Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 13
Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:06
CHƯƠNG 13: LỄ ĐÍNH HÔN
Kinh thành hôm nay náo động đến đảo điên.
Tin tức từ Lục phủ đêm qua bay đi như mọc cánh.
Khắp các ngõ ngách, từ sạp chợ đông đúc đến những quán trà lầu hai, người ta chen chúc nhau bàn tán.
Kẻ rụt cổ hớp ngụm trà nóng, kẻ nghiêng đầu rỉ tai gã đi bên cạnh, tiếng xì xào rậm rạp như ong vỡ tổ.
Có người nói, Phong Vương vì một nữ nhi mà nổi trận lôi đình, giẫm nát thể diện của các thế gia.
Có người lại nói, Phong Vương phủ sắp sửa khai chiến, đem binh lính giáp đen san bằng Lục gia.
Kẻ kể chuyện trong t.ửu lâu đập mạnh kinh đường mộc, lớn tiếng khẳng định hôm nay kinh thành chắc chắn xảy ra chuyện lớn.
Không khí ngột ngạt, náo nhiệt bao trùm lên từng phiến đá xanh.
Các thế gia quan lại thấp thỏm không yên, xe ngựa của các vương công công t.ử nối đuôi nhau đổ về phía đại điện hoàng thất.
Còn Lục gia, lúc này giống như ngồi trên đống lửa, bất an tột cùng nhưng không thể không đi.
Trái ngược với sự điên cuồng bên ngoài, ta ở nội viện lại hoàn toàn không biết gì.
Ta dậy muộn hơn mọi khi, vết đỏ trên cổ đã tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại làn da trắng mịn nhạt nhòa.
Ta thầm nghĩ, chuyện đêm qua tại Lục phủ chẳng qua chỉ là Cơ Trường Phong trùng hợp đi ngang qua giải vây.
Hắn là người hoàng tộc, hắn ra tay vì thể diện của vương phủ, ván cờ ấy xem như đã hạ màn.
Thế nhưng, khi ta chưa kịp b.úi tóc, năm nha hoàn đã hớt hải đẩy cửa xông vào.
Họ bưng theo những chiếc khay gỗ đàn hương nặng trịch, sắc mặt vừa cung kính vừa khẩn trương hốt hoảng.
Lâm quản gia đứng ngoài hiên, giọng nói khàn khàn đều đều truyền qua lớp rèm lụa thêu hoa quế.
"Vương phi, Vương gia căn dặn ngài lập tức thay đại lễ phục."
Lời ông ta ban xuống, không cho phép ta có nửa lời từ chối.
Ta khựng bước, nhìn xấp y phục gấm vóc đỏ rực rỡ xếp chồng lên nhau như núi nhỏ, đầu óc hoang mang tột độ.
Nơi này không phải tiệc thưởng hoa, cũng không phải buổi thiết triều thông thường.
"Ta chỉ đi dự tiệc. Sao hôm nay lại mặc như đại hôn?"
Giọng ta run lên, ép thấp xuống để hỏi tiểu nha hoàn đang quỳ dưới đất.
Tiểu Đào bặm môi, mắt không dám ngước lên, đôi tay thoăn thoắt mở từng chiếc hộp trang sức quý giá.
"Nô tỳ không biết, đây là lệnh nghiêm của chủ t.ử."
Năm người vây quanh, từng lớp váy gấm đỏ thẫm thêu chỉ vàng thượng hạng khoác lên người ta, nặng trịch.
Phượng quan bằng vàng ròng khảm hồng ngọc được nâng lên, cài c.h.ặ.t vào mái tóc đen dài vấn cao của ta.
Trâm vàng găm vào da đầu nhói nhẹ, ngọc bội đeo bên hông va vào nhau lách cách, vang lên những tiếng giòn giã.
Mỗi một món phục sức, mỗi một đường kim mũi chỉ thêu phượng hoàng tung cánh đều tuân theo nghi chế nghiêm ngặt của chính thất hoàng gia.
Ta nhìn mình trong chiếc gương đồng được lau chùi sáng bóng, hai tay giữ c.h.ặ.t lấy vạt váy gấm thêu.
Xa lạ.
Cao quý.
Càng mặc, lớp lớp bất an trong lòng ta càng dâng lên như thủy triều, bóp nghẹt lấy l.ồ.ng n.g.ự.c trái. Ta có cảm giác mình đang bị đẩy vào trung tâm của một ván cờ khổng lồ, một ván cờ do chính tay Cơ Trường Phong bài bố, còn ta thì không hề biết luật.
"Cộp, cộp."
Tiếng bước chân vững chãi, nặng nề đột ngột dừng lại ngay trước ngưỡng cửa phòng hỷ.
Màn lụa đỏ bị một bàn tay thô ráp vén lên.
Lần đầu tiên, không phải Lâm quản gia truyền lời, cũng không phải cấm binh báo cáo.
Chính Cơ Trường Phong đứng đó.
Hắn khoác trên người bộ triều phục đại lễ màu đen tuyền thêu ám văn rồng vàng uốn lượn rực rỡ, lưng thẳng như ngọn thương.
Chiếc mặt nạ sắt đen ngòm vẫn che khuất hoàn toàn dung mạo, nhưng đôi mắt sau hốc mặt nạ ấy khi nhìn thấy ta liền bất động.
Hắn đứng yên ngoài cửa, ánh mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào bóng dáng ta trong bộ lễ phục chính thất đỏ rực.
Hắn nhìn rất lâu, lâu đến mức các nha hoàn xung quanh đều phải cúi gục đầu xuống n.g.ự.c, không dám thở mạnh.
Căn phòng hỷ rơi vào sự im lặng kỳ quặc, ngột ngạt nhưng mập mờ khó tả.
Ta mất tự nhiên, ngón tay khẽ miết lên dải lụa thắt lưng gấm, gò má bỗng chốc nóng bừng lên vì ngượng ngùng.
Hắn khẽ hắng giọng, tiếng cười khàn khàn thoát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c, phá vỡ bầu không khí vi diệu.
"Nàng rất đẹp."
Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, mang theo một chút ấm áp nhàn nhạt chưa từng có.
Ta khựng lại, tim đập lệch đi một nhịp.
Ba năm ở Lục gia, ta chỉ mặc áo vải thô, giặt đồ đến rỉ m.á.u ngón tay, Lục Triều Dương chưa từng khen ta một lời.
Hôm nay, vị Vương gia mang danh sát thê lại là người đầu tiên khen ta trước vạn người.
"Đi thôi."
Hắn đưa bàn tay thon dài, không mang bao tay da đen về phía ta.
Ta mím c.h.ặ.t môi, dứt khoát đặt bàn tay gầy gò của mình vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.
Cơ Trường Phong siết c.h.ặ.t lấy năm ngón tay ta, dắt ta bước ra khỏi viện, lên chiếc xe ngựa bọc gấm của vương phủ.
Xe ngựa chạy thẳng về phía đại điện hoàng thất, tiếng bánh xe nghiến trên đường đá vang dội như tiếng trống trận.
Khi rèm xe được hộ vệ vén lên, đập vào mắt ta là quảng trường đại điện rộng lớn, cờ xí hoàng gia bay phấp phới trong gió bấc.
Toàn bộ thế gia, quan viên đại thần và hoàng thân quốc thích của kinh thành đều đã tề tựu đông đủ bên trong điện.
Cơ Trường Phong bước xuống trước, hắn quay người, nâng lấy khuỷu tay ta để đỡ ta bước xuống xe ngựa.
Khoảnh khắc vạt váy gấm đỏ thẫm của ta quét qua bậc đá xanh, cả đại điện lớn rộng nghìn trượng lập tức im phăng phắc.
Hàng trăm ánh mắt soi mói, kinh ngạc đồng loạt đổ dồn về phía hai người chúng ta.
Họ sốc.
Họ kinh hoàng vì nhìn thấy đứa con gái hầu gái bị ruồng bỏ năm xưa, giờ đây lộng lẫy bước đi bên cạnh Phong Vương.
Tiếng nhạc lễ quan vừa trỗi lên cũng bị sự im lặng c.h.ế.t ch.óc này đè bẹp xuống.
Ở phía góc đông đại điện, người của Lục gia đang đứng thành một cụm, sắc mặt xám ngoét.
Lục Triều Dương mặc bộ y phục gấm màu xanh đứng cạnh mẫu thân, ánh mắt hắn khi nhìn thấy ta liền run lên bần bật.
Hắn siết c.h.ặ.t nắm tay, đôi mắt ngập tràn sự ghen tuông hẹp hòi và không tin nổi nhìn chằm chằm vào tay ta đang nắm lấy tay Cơ Trường Phong.
Lục phu nhân bậm môi, bà ta nghĩ Phong Vương đêm nay đưa ta đến đây chỉ là để dằn mặt Lục gia, lấy lại chút thể diện.
Nhưng họ đã lầm.
M mưu tính kế của Cơ Trường Phong, chưa một ai ở kinh thành này đoán định được.
Cơ Trường Phong dắt tay ta, sải bước dài đi thẳng qua trước mặt người nhà họ Lục.
Hắn không dừng bước, không cúi đầu, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn họ lấy một lần, xem cả gia tộc họ như đống bùn đất dơ bẩn.
"Đi theo bổn vương."
Hắn khẽ thì thầm bên tai ta, giọng nói vững chãi đầy bá đạo.
Ta ngơ ngác đi theo lực kéo của hắn, bước lên thềm đá cao nhất, đứng ngay tại vị trí trung tâm của đại điện hoàng thất.
Vị lễ quan đứng bên cạnh run rẩy, định giơ cuộn giấy tuyên thành lên đọc quy trình định sẵn.
Nhưng Cơ Trường Phong đột ngột vươn tay chặn đứng động tác của ông ta, dứt khoát cắt ngang buổi lễ.
Hắn quay người lại, đối diện với hàng trăm đại thần và thế gia phu nhân đang đứng dưới sảnh điện.
Ánh mắt hắn sau hốc mặt nạ sắt sắc bén như lưỡi đao cạo xương, giọng nói trầm thấp khàn khàn vang dội khắp đại điện.
"Từ hôm nay, ai còn dám gọi nàng là nữ nhân bị Lục gia bỏ rơi, chính là đối đầu với Phong Vương phủ."
Chữ "đối đầu" vừa dứt, sát khí tột cùng bùng phát làm cả đại điện như rơi vào hầm băng, không một ai dám thở mạnh.
Các vị phu phu nhân đêm trước sỉ nhục ta ở Lục phủ, lúc này liền run lẩy bẩy, gối mềm nhũn suýt quỳ xuống đất.
Hắn không dừng lại, giọng nói đanh thép tiếp tục vang lên, dẫm nát mọi lời đồn đại bôi nhọ danh dự của ta.
"Tạ Nhã Thanh là Phong Vương phi duy nhất."
Hắn nói "chính là", không phải "tương lai sẽ là".
Hắn dùng vương quyền hoàng tộc để khẳng định vị trí chính thất tuyệt đối của ta ngay tại thời điểm này.
Toàn trường c.h.ế.t lặng, tiếng xì xào tắt ngấm hoàn toàn, Lục phu nhân đứng dưới sảnh hoa mặt mũi tím tái vì nhục nhã.
Cơ Trường Phong từ trong tay áo lấy ra một khối ngọc phỉ thúy màu xanh lục đậm, tỏa ra ánh sáng ấm áp, cổ kính.
Tín vật gia truyền của Phong Vương phủ.
Hắn nâng tay ta lên, đích thân, tỉ mỉ đeo khối ngọc quý giá ấy vào cổ tay gầy gò của ta.
Sau đó, Lâm quản gia bưng khay vàng tiến lên, bên trên đặt một chiếc ấn bằng vàng ròng thêu hình chim phượng hoàng tung cánh.
Phượng ấn cai quản nội phủ Phong Vương.
Hắn cầm lấy phượng ấn, đặt thẳng vào lòng bàn tay ta, dứt khoát tuyên bố trước toàn bộ kinh thành.
"Ba ngày sau, Phong Vương phủ mở đại lễ đính hôn theo nghi chế cao nhất của hoàng thất."
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngơ ngác, bàng hoàng của ta, khóe môi sau mặt nạ sắt khẽ cong lên một độ cong rất nhẹ.
"Nếu bổn vương muốn cưới, thì cưới bằng cả thiên hạ."
Ta đứng chôn chân tại chỗ, phượng ấn trong tay nặng trịch, khối ngọc trên cổ tay ấm áp vô cùng.
Ta hoàn toàn sững sờ, đầu óc trống rỗng, không tài nào tin nổi người đàn ông đeo mặt nạ sắt này lại làm đến mức này vì ta.
Hắn dùng cả thiên hạ, dùng cả vương quyền hoàng tộc để vả mặt Lục gia, để nâng ta lên vị trí cao nhất.
Nghi thức kết thúc, tiếng nhạc lễ nhạc vang lên rầm rộ, các đại thần bắt đầu lục tục giải tán ra ngoài.
Ta đứng bên cạnh hắn, ngước mắt nhìn góc nghiêng khuôn mặt che sau lớp mặt nạ sắt lạnh lẽo kia.
Lần đầu tiên, ta không còn chỉ nhìn thấy nỗi sợ hãi về danh xưng sát thê hay sự gớm ghiếc của lời đồn đại.
Ta nhìn thấy một tấm khiên vững chãi, một sự che chở duy nhất dành riêng cho Tạ Nhã Thanh ta giữa giông bão kinh thành.
Trái quên ta đột ngột đập mạnh liên tục, một thứ rung động mơ hồ, ngọt ngào lan tỏa bên tai.
Ta tin hắn, nhưng trong sự tin tưởng ấy vẫn len lỏi một nỗi bất an thực tế của kẻ đã từng bị tổn thương.
"Người này... rốt cuộc đang muốn điều gì?"
Ta lẩm bẩm mắng thầm trong lòng, ngón tay siết c.h.ặ.t phượng ấn, không dám nghĩ cuộc hôn nhân hợp đồng này là tình yêu thật sự.
Dòng người dần thưa thớt, đại điện hoàng thất trả lại sự vắng lặng u ám của buổi chiều đông.
Lục Triều Dương đứng từ xa dưới bóng râm của hàng cột đá, hai mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào tay ta đang đặt trong tay Cơ Trường Phong. Hắn nhìn khối ngọc tín vật gia truyền lấp lánh trên cổ tay ta, nhìn phượng ấn vàng ròng mà ta đang sở hữu.
Lần đầu tiên, gã thiếu gia cao ngạo của Lục gia cảm nhận được một nỗi hối hận và đố kỵ hẹp hòi gặm nhấm sạch tủy xương.
Hắn biết, đứa con gái hầu gái từng quỳ dưới chân hắn chăm sóc đôi chân phế tật suốt ba năm, giờ đây đã thực sự bay lên phượng hoàng.
Hắn biết, hắn đã hoàn toàn đ.á.n.h mất nàng, mất đi người duy nhất yêu hắn bằng cả thanh xuân.
Lục Triều Dương nghiến răng đến mức phát ra tiếng ken két, m.á.u tươi từ lòng bàn tay siết c.h.ặ.t nhỏ xuống thềm đá lạnh.
Hắn nhìn theo bóng lưng gấm đỏ của ta đang khuất dần sau cửa điện, trong lòng thề một câu đầy điên cuồng:
"Tạ Nhã Thanh, ta sẽ đưa nàng trở về."
