Vọng Nhân Chu Não - Chương 35

Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:07

Trời vừa tảng sáng, Thạch Tam đã tỉnh.

Hắn nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà đen xám, trong lòng bất an đã nhiều ngày nay lại càng dâng lên mãnh liệt.

Trong thôn đã đồn suốt mấy ngày, nói rằng Trường Minh Trại đã thu phục toàn bộ sơn tặc trên núi Long Thành.

Trường Minh Trại vốn đã là một thế lực lớn, chiếm cứ Long Thành sơn lâu năm. Mấy năm trước, bọn chúng còn chẳng thèm để ý đến mấy tên sơn tặc quanh vùng, vậy mà bây giờ, lại có một sơn trại thôn tính hết các ổ sơn tặc khác. Thực lực của Trường Minh Trại rốt cuộc đã lớn đến mức nào?

Thạch Tam thân là một nông dân bình thường ở dưới chân núi Long Thành, hắn không biết đọc biết viết, cũng chẳng hiểu đạo lý lớn lao gì. Hắn chỉ biết sơn tặc là kẻ cướp, bọn chúng sẽ xuống núi cướp bóc, sẽ g.i.ế.c người.

Không sai, Thạch Tam sinh ra ở dưới chân núi Long Thành, từ nhỏ đã nghe chuyện sơn tặc xuống núi tàn sát dân làng. Người nhà họ hàng của hắn có kẻ cũng c.h.ế.t dưới tay sơn tặc. Vì thế trong mắt hắn, sơn tặc bất kể tốt xấu, đều là một lũ côn đồ tàn bạo.

Hắn có thể sống sót đến ngày hôm nay, cũng chỉ vì bọn sơn tặc trên núi Long Thành còn biết giữ phận, số lượng lại không quá đông. Mỗi lần chúng xuống núi cướp bóc, dân làng tuy phải c.ắ.n răng chịu đựng, nhưng rốt cuộc vẫn có thể gắng gượng qua được.

Nhưng bây giờ, một thế lực như Trường Minh Trại thôn tính tất cả sơn tặc khác, một khi chúng muốn làm gì, thì còn có ai cản nổi?

Lần sau chúng xuống núi cướp bóc, ruộng vườn của bọn họ làm sao chống đỡ nổi? Chỉ e đến lúc ấy, cả thôn đều khó giữ được tính mạng!

Thạch Tam càng nghĩ càng sợ, lòng như có lửa đốt, nằm không yên.

Hắn vén chăn ngồi dậy, Chu thị ở bên cạnh cũng bị đ.á.n.h thức. Nàng dụi mắt nhìn hắn: "Tam ca, chàng dậy sớm thế, đi đâu vậy?"

Thạch Tam thở dài, nói ra nỗi lo trong lòng.

Chu thị nghe xong cũng sa sầm mặt lại, một lát sau mới nói: "Tam ca, chúng ta... hay là bỏ đi nơi khác đi?"

Thạch Tam khổ sở lắc đầu: "Đi đâu bây giờ? Ruộng vườn nhà cửa đều ở đây, chúng ta đi thì có thể sống nổi không?" Hắn nắm tay Chu thị: "Thôi, chuyện này để ta suy nghĩ đã."

Dẫu nói vậy, Thạch Tam trong lòng biết rõ mình không nghĩ ra cách gì. Hắn vốn chỉ là một nông dân chất phác, đối mặt với đại sự như thế này, ngoài lo sợ ra thì chẳng biết làm gì hơn.

Thế là hắn vội mặc quần áo, bước ra khỏi nhà.

Ra đến sân, Thạch Tam đang định ra khỏi cổng thì bỗng nghe tiếng gọi:

"Thạch ca, huynh đi đâu thế?"

Thạch Tam quay đầu lại, là Vương Trọng Kỳ ở nhà bên cạnh. Cậu ta đang xách một cái thùng, chắc định ra giếng lấy nước.

"Ta... ta ra ngoài một lát." Thạch Tam đáp cho có lệ.

Vương Trọng Kỳ nhìn hắn, cười nói: "Hay là Thạch ca cũng nghe tin rồi? Trường Minh Trại gì đó ấy?"

Thạch Tam giật mình: "Ngươi cũng biết?"

"Đồn khắp thôn rồi mà!" Vương Trọng Kỳ đặt thùng nước xuống, kéo Thạch Tam ra một bên, hạ giọng: "Ta nghe nói hôm nay vị trang chủ của Trường Minh Trại sẽ xuống núi, dường như là tới thôn Mộc T.ử của chúng ta đấy."

Thạch Tam biến sắc: "Đến thôn Mộc Tử? Làm gì?"

"Ta cũng không rõ, nhưng nghe nói có việc tốt." Vương Trọng Kỳ gãi đầu: "Có điều lời đồn thì cũng không biết thật giả thế nào."

Thạch Tam đứng ngây tại chỗ, đầu óc quay cuồng.

Nếu là trước đây, hắn nhất định sẽ không tin mấy lời đồn thổi vô căn cứ này. Nhưng lần này, hắn có cảm giác... có lẽ là thật.

Hắn do dự một lúc, cuối cùng c.ắ.n răng, quay đầu bước nhanh về nhà.

Chu thị thấy hắn trở lại, ngạc nhiên hỏi: "Tam ca, sao chàng lại quay về?"

Thạch Tam kéo tay nàng vào trong phòng, vẻ mặt phức tạp: "Nghe nói hôm nay trang chủ Trường Minh Trại sẽ đến thôn Mộc Tử."

Chu thị nghe vậy, mặt cũng tái đi: "Có thật không? Là thật sao?"

"Đại khái là thật." Thạch Tam siết c.h.ặ.t t.a.y: "Ta muốn ra ngoài xem thử."

Chu thị giật mình: "Chàng đi xem làm gì? Vạn nhất..."

"Không sao đâu." Thạch Tam trấn an nàng: "Ta chỉ đứng từ xa nhìn một chút, xem rốt cuộc bọn chúng muốn làm gì. Nếu có gì bất ổn, ta sẽ lập tức chạy về."

Chu thị vẫn còn lo lắng, nhưng thấy dáng vẻ kiên quyết của Thạch Tam, nàng biết không khuyên được, chỉ có thể dặn: "Tam ca, chàng phải cẩn thận."

Thạch Tam gật đầu, xoay người bước ra ngoài.

Trên đường, hắn thấy không ít người dân trong thôn cũng lục tục kéo nhau ra khỏi nhà, ai nấy đều vẻ mặt bất an, hẳn cũng nghe tin.

Mọi người tụ tập ở ven đường, xì xào bàn tán.

Thạch Tam chen vào đám người, lắng nghe.

"Nghe nói vị trang chủ đó trẻ tuổi lắm."

"Trẻ tuổi mà có thể thôn tính hết mấy ổ sơn tặc ư?"

"Ta không biết, ta chỉ lo bọn chúng xuống núi cướp bóc thôi!"

"Đừng nói nữa, đừng nói nữa, hình như có người tới kìa!"

Thạch Tam nghe vậy, vội ngẩng đầu nhìn về phía cuối đường.

Quả nhiên, cách đó không xa, xuất hiện một nhóm người.

Đi đầu là một thanh niên mặc áo xanh, dáng người cao ráo, bước đi thong dong, khí chất không phàm. Sau lưng hắn ta theo mấy người mặc vải thô, nhưng ai nấy đều tinh thần phấn chấn, không giống dân làng bình thường.

Đoàn người đi đến gần, các dân làng tự động nhường ra một lối.

Thạch Tam nép mình trong đám người, nhìn chằm chằm người thanh niên áo xanh kia.

Người này chính là trang chủ Trường Minh Trại sao?

Hắn ta trông không giống kẻ cướp chút nào.

Lúc này, Vương Trọng Kỳ cũng không biết từ đâu chen đến bên cạnh Thạch Tam, thì thầm: "Thạch ca, thấy chưa, chính là hắn đó. Ta nghe nói hắn họ Chu, tên là Chu Não."

Thạch Tam khẽ gật đầu, không nói gì.

Chu Não dừng lại ở đầu thôn, quét mắt nhìn đám dân làng một lượt, khẽ mỉm cười. Hắn ta hơi cất giọng, nói:

"Ta là Chu Não, Trường Minh Trại trang chủ. Hôm nay đến đây, là có một việc muốn thương lượng với các ngươi."

Đám dân làng lặng người, ai nấy đều ngơ ngác nhìn nhau, không rõ đối phương muốn làm gì.

Thạch Tam cũng siết c.h.ặ.t nắm tay, trong lòng thấp thỏm.

Chu Não thấy vậy, cũng không vội, chỉ thản nhiên nói tiếp: "Ta biết các ngươi đều đang sợ, sợ Trường Minh Trại chúng ta sẽ cướp bóc, g.i.ế.c người như bọn sơn tặc khác. Ta có thể nói cho các ngươi biết, Trường Minh Trại chúng ta không làm chuyện đó."

"Trường Minh Trại của ta, chiếm cứ Long Thành sơn, từ trước đến nay không quấy nhiễu bách tính. Chúng ta thôn tính những sơn trại khác, cũng chỉ vì bọn chúng tàn hại dân làng, ta không thể dung thứ."

Thạch Tam nghe đến đây, trong lòng hơi động.

Chu Não lại nói: "Ta biết các ngươi đã chịu nhiều khổ sở. Từ hôm nay trở đi, Trường Minh Trại sẽ bảo hộ các ngươi. Về phần ruộng vườn, bọn ta cũng có an bài."

Hắn ta vẫy tay ra hiệu, một người đàn ông trung niên phía sau bước lên, tay cầm một cuộn giấy, đọc to:

"Trang chủ có lệnh: từ nay về sau, tất cả dân làng dưới chân Long Thành sơn đều được chia ruộng đất, không ai được xâm phạm. Ai muốn trồng trọt thì cứ việc trồng, ai muốn nuôi gia súc, lát nữa đến chỗ ta ghi danh. Trang chủ sẽ trực tiếp cấp heo giống cho các ngươi. Đến khi heo nái sinh con, lứa đầu tiên các ngươi được giữ lại; lứa thứ hai và thứ ba phải giao cho trang chủ, coi như trả nợ. Chỉ cần các ngươi tận tâm chăn nuôi, nếu chẳng may gặp chuyện ngoài ý muốn, trang chủ sẽ không trách tội."

Đám dân làng nghe xong, nhất thời ồ lên sửng sốt.

Chia ruộng? Cấp heo giống? Không đ.á.n.h thuế?

Chuyện này... có thật không?

Có người không nhịn được hỏi lớn: "Lời này của trang chủ có thật không ạ?"

Chu Não gật đầu: "Lời ta nói đều là thật. Ta có thể viết giấy tờ cho các ngươi, có văn tự cam kết."

Lại có người hỏi: "Chúng ta đều là dân nghèo, không có tiền, nếu heo c.h.ế.t thì sao?"

Chu Não cười nói: "Đã nói là không truy cứu. Chỉ cần các ngươi tận tâm chăn nuôi, nếu gặp tai họa bất trắc, ta sẽ gánh thay."

Các dân làng lại ồ lên.

Thạch Tam nghe xong những lời này, đầu óc choáng váng.

Hắn ta có thể tin không?

Hắn từ nhỏ đã sống ở vùng đất này, chưa từng thấy vị địa chủ nào lại đối xử với tá điền tốt như vậy. Hồi nhỏ, hắn từng chứng kiến cảnh tá điền nhà bên cày ruộng cả đời mà vẫn đói rách, thậm chí còn mắc nợ địa chủ một khoản lớn, quả thực khổ không thể tả.

Có lẽ... lần này thật sự có hy vọng?

Nhưng ngay sau đó, một tia cảnh giác lại dâng lên trong lòng hắn.

Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy? Có khi nào đây chỉ là cái bẫy, muốn dẫn dụ bọn họ rồi mới ra tay?

Thạch Tam đang do dự, bỗng nghe Chu Não nói: "Các ngươi nếu không tin, có thể đến Trường Minh Trại xem một chuyến. Thấy tận mắt thì sẽ biết."

Nói xong, hắn ta phất tay áo, quay người rời đi, tùy tùng phía sau cũng theo sát.

Đám dân làng đứng đó bàn tán sôi nổi.

Vương Trọng Kỳ kéo kéo tay áo Thạch Tam, hào hứng nói: "Thạch ca, nghe có vẻ không tệ đấy!"

Thạch Tam không đáp, chỉ trầm mặc nhìn theo bóng lưng Chu Não đang dần khuất xa.

Hắn suy nghĩ rất lâu, cuối cùng thở dài một hơi.

Thôi, đã không chạy thoát, chi bằng... đi xem thử.

---

Lúc Thạch Tam về đến nhà, Chu thị đã chờ ở cửa, thấy hắn bình an vô sự trở về, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

"Thế nào rồi?" Nàng vội hỏi.

Thạch Tam kéo nàng vào phòng, kể lại tất cả những gì vừa nghe thấy.

Chu thị càng nghe càng kinh ngạc: "Có thật không? Chia ruộng đất, cấp heo giống, còn không truy cứu nếu xảy ra chuyện? Trên đời này sao có chuyện tốt như vậy?"

"Ta cũng thấy khó tin." Thạch Tam ngồi xuống ghế, vẻ mặt phức tạp: "Nhưng... lời hắn nói khiến ta có chút động lòng."

Chu thị im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng nói: "Tam ca, nếu thật sự có chuyện tốt như vậy... hay là chúng ta thử đi?"

Thạch Tam ngẩng đầu nhìn nàng, hồi lâu mới gật đầu: "Được, ta sẽ đến Trường Minh Trại xem thử. Nếu lời nói là thật, chúng ta cũng có một con đường sống; nếu là giả, thì chúng ta cũng không có gì để mất."

Chu thị gật đầu, nhưng trong mắt vẫn còn chút lo âu.

Thạch Tam đứng dậy, vỗ nhẹ vai nàng: "Đừng lo, không sao đâu."

Nói xong, hắn xoay người bước ra khỏi cửa.

---

Trên đường đến Trường Minh Trại, Thạch Tam gặp không ít người dân trong thôn, ai nấy đều có vẻ mặt như hắn — vừa mong đợi vừa lo lắng.

Mọi người đến trước cổng Trường Minh Trại, thì thấy tường trại cao lớn, cửa trại nghiêm ngặt, có canh gác đứng hai bên.

Thạch Tam đang do dự, bỗng thấy một người đàn ông trung niên bước ra từ trong trại.

Người này quần áo chỉnh tề, gương mặt hòa ái, nhìn đám người tụ tập dưới cổng, cười hỏi: "Các ngươi là dân thôn Mộc T.ử đúng không? Trang chủ đã dặn, nếu các ngươi đến, cứ vào thẳng bên trong."

Thạch Tam cùng mọi người liếc nhìn nhau, rồi cùng nhau bước vào.

Bên trong Trường Minh Trại rất rộng, quy củ, không giống cái trại cướp như hắn tưởng tượng. Tường sân xây bằng đá, mặt đất lát gạch xanh, sạch sẽ ngăn nắp; thỉnh thoảng lại thấy người qua kẻ lại, nhưng mỗi người đều bận rộn việc riêng, không hề có vẻ hung dữ.

Thạch Tam nhìn xung quanh, trong lòng càng thêm khó hiểu.

Người đàn ông trung niên kia dẫn bọn họ đến một căn nhà lớn trong trại, bảo họ chờ một lát. Qua một lúc, cánh cửa phía sau mở ra, Chu Não bước vào, vẫn bộ áo xanh như cũ, tay không có gì, bước đi thong dong.

Hắn ta nhìn đám người, mỉm cười: "Các ngươi đến thật rồi. Ta biết các ngươi còn nhiều nghi hoặc, không sao cả. Hôm nay ta sẽ từ từ nói cho các ngươi nghe."

Chu Não bảo người đàn ông trung niên kia dọn ghế cho mọi người ngồi, rồi bắt đầu giảng giải.

Hắn ta nói chi tiết về cách Trường Minh Trại phân phối ruộng đất, kế hoạch chăn nuôi gia súc, thậm chí còn nói đến việc sẽ xây trường học, mời thầy dạy chữ cho con em dân làng.

Thạch Tam nghe xong, đôi mắt càng lúc càng sáng.

Nếu những gì Chu Não nói đều là thật... thì tương lai của bọn họ quả thực có hy vọng.

Lúc này, bỗng có một đứa trẻ từ bên ngoài chạy vào, vội vàng nói: "Trang chủ! Trang chủ! Bên ngoài có mấy người đến, nói là ở thôn Sơn Cước bên cạnh, muốn gặp trang chủ!"

Chu Não gật đầu, phất tay bảo đứa trẻ lui ra, rồi quay sang nói với mọi người: "Xem ra các thôn khác cũng đã nghe tin. Các ngươi cứ yên tâm, ta đã nói là sẽ đối xử công bằng với tất cả."

Mọi người lại xôn xao.

Thạch Tam đứng dậy, cúi người thật sâu về phía Chu Não, kính cẩn nói: "Đa tạ trang chủ! Đa tạ trang chủ!"

Những người khác cũng vội vàng đứng dậy thi lễ.

Chu Não vội đỡ họ dậy: "Mọi người đừng đa lễ như vậy. Ta chỉ làm những gì mình nên làm thôi."

Dân làng ai nấy đều cảm động, họ đã quen với cảnh bị ức h.i.ế.p từ nhỏ, nay gặp được một người chủ tốt, tự nhiên không kìm được xúc động.

Thạch Tam lau khóe mắt, quay sang Vương Trọng Kỳ đứng bên cạnh, thì thào: "Xem ra... Trường Minh Trại này thật sự không giống bọn sơn tặc khác."

Vương Trọng Kỳ gật đầu lia lịa, đôi mắt cũng hoe đỏ.

Ra khỏi Trường Minh Trại, Thạch Tam đi trên đường, lòng nhẹ nhõm chưa từng có.

Bầu trời trong xanh, gió thổi mát mẻ.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân núi xa xa, bỗng thấy trong lòng tràn đầy hy vọng.

Có lẽ... từ hôm nay trở đi, cuộc sống của bọn họ thật sự sẽ thay đổi.

Hắn bước nhanh hơn, muốn về nhà sớm báo tin mừng cho Chu thị.

Phía sau hắn, hàng dài dân làng kéo nhau trở về thôn, miệng ai nấy đều nói về chuyện hôm nay, tiếng cười nói vang vọng cả một vùng.

Mà ở cổng Trường Minh Trại, Chu Não đứng nhìn bóng dáng của bọn họ, bên cạnh Kinh Trập chậm rãi đi theo, sống lưng thẳng tắp, bước chân vững vàng. Con châu chấu tre nhỏ vẫn lặng lẽ cài trên tóc hắn, đung đưa theo từng bước đi.

Chu Não mỉm cười.

Hắn biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.