chính đang nghĩ xem nên làm gì để chờ trời tối, thì nghe thấy tiếng Vương Trọng Kỳ hỏi:

"Huynh... chúng ta thực sự phải làm vậy sao?"

Vương Trọng Kỳ vẫn còn nhỏ, nhưng không ngốc. Từ những gì mình nghe lén được ở đám người Dương Lão Nhị, nó hiểu rằng huynh nó và mấy người kia định làm gì.

Vương Bá Chính thấy không đành lòng, vỗ vỗ vai đệ đệ:

"Hay... tối nay đệ đừng đi nữa, một mình ta đi."

"Không đâu, đệ không thể mãi là gánh nặng của huynh. Huynh làm gì, đệ cũng đi cùng."

Vương Trọng Kỳ vội lắc đầu.

Vương Bá Chính định khuyên thêm, nhưng trời còn đang sáng rõ, hiển nhiên chưa phải lúc. Hắn đành thôi, chỉ nói:

"Vậy nghe lời ta, tối nay cứ theo sát ta."

***

Buổi chiều, trong khu ngoài thành nơi tụ tập đông đảo dân tị nạn, không khí luôn ảm đạm và hỗn loạn.

Khắp nơi là tiếng trẻ con khóc, kẻ thì chè chén chuyện trò, kẻ thì tìm chỗ ngủ qua đêm. Vương Bá Chính lẫn trong đám đông ấy, hắn cố ý đi dạo vòng quanh để xem tình hình xung quanh.

Hắn vốn là một nông dân hiền lành ở huyện bên cạnh, chuyên làm thuê cho người khác để kiếm miếng ăn. Nhà hắn vốn nghèo khó, bản thân lại chẳng chịu làm ăn. Ngoài bốn mươi tuổi mà vẫn chưa cưới được vợ, trong lòng vì thế càng chất đầy oán hận. Năm ngoái gặp lũ lụt, hắn phải dắt theo đứa em trai Vương Trọng Kỳ chạy nạn đến đây. Nhìn đám dân tị nạn ngày càng đông, những người yếu đuối lần lượt c.h.ế.t dần, hắn chợt có một suy nghĩ táo bạo.

Thế là hắn âm thầm tìm cách tiếp cận đám dân tị nạn này. Bằng cái miệng khéo léo và một ít thức ăn còn sót lại, hắn dụ dỗ những kẻ còn chút sức lực, cuối cùng tập hợp được một đám người khỏe mạnh, chịu nghe theo hắn, kết thành một toán.

Đám người này phần lớn đều là hạng lưu manh, trước khi chạy nạn cũng từng có tiếng xấu ở địa phương. Dương Lão Nhị chính là kẻ lãnh đạo bọn họ.

Vốn dĩ Vương Bá Chính chỉ tính làm vài vụ nhỏ, nhưng Dương Lão Nhị lại nói:

"Ngươi nhát gan quá. Chúng ta nhiều người cùng hành động, nhất định có thể làm một phen lớn. Ta nghe nói tên thương nhân họ Chu kia là thân thích của tên cẩu hoàng đế, giàu có lắm. Chỉ cần cướp được hắn, số tiền chia được đủ cho mỗi người chúng ta dựng nhà, cưới vợ, sinh con. Ngươi có dám làm không?"

Trong lòng Vương Bá Chính đã sớm thèm muốn cuộc sống giàu sang, nay nghe Dương Lão Nhị nói vậy, hắn hơi do dự.

Dương Lão Nhị thấy hắn không đáp, lại tiếp tục nói: "Ngươi nghĩ lại xem, chúng ta mấy người đi cướp mấy cửa hàng lặt vặt, kiếm được chút bạc vụn, thì có ích gì? Đã làm thì phải làm cho ra trò. Ta biết tên thương nhân họ Chu kia nổi tiếng bóc lột, sau lũ lụt, hắn tích trữ lương thực, đẩy giá gạo lên cao, vơ vét được không biết bao nhiêu tiền bạc. Mấy ngày trước còn thấy hắn đưa đoàn xe chở hàng vào thành, bên trong toàn là đồ quý. Đó mới là món hời!"

Vương Bá Chính giật mình, lập tức đảo mắt, vẻ mặt có chút động lòng. Dương Lão Nhị thấy hắn đã d.a.o động, liền nói thêm mấy câu xúi giục. Vương Bá Chính nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

***

Sau khi thương lượng xong, đám người tản ra, ai về chỗ nấy, đợi đến lúc trời tối mới tụ tập.

Vương Bá Chính dẫn Vương Trọng Kỳ đi ra phía cổng thành. Vừa ra đến cổng, hắn đã giật mình trước cảnh tượng trước mắt – ngoài cổng người chen chúc, vây kín ba lớp trong ngoài, toàn là dân nghèo mặc quần áo vải thô, đa số đều là dân tị nạn.

Hai huynh đệ giật mình trước cảnh tượng này, bất giác bước nhanh hơn. Lúc sắp đến cổng thành, họ thấy một nhóm người đang tụ tập trước tấm bảng dán giấy thông cáo, có người còn lớn tiếng c.h.ử.i rủa. Vương Trọng Kỳ tò mò kéo Vương Bá Chính lại gần xem, nhưng Vương Bá Chính lại lôi đệ đệ đi chỗ khác, không để nó xem.

Vương Trọng Kỳ khó hiểu hỏi: "Huynh, bọn họ đang xem gì thế?"

Vương Bá Chính nhíu mày, lắc đầu: "Không biết, đừng có tò mò. Chúng ta đang có việc."

Vừa dứt lời, bỗng phía sau có người vỗ vai hắn. Vương Bá Chính giật mình quay lại, thấy Dương Lão Nhị đang nở một nụ cười nham hiểm nhìn mình.

"Ta còn tưởng ngươi đã chạy mất rồi chứ!" Dương Lão Nhị nói nhỏ.

"Làm sao mà chạy được?" Vương Bá Chính cười đáp.

Dương Lão Nhị nhìn Vương Trọng Kỳ, rồi nhìn Vương Bá Chính, cười nói: "Vậy tốt. Vừa nãy ta thấy trên phố Tây có một toán quan binh đi ngang qua. Hình như có gì đó không ổn, nhưng bọn họ chỉ đi tuần, không sao. Tối nay cứ làm theo kế hoạch."

Vương Bá Chính gật đầu, trong lòng thầm thở phào.

Sau khi Dương Lão Nhị đi khuất, Vương Trọng Kỳ lo lắng hỏi: "Huynh... huynh không sợ lão ta lừa mình chứ?"

Vương Bá Chính nhìn về phía chân trời đã dần tối, thở dài:

"Sợ chứ. Nhưng bọn ta đã lâm vào bước đường này, dường như cũng chẳng còn lựa chọn nào khác."

Nói rồi, hắn nắm tay đệ đệ:

"Đi thôi."

***

Bóng tối dần buông xuống.

Trong góc khuất của một con hẻm nhỏ, bảy tám người tụ tập lại, mỗi người tay cầm một đoạn gậy gỗ. Họ đang thấp giọng bàn bạc chuyện gì đó, thỉnh thoảng lại có tiếng cười khẩy đầy ác ý.

Vương Bá Chính đứng ở một góc, tay cầm một con d.a.o găm, mồ hôi lạnh chảy dài sau lưng. Hắn đưa mắt nhìn Vương Trọng Kỳ đang đứng bên cạnh mình.

Dương Lão Nhị vén tay áo lên, nhếch miệng cười: "Tất cả đã sẵn sàng chưa?"

Mọi người đồng thanh: "Sẵn sàng rồi!"

Dương Lão Nhị hất hàm về phía Vương Bá Chính: "Ngươi đi đầu."

Vương Bá Chính hít một hơi thật sâu, không đáp, chỉ lặng lẽ cầm c.h.ặ.t d.a.o găm trong tay. Hắn khẽ nói với Vương Trọng Kỳ:

"Nhớ theo sát ta."

Vương Trọng Kỳ gật đầu, nhưng tay không khỏi nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của huynh mình.

Bóng đêm đang đến gần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.