Vọng Nhân Chu Não - Chương 27

Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:06

Nghĩ đi nghĩ lại, việc này chỉ tổ tốn công vô ích. Được tiếng tốt hay không còn chưa biết, lỡ may lại mang họa vào thân. Nói cho cùng, mở kho phát chẩn hay cứu tế nạn dân, vốn dĩ không phải chuyện của thương nhân, mà là việc của quan phủ, của triều đình. Chưa nói đến việc này đòi hỏi nhân lực, vật lực khổng lồ, chỉ riêng chuyện đảm bảo tiền gạo đến tay nạn dân cũng đã vô cùng khó khăn. Biết bao kẻ mượn danh phát chẩn để vơ vét cho riêng mình, lão đã thấy nhiều rồi. Bây giờ mình mua chuộc tiểu nhị phát chẩn để lấy tiếng tốt, lỡ mai này sự tình bại lộ, chẳng hóa ra mình cũng là một trong những kẻ đó sao?

Nhưng mà… cũng có người nói, lần phát chẩn lần trước, thực sự đã giúp được không ít người.

Lưu Kỳ ngẩn người nhìn Chu Não, không biết nên nói gì.

Hắn tuy xuất thân bần hàn, nhưng từ khi làm chưởng quỹ ở Phong Hoa Tuyết Nguyệt các, cả ngày chỉ lui tới với những khách quý giàu sang, lâu dần sinh ra thói quen suy nghĩ theo lối của bọn họ: "Chuyện không liên quan đến mình, không nên nhúng tay". Hôm nay chợt nghe Chu Não nói muốn phát chẩn cứu tế nạn dân, hắn vừa bất ngờ, vừa có chút cảm động, nhưng càng nghĩ càng thấy bất khả thi, trong lòng đầy lo lắng.

Chu Não đã nói vậy, hắn liền vội vàng rời đi.

Đến ngày hẹn, Chu Não đến quán trà trước một canh giờ, bao trọn lầu hai, ngồi đó nhấp trà chờ đợi. Kinh Triếp đứng bên cạnh, vẻ mặt căng thẳng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ngoài phố. Chu Não thấy vậy, hơi nhướng mày, cười nói:

"Kinh Triếp, Ngu trại chủ còn chẳng căng thẳng, ngươi đề phòng cái gì?"

Kinh Triếp nhíu mày: "Ngài không đề phòng, nhưng thuộc hạ không thể không đề phòng. Ngu Trường Minh là tội phạm bị quan phủ truy nã, chỉ cần bọn họ hét to một tiếng 'Trại chủ Trường Minh Trại ở đây', tình cảnh của ngài đã nguy hiểm lắm rồi."

"Vậy hắn đã hét chưa?"

Kinh Triếp khựng lại: "Chưa."

"Vậy ngươi nghĩ, vì sao hắn không hét?"

"...Ngài đã tính toán cả rồi?"

Chu Não cười, nhẹ nhàng nâng chén trà: "Ngươi thử nghĩ xem, nếu ta là thương nhân, thấy tội phạm truy nã, ta sẽ làm gì?"

"Làm ngơ, hoặc báo quan."

"Đúng. Nếu ta là dân thường, thấy Ngu Trường Minh đi cùng một thương nhân, chẳng qua cũng chỉ đứng xem náo nhiệt, có lẽ còn tránh xa một chút, kẻo vạ lây. Nếu ta là một nạn dân không nhận được trợ cấp, ta sẽ dồn hết tức giận vào kho lẫm, vào quan phủ, nào có thời gian để ý hắn còn có mặt ở đây hay không? Nếu ta là quan lại, bắt được Ngu Trường Minh là công lớn, nhưng nếu hắn tự động đến trước mặt ta, ta phải tự hỏi, đây có phải bẫy không?"

Chu Não đặt chén trà xuống: "Ngu Trường Minh tự mình đến gặp ta, điều đó có nghĩa là hắn chủ động muốn lộ diện trước mặt ta. Một kẻ chủ động phơi bày bản thân như vậy, không phải muốn thương lượng, thì cũng là có lợi ích cần trao đổi. Hắn chẳng có lý do gì để báo quan cả." Hắn dừng một chút, rồi nói thêm: "Hơn nữa, nếu hắn thực sự muốn báo quan, hắn đã có thể làm từ khi còn trong phòng vẽ tranh, nào cần đợi đến bây giờ."

Kinh Triếp nghe xong, mới chịu thả lỏng một chút, nhưng tay vẫn cầm c.h.ặ.t chuôi đao.

Lúc đúng giờ, Ngu Trường Minh quả nhiên xuất hiện, một mình, không mang theo binh khí, ung dung bước lên lầu hai, dáng vẻ tự nhiên như đang đi dạo. Hắn thoáng nhìn bàn trà trước mặt Chu Não, mỉm cười:

"Chu Não quả nhiên là người biết hưởng thụ. Trà Mông Đỉnh Sơn ở đây hương thơm thanh khiết, vị trà nhẹ mà thanh, quả là thượng phẩm."

Chu Não cũng cười, vén tay áo mời đối phương ngồi: "Đây là Phong Hoa Tuyết Nguyệt các, đương nhiên phải dùng chút đồ tốt để chiêu đãi quý khách. Ngu trại chủ, mời."

Hai người nâng chén, uống cạn một hơi.

Ngu Trường Minh đặt chén xuống, đưa mắt quan sát Chu Não một cách không lộ liễu, thầm nghĩ: *Không thể tưởng tượng được, một thương nhân lại chủ động tới tìm một tên thảo khấu như mình, chỉ để bàn chuyện sinh ý? Hơn nữa hành sự lại đường đường chính chính như thế, cùng một người mới gặp lần đầu mà đã bày tiệc trà trên lầu hai, chẳng sợ mình động thủ sao? Hay là hắn có chuẩn bị gì từ trước?* Nghĩ đến đây, hắn bèn dò hỏi: "Ta nhớ rõ, ta với ngươi chưa từng quen biết, vậy tại sao ngươi lại có hứng thú gặp ta?"

Chu Não thành thật đáp: "Thực ra ta chỉ tò mò thôi, muốn xem rốt cuộc một người làm nên chuyện lớn như vậy là người như thế nào."

"Chuyện lớn gì cơ?" Ngu Trường Minh nhướng mày, vẻ mặt hơi khó hiểu.

"Chuyện lập nên Trường Minh Trại, khiến quan phủ nhiều phen bó tay, lại còn khiến bao người dân đói khổ đều tìm đến mà nương tựa. Chẳng phải chuyện lớn thì là gì?" Chu Não cười đáp, ánh mắt sâu xa.

Ngu Trường Minh bật cười, lắc đầu: "Ngươi đang khen ta à? Ta tự biết thân mình, chỉ là một tên thảo khấu, có gì đáng để ngươi nể trọng."

Chu Não cũng không vòng vo: "Nếu không nể trọng, ta sẽ không tới đây. Hôm nay mời Ngu trại chủ đến, quả thật là ta muốn bàn một việc." Hắn nhấp một ngụm trà, giọng điềm tĩnh: "Ngươi sở hữu rất nhiều nhân lực trong tay, còn ta thì có một chút tiền bạc. Ta muốn cùng ngươi bàn chuyện hợp tác."

"..." Ngu Trường Minh nhất thời không biết đáp lại ra sao. Hắn nhìn Chu Não một lát, rồi bỗng cười lớn: "Ngươi muốn cùng một tên thảo khấu hợp tác? Hợp tác cái gì? Cướp đoạt hay buôn lậu?"

"Không." Ánh mắt Chu Não nhìn thẳng vào mắt Ngu Trường Minh, không né tránh: "Ta muốn mua lương thực của ngươi."

Tiếng cười của Ngu Trường Minh tắt dần. Nét mặt hắn trở nên trầm ngâm, đôi mày nhíu c.h.ặ.t: "Ngươi đùa hay nói thật đấy? Lương thực trong trại của ta đều là dùng để sống qua mùa đông, nào có bao nhiêu để bán." Dừng một chút, hắn lại hỏi: "Huống hồ, ngươi là thương nhân, muốn mua lương thực thì ra thành thị mà mua, cớ sao phải đến đây?"

"Thành thị đang thiếu lương thực." Chu Não đáp lời, thản nhiên hơn cả dự kiến của Ngu Trường Minh: "Lương thực trong thành đang được gom mua, hôm nay giá này, ngày mai giá khác, người có tiền chưa chắc đã mua được. Bằng giá đó, ta thà mua của ngươi còn tốt hơn, vừa rẻ lại vừa yên tâm."

Nghe đến đó, Ngu Trường Minh hoàn toàn hiểu ra: thì ra Chu Não có mục đích từ trước, không phải đến để bắt mình, mà đúng thật là đến để hợp tác. Vậy thì... *Tên này dám đi một mình đến tận trại của ta để mua lương thực, nhất định không phải người đơn giản.* Hắn cười lạnh, đáp: "Mua lương thực ư? Ngươi nói dễ nghe nhỉ. Ta bán cho ngươi, ngươi lại bán cho dân thành, một qua một lại, ngươi kiếm được lợi bao nhiêu? Chỗ tốt của ta đâu?"

Chu Não mỉm cười: "Vậy ngươi muốn gì? Tuy ta không rõ ngươi muốn gì, nhưng chắc chắn ngươi đang gặp khó khăn. Trường Minh Trại giờ chỉ lo miếng ăn từng bữa, có phải không?"

Ngu Trường Minh không đáp, chỉ im lặng nhìn Chu Não với cặp mắt sắc lạnh.

Chu Não không vội, nói tiếp: "Ta biết rõ, ngươi có một đám người theo, nhưng trại của ngươi ở nơi hiểm trở, đất đai cằn cỗi, trồng trọt không đủ ăn, chỉ dựa vào buôn bán và săn b.ắ.n mà sống. Gần đây lại thêm mưa lũ liên miên, phía dưới chân núi không có mùa màng, chắc ngươi cũng đang lo sốt vó."

Ngu Trường Minh bỗng bật cười thành tiếng: "Ta tưởng ngươi đến là có mục đích lớn lao gì, hóa ra chỉ vì muốn vớt vát mấy bao lương thực?"

Chu Não cũng cười theo: "Không hẳn." Hắn nhẹ nhàng xoay xoay chén trà trên tay, như đang cân nhắc điều gì, rồi chậm rãi nói: "Ta thực sự muốn hỏi Ngu huynh một câu. Dám hỏi Ngu huynh bình sinh có nguyện vọng gì?"

Câu hỏi này lớn quá, khiến Ngu Trường Minh khựng lại.

Nếu chỉ đơn thuần hỏi hắn muốn gì, hắn có thể kể một chút chuyện trước mắt: muốn nuôi sống mấy trăm miệng ăn trong trại, muốn có một nơi ở yên ổn, muốn cho bọn họ một con đường sống. Nhưng hỏi "nguyện vọng bình sinh", thì chính hắn cũng chưa từng nghĩ thấu đáo. Hắn xuất thân võ tướng, gia đạo suy vi, bị buộc phải vào rừng sâu làm giặc; đến nay thì hắn mong có đất cày, có cơm no, có người bầu bạn sống qua ngày, đã là tốt lắm rồi. Nhưng nguyện vọng ấy nghe ra cũng tầm thường, chẳng xứng tầm với một lời mời "hợp tác" đường hoàng như thế.

Chu Não nhìn vẻ trầm ngâm của đối phương, bèn nói: "Ngu huynh tuy đã rơi vào chốn thảo mãng, nhưng vẫn còn lòng nghĩa hiệp, lại coi trọng tình nghĩa với người trong trại. Như một vị tướng lĩnh, ngươi dẫn đầu họ, vậy ngươi phải nghĩ xa hơn thế. Cứ mãi làm giặc cướp, sống nay c.h.ế.t mai, chẳng phải là con đường dài lâu."

Ngu Trường Minh không thích cách xưng hô thân thiết như vậy cho lắm, nhưng cũng không muốn tranh cãi về một danh xưng nhỏ nhặt. Hắn trầm giọng đáp: "Ngươi nói như thế, ta đã hiểu ý. Ngươi muốn ta buông đao quy thuận hay sao?"

Chu Não cười nhẹ: "Ta không đủ tư cách để bảo Ngu huynh làm việc gì. Sở dĩ ta nói những lời này, chẳng qua là muốn Ngu huynh biết rằng, ta tìm đến không phải để làm một món lợi nhỏ, mà muốn bàn một con đường mới." Hắn nhìn thẳng vào mắt đối phương: "Nguyện vọng của ta quá lớn, ba lời hai tiếng không kể hết. Nhưng điều ta nghĩ trước mắt, lại trùng hợp với Ngu huynh."

Ngu Trường Minh hỏi: "Là việc gì?"

"Lương thực." Chu Não chậm rãi nói: "Ta mua lương thực của ngươi, nhưng không phải để bán lấy tiền. Ta muốn mang số lương thực ấy đến chỗ nạn dân, cứu họ khỏi cơn đói. Đổi lại, ta chỉ cần một thứ: danh tiếng." Dừng một lúc, hắn nói tiếp: "Còn ngươi, Ngu huynh, ngươi có thể thu được tiền bạc, lại có thêm thiện cảm của dân chúng. Về sau Trường Minh Trại muốn buôn bán hay muốn tìm đường sống, đều thuận lợi hơn nhiều."

Ngu Trường Minh cười lạnh: "Ngươi nói hay lắm, nhưng lương thực của ta còn chưa đủ nuôi sống bọn họ, nếu bán cho ngươi hết, người trong trại ta ăn gì?"

Chu Não đã chuẩn bị sẵn câu trả lời: "Ta không mua hết lương thực của ngươi. Ta chỉ mua số dư thừa mà ngươi có thể kiếm được từ thương nhân khác. Còn những gì ngươi đang cần như muối, vải, đồ sắt, ta đều có thể cung cấp cho ngươi với giá ưu đãi."

Lời nói rành mạch, lợi ích rõ ràng, Ngu Trường Minh không thể tìm ra lý do để từ chối, cũng không thể lập tức đồng ý. Hắn cần thời gian suy nghĩ. Nhưng bản thân hắn vốn là người hành động nhiều hơn suy nghĩ, hôm nay nói chuyện với Chu Não đã là một bước tiến xa. Hắn muốn nhìn thấu Chu Não, muốn biết tên thương nhân này thực sự có ý đồ gì. Hắn quá tò mò, bởi vậy mới có cuộc gặp gỡ hôm nay. Ngay cả chính hắn cũng không ngờ mình lại nhất thời xúc động đến vậy.

Nghĩ đến đây, hắn thu lại vẻ cười cợt, nghiêm túc nói với Chu Não: "Chuyện này, để ta suy nghĩ thêm vài ngày."

Chu Não không thúc giục, chỉ khẽ gật đầu: "Được, Ngu huynh suy nghĩ thong thả. Ta có địa chỉ ở trấn Đồng Sơn, nếu ngươi muốn tìm ta, cứ bảo người mang phong thư đến, ta sẽ đích thân đến gặp."

Ngu Trường Minh từ chối: "Không cần. Ngươi đã đến đây một lần, ta sẽ có cách để lại lời." Hắn đứng dậy, chuẩn bị ra về, nhưng chợt quay lại hỏi: "Chu Não, ta hỏi ngươi một câu."

"Xin hỏi."

"Ngươi có từng nghĩ, trợ giúp một tên thảo khấu như ta, coi như tiếp tay cho kẻ làm loạn hay không? Ta là kẻ bị quan phủ truy nã, ngươi buôn bán cùng ta, chẳng phải cũng liên lụy đến mình sao?"

Chu Não mỉm cười, nhẹ giọng đáp: "Ngu huynh nghĩ ta là thương nhân, nhưng ta nghĩ mình hơn thế. Ta thà làm một món lợi mang tính lâu dài còn hơn kiếm tiền rồi bị người đời chê trách. Ngươi thấy ta liều lĩnh, thực ra ta đã tính toán hết. Quan phủ có truy nã thế nào, dân chúng có bàn tán ra sao, ta cũng đã nghĩ tới." Hắn đứng dậy, nghiêm mặt nói: "Chỉ cần ta làm việc đúng đắn, sáng suốt, thì chẳng ai có thể động đến ta."

Ngu Trường Minh nhìn hắn hồi lâu, không nói thêm lời nào, xoay người bước xuống lầu.

Lúc ra đến cửa, Kinh Triếp lặng lẽ bước tới, thì thầm: "Ngài ta không mang theo binh khí gì, có thực sự nên tin hắn không?"

Chu Não khẽ thở dài: "Hắn không cần mang binh khí. Nếu hắn muốn động thủ, hắn đã động thủ từ lần đầu tiên ta đến trại. Lần này hắn đến, là để thăm dò thực hư của ta, không phải để g.i.ế.c người."

Kinh Triếp gật đầu, nhưng nét mặt vẫn chưa yên tâm.

Chu Não nhìn theo bóng Ngu Trường Minh khuất dần trên phố, trầm ngâm một lúc, rồi thầm nghĩ: *Chuyện này sẽ còn kéo dài, nhưng ít nhất Ngu Trường Minh đã mở lòng, hắn chấp nhận ngồi xuống nói chuyện, vậy là đã có khởi đầu.* Hắn khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy thoáng chút ưu tư. Hắn biết rõ, đây mới chỉ là bước khởi đầu trên một con đường dài và đầy chông gai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.