Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 9
Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:05
CHƯƠNG 9: TIỆN NHÂN LẠI GIỞ TRÒ DƠ BẨN
Ba tháng cấm túc dài đằng đẵng như mười năm trong ngục tối cuối cùng cũng kết thúc.
Cánh cửa gỗ nặng nề của Tây sương phòng chậm rãi mở ra, mang theo mùi ẩm mốc trộn lẫn với hương phấn son nồng nặc.
Cố Giai Ninh bước ra ngoài, tà váy trắng khẽ đung đưa trong gió lạnh, nhưng khuôn mặt ả không còn vẻ điềm đạm, đáng thương thường ngày.
Đôi mắt ả hằn lên những tia m.á.u đỏ, gò má gầy sọp đi, sắc mặt vặn vẹo vì oán hận ngập trời.
“Khương Lục Y... Chu Dực Chi...”
Ả nghiến răng kèn kẹt, móng tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay đến mức bật m.á.u.
Ba tháng qua, ả bị cắt xén bổng lộc, bị đám hạ nhân trong phủ nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ, chế giễu.
Tất cả những nhục nhã này, đều do con tiện nhân Khương Lục Y kia ban tặng.
Ả không phục, ả hận đến mức xương tủy phát đau.
Hồng nhi đứng bên cạnh run rẩy, thấp giọng báo tin:
“Tiểu thư, người chịu khổ rồi. Nhưng gần đây... có chuyện không hay.”
Cố Giai Ninh quay ngoắt đầu lại, ánh mắt sắc như d.a.o: “Chuyện gì?”
“Vương gia... Vương gia dạo này đối với Vương phi rất khác.”
Hồng nhi lắp bắp, không dám nhìn thẳng vào mắt chủ t.ử.
“Mấy lần nô tỳ đi ngang qua Thính Vũ viện, đều thấy Vương gia lén lút sai người mang điểm tâm, lò sưởi tốt nhất qua đó.”
“Thậm chí, có đêm Vương gia còn ở lại trong phòng Vương phi rất lâu, hai người tuy không có tiếng cãi vã, nhưng... trông vô cùng hòa hợp.”
“Cái gì?”
Cố Giai Ninh thét lên một tiếng thanh mảnh đầy ch.ói tai, cả cơ thể run lên bần bật.
Ả không tin, ả tuyệt đối không tin.
Vị biểu ca lạnh lùng, kiêu ngạo, luôn đề phòng Khương gia như đề phòng giặc của ả, sao có thể chuyển sang hòa hợp với con mụ đanh đá đó?
Chắc chắn là con tiện nhân Khương Lục Y đã dùng tà thuật, hoặc dùng thế lực của Khương gia để ép buộc biểu ca.
Sự ghen ghét, đố kỵ bùng lên như một ngọn lửa độc, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng sót lại trong đầu Cố Giai Ninh.
Nếu cứ tiếp tục thế này, vương phủ này sẽ không còn chỗ cho ả đứng chân nữa.
Ả phải ra tay, phải bắt con tiện nhân kia biến mất hoàn toàn khỏi cõi đời này.
“Hồng nhi, lại đây.”
Cố Giai Ninh hạ thấp giọng, trong mắt lóe lên tia nhìn điên cuồng.
Ả lấy từ trong túi áo ra một chiếc vòng ngọc thượng hạng, nhét vào tay nha hoàn.
“Mang cái này đưa cho tên thái giám gác cổng hậu cung mà ta đã quen biết từ trước.”
“Bảo hắn tìm cho ta một liều 'Đoạt Hồn Tán'. Nhớ kỹ, làm cho sạch sẽ, không được để lại bất kỳ dấu vết nào.”
Hồng nhi mặt mày xám ngoét, run rẩy quỳ sụp xuống: “Tiểu thư... đây là kịch độc chốn cung đình... nếu bị phát hiện...”
“Câm mồm!” Cố Giai Ninh thẳng cẳng đá một cước vào vai nha hoàn, sắc mặt vặn vẹo.
“Ngươi không đi, ta lập tức bán ngươi vào lầu xanh! Đi mau!”
Nha hoàn khóc lóc, ôm chiếc vòng ngọc bò dậy chạy đi.
Vài ngày sau, một gói bột nhỏ màu trắng xám đã nằm gọn trong tay Cố Giai Ninh.
Ả nhìn gói t.h.u.ố.c, nở một nụ cười rợn người.
Thời cơ đến rồi.
Hôm nay, hoàng cung mở dạ yến long trọng để chúc mừng chiến thắng của quân đội phương Bắc.
Toàn bộ hoàng thân quốc thích, đại thần triều đình đều phải tham dự.
Tĩnh Vương phủ đương nhiên cũng nằm trong danh sách.
Trong ánh đèn l.ồ.ng rực rỡ và tiếng nhạc cung đình rộn rã tại Thái Hòa điện, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Khương Lục Y trong thân xác Tĩnh Vương ngồi ở vương tọa phía trên, triều phục chỉnh tề, mặt lạnh như tiền nhưng tay thì không ngừng bóc nho bỏ vào mồm.
Chu Dực Chi trong thân xác Vương phi ngồi bên cạnh, tà váy đỏ quẹt nhẹ trên sàn, đôi mắt phượng khẽ đảo qua đảo lại, giữ vững phong thái cao sang nhưng nội tâm thì vô cùng cảnh giác.
Cố Giai Ninh với tư cách là thân quyến vương phủ, chỉ được ngồi ở hàng ghế thấp phía sau.
Ả nhìn hai người ngồi phía trên thỉnh thoảng khẽ nghiêng đầu thì thầm với nhau, hàm răng suýt chút nữa c.ắ.n nát chiếc khăn tay.
Dạ yến diễn ra được nửa chừng, cung nữ, thái giám đi lại nườm nượp để dâng rượu và thức ăn.
Lợi dụng lúc mọi người đang chú ý vào điệu múa giữa điện, Cố Giai Ninh lén lút đứng dậy, lách người ra phía sau hàng cột ngọc.
Ả móc từ trong tay áo ra gói bột t.h.u.ố.c, ánh mắt găm c.h.ặ.t vào khay rượu mà một cung nữ đang chuẩn bị bưng lên cho Tĩnh Vương và Vương phi.
“Tránh ra, để ta mang lên cho biểu ca.”
Cố Giai Ninh dùng giọng điệu dịu dàng ra lệnh cho nữ cung nữ nhỏ tuổi.
Nữ cung nữ không dám cãi lời Vương phủ tiểu thư, vội vàng giao khay rượu ra.
Nép vào bóng tối của cột ngọc, ngón tay thanh mảnh của Cố Giai Ninh khẽ lướt qua ly rượu dành riêng cho Vương phi.
Bột trắng mịn hòa tan nhanh ch.óng vào dòng chất lỏng sóng sánh, không để lại một chút sủi bọt nào.
Ả nở nụ cười độc địa, trả lại khay rượu cho cung nữ: “Mang lên đi, nhớ đưa đúng ly cho Vương phi.”
Cung nữ cúi đầu dâng khay bước đi.
Chu Dực Chi đang ngồi ở trên, tuy bận giữ hình tượng thục nữ, nhưng bản năng của một vị chiến thần quanh năm lăn lộn trên chiến trường chưa từng biến mất.
Từ lúc dạ yến bắt đầu, anh đã luôn chú ý đến từng ngóc ngách.
Khi cung nữ bưng khay rượu bước lên các bậc thềm đá, một mùi hương lạ, cực kỳ nhỏ nhoi, lướt qua cánh mũi anh.
Mùi t.h.u.ố.c.
Đó là mùi của thảo khấu độc d.ư.ợ.c trộn lẫn với mùi rượu quế hoa nồng đậm.
Người bình thường sẽ không ngửi ra, nhưng Chu Dực Chi từng bị đầu độc trên sa trường ba lần, anh quá quen thuộc với cái mùi vị c.h.ế.t ch.óc này.
Đồng thời, anh khẽ liếc mắt về phía hàng cột ngọc phía xa.
Cố Giai Ninh đang đứng đó, nửa thân hình nép trong bóng tối, đôi mắt ả dáo dác, lén lút nhìn chằm chằm vào chiếc khay rượu với vẻ mặt đầy sự căng thẳng và mong đợi.
Chu Dực Chi lập tức chấn động tâm can.
Ả tiện nhân này lại giở trò dơ bẩn rồi.
Anh không hề cử động mạnh, chỉ khẽ dịch chuyển vạt váy đỏ, dùng ngón tay thanh mảnh gõ nhẹ vào mu bàn tay của Khương Lục Y đang ngồi bên cạnh.
“Có độc.” Giọng nữ thanh mảnh khẽ truyền âm nhập mật, cực kỳ nhỏ.
Khương Lục Y khựng lại, động tác nhón quả nho đóng băng giữa không trung.
Nàng không quay đầu, nhưng cơ mặt của Tĩnh Vương lập tức co rút, áp lực lạnh thấu xương lại tỏa ra.
Chu Dực Chi đảo mắt rất nhanh, xâu chuỗi lại toàn bộ hành động vừa rồi của Cố Giai Ninh và hướng đi của nữ cung nữ.
Mục tiêu không phải là Tĩnh Vương.
Bởi vì Cố Giai Ninh yêu cái thân xác và địa vị của Tĩnh Vương, ả sẽ không bao giờ g.i.ế.c Chu Dực Chi.
Mục tiêu duy nhất của ả, từ đầu đến cuối, chỉ có thể là người đang nắm giữ chiếc mỏ hỗn khiến ả nhục nhã ba tháng qua.
Là Khương Lục Y.
Chính là cái thân xác Vương phi mà Chu Dực Chi đang ngồi đây, hoặc là ly rượu dành cho Vương phi mà cung nữ sắp sửa đặt xuống bàn.
Nói cách khác, ả muốn đầu độc Khương Lục Y, nhưng người phải uống ly rượu đó hiện tại lại là nàng đang ở trong thân xác Tĩnh Vương, hoặc nếu theo đúng vị trí sắp đặt, ly rượu độc kia sẽ được đưa đến trước mặt Khương Lục Y (lúc này đang dùng xác Tĩnh Vương).
Cung nữ bước đến trước bàn án của hai người, cung kính quỳ xuống.
Cánh tay cung nữ run nhẹ, chậm rãi nâng ly rượu quế hoa thơm ngát đặt xuống trước mặt Khương Lục Y (trong xác Tĩnh Vương).
Chu Dực Chi nhìn chằm chằm vào ly rượu sóng sánh ánh vàng kia.
Lòng bàn tay anh rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt c.h.ặ.t lại đến mức nghẹt thở.
Anh biết rõ độc tính của Đoạt Hồn Tán chốn cung đình nguy hiểm đến mức nào.
Chỉ cần một ngụm nhỏ, độc thấm vào lục phủ ngũ tạng, vô phương cứu chữa.
Nếu Khương Lục Y không biết, hoặc nếu nàng lỡ tay nâng ly rượu này lên uống theo phép lịch sự của dạ yến...
Nàng sẽ c.h.ế.t.
Nữ t.ử đanh đá, mỏ hỗn, người duy nhất dám đứng ra c.h.ử.i thẳng mặt cả thiên hạ để bảo vệ gia tộc, người duy nhất khiến trái tim băng giá của anh rung động từng chút một suốt ba tháng qua... sẽ biến mất hoàn toàn.
Chu Dực Chi nhìn ly rượu sát gần tầm tay của Khương Lục Y.
Nội tâm anh điên cuồng gào thét, một sự hoảng loạn và sợ hãi chưa từng có trong đời chiến thần ập đến, bóp nghẹt lấy hơi thở của anh.
Không được uống.
Tuyệt đối không được uống.
