Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 14
Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:06
CHƯƠNG 14: LIỆU NÀNG ẤY CÓ THỰC SỰ SẼ THÀNH HÔN KHÔNG?
Dư luận tại kinh thành lật bánh tráng.
Chỉ qua một đêm, toàn bộ thái độ của đám dân chúng dạo chợ đã xoay ngoắt một trăm tám mươi độ. Họ đứng ngồi nơi quán trà lầu hai, thần sắc hớn hở, bàn tán không ngừng. Kẻ rụt cổ hớp ngụm trà nóng, kẻ nghiêng đầu rỉ tai gã đi bên cạnh, tiếng xì xào rậm rạp như ong vỡ tổ.
"Nghe nói chưa? Không phải nữ nhân bị ruồng bỏ." Gã bán vải ném mạnh sấp gấm xuống sạp, mắt sáng quắc. "Là Phong Vương phi danh chính ngôn thuận."
"Chứ sao nữa, Phong Vương phủ tự mình mang sính lễ khổng lồ lấp đầy cả ba con phố." Một quan viên về hưu nâng chén rượu nhạt, chắp tay cười hả hê. "Lần này Lục gia xem như đem mặt mũi lót thềm đá rồi."
Họ từng mỉa mai ta bao nhiêu, giờ đây lại nhiệt tình ca tụng bấy nhiêu. Hai chữ "Nhã Thanh" thấp kém bỗng chốc biến mất sạch sẽ trong các cuộc trà dư t.ửu hậu. Thay vào đó, cả kinh thành chỉ gọi một danh xưng duy nhất: Phong Vương phi.
Ở phía bên kia thành, Lục phủ giống như một nghĩa địa ngột ngạt.
Lục Triều Dương ngồi một mình trong thư phòng tối tăm, không thắp đèn. Hắn không ngủ được, hai mắt hằn lên những vệt tơ m.á.u đỏ ngầu, vặn vẹo. Lòng bàn tay hắn siết c.h.ặ.t, móng tay bấu sâu vào da thịt đến mức rỉ m.á.u bầm.
Hắn đang nhớ lại. Ba năm trước, khi hắn còn phế tật nằm liệt giường, Tạ Nhã Thanh đã làm gì. Nàng bưng từng bát t.h.u.ố.c nóng, tay gầy gò giặt giũ đến rách da, rỉ m.á.u đầu ngón tay.
Nàng từng nhìn hắn cười, ánh mắt trong suốt như nước mùa thu. Nàng từng tin hắn tuyệt đối, dùng cả thanh xuân để chờ hắn đứng dậy đi lại. Giờ đây, nụ cười đó, đôi mắt đó, tất cả đều đã thuộc về người đàn ông đeo mặt nạ sắt.
Hối hận lan tràn như nọc độc, gặm nhấm từng tấc xương tủy của hắn. Nhưng hắn vẫn không chịu nhận mình sai, cơ mặt hắn co giật đầy vặn vẹo, ích kỷ. Hắn c.ắ.n răng, không cam lòng chấp nhận sự thật tàn nhẫn này.
"Rầm." Cửa thư phòng bị Lục phu nhân thô bạo đẩy ra, vạt áo gấm màu tím run rẩy.
Bà ta chỉ tay vào mặt con trai, khuôn mặt già nua xám ngoét vì nhục nhã. "Nếu ngày đó con không bỏ đứa con gái đó, Lục gia chúng ta đâu thành trò cười?" "Bây giờ người được Phong Vương phủ bảo hộ, dâng phượng ấn quyền lực đáng lẽ phải là Lục gia."
Lục Triều Dương đứng phắt dậy, chiếc chén sứ trên bàn bị hắn gạt bay xuống đất, vỡ tan tành. "Đều tại con mềm lòng." Giọng hắn khàn đặc, nghẹn ngào lửa giận.
Bà ta mắng hắn mềm lòng, mắng hắn không biết cách giữ chân ta lại để lợi dụng quyền thế vương phủ. Hắn nghe mà l.ồ.ng n.g.ự.c trái đau nhói, nghẹt thở kịch liệt.
Hắn tự biện minh cho chính mình trong bóng tối, bước chân đi đi lại lại hỗn loạn. Hắn tự nhủ, bản thân hắn không hề sai, tất cả chỉ tại thời thế ép buộc. Hắn là đại thiếu gia Lục gia, hắn buộc phải chọn thiên kim thế gia để tiến thân.
Hắn nghĩ, Nhã Thanh chắc chắn vẫn còn yêu hắn sâu đậm, ba năm tình nghĩa không thể tan biến chỉ trong vài ngày. Nàng mặc lễ phục đỏ, nàng nhận tín vật khối ngọc kia, chẳng qua chỉ là đang diễn kịch để trả thù hắn. Sự chiếm hữu hẹp hòi che mờ lý trí của hắn, biến sắc mặt hắn thành một màu xanh mét.
Độc giả nhìn vào sẽ hiểu, đây tuyệt đối không phải là tình yêu. Đây là sự ích kỷ, sự điên cuồng của một kẻ quen chiếm đoạt, giờ đây bị tước đoạt món đồ chơi trung thành nhất.
Trong khi đó, tại hậu viện Phong Vương phủ, ta đang ngồi bên cửa sổ.
Ánh nắng mùa đông rọi lên cổ tay ta, làm nổi bật khối ngọc phỉ thúy màu xanh lục đậm cổ kính. Tín vật đính hôn đeo trên tay, tỏa ra thứ hơi ấm nhàn nhạt, không chân thật. Ta lật lòng bàn tay, phượng ấn bằng vàng ròng nằm im lìm trên kệ gỗ bên cạnh.
Mọi thứ đến quá nhanh, giống như một giấc mơ lộng lẫy nhưng mờ ảo. Ta nhìn vào gương đồng bám bụi đã lau sạch, hô hấp vẫn chưa hoàn toàn ổn định. Rối loạn, bối rối, ta không biết mình có nên giao phó lòng tin cho Cơ Trường Phong hay không.
"Vương phi, ngoài phố đang đồn rùm bén lên rồi." Tiểu Đào bước vào, mặt mũi hớn hở, đặt khay trà nóng xuống bàn.
Nàng ta nhanh nhẹn đứng bên cạnh ta, giọng nói giòn giã tràn ngập sự tự hào. "Hạ nhân các phủ bây giờ gặp người vương phủ chúng ta đều phải khom lưng cúi đầu." "Không còn một ai dám nhắc đến chuyện ngài từng ở Lục gia nữa, họ đều gọi ngài là Vương phi tối cao."
Ta khẽ run lên, ngón tay miết nhẹ lên mặt ngọc phỉ thúy mát lạnh. Lần đầu tiên trong đời, ta cảm nhận được một thứ cảm giác kỳ lạ len lỏi vào lòng n.g.ự.c trái. Vết thương nhục nhã, tổn thương suốt ba năm qua, dường như đang được câu nói của nàng ta chữa lành từng chút một.
Quá khứ thấp kém của một cô hầu gái, vào khoảnh khắc này, thực sự đã bắt đầu lùi xa.
Ta ngắm nhìn những khóm cúc mùa đông ngoài sân, ký ức ba năm cũ đột ngột hiện về, ngắn ngủi nhưng nhức nhối. Ta nhớ những đêm đông lạnh giá, một mình đứng bên giếng nước giặt y phục cho Lục Triều Dương đến mức tay rỉ m.á.u. Ta nhớ những lời hứa hẹn giả dối của hắn, nhớ ánh mắt đầy sự lợi dụng của mẫu thân hắn khi bắt ta làm việc vặt.
Cuối cùng, ngày hắn đứng dậy được, hắn tống ta lên chiếc kiệu rách, bán ta vào Phong Vương phủ này để đổi vinh hoa. Máu tanh nhàn nhạt lại lan tràn nơi đầu lưỡi khi ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Đau, từng đầu ngón tay ta siết c.h.ặ.t đến mức trắng bệch ra.
Nhã Thanh ta không còn muốn khóc nữa, sự đau đớn ấy không mang lại sự mềm lòng, mà biến thành một đường thẳng thanh lãnh. Ta không muốn quay lại cái vũng bùn dơ bẩn đó nữa, ta đã buông bỏ hoàn toàn rồi.
Tại Lục phủ, Lục Triều Dương đột ngột đứng phắt dậy khỏi ghế gỗ sưa. Ánh mắt hắn dứt khoát, điên cuồng lộ rõ ý định độc chiếm.
"Nàng chỉ đang giận ta." Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc đầy sự cố chấp hẹp hòi.
Hắn gạt phắt tay mẫu thân, dứt khoát bước ra hậu viện, tự tay dắt con hắc mã của mình ra ngoài. Hắn không mượn binh lính Lục gia, chỉ mang theo vài tên hộ vệ thân tín để tiến hành hành động bộc phát. Hắn phải gặp ta, phải vạch trần cuộc hôn nhân hợp đồng này trước mặt ta.
Hắn leo lên lưng ngựa, roi da quất mạnh vào hông ngựa phát ra một tiếng "chát" khan khốc vang dội. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hướng thẳng về phía khu phố dẫn đến Phong Vương phủ, lòng tràn ngập sự ích kỷ điên cuồng.
Tiếng vó ngựa của Lục Triều Dương nện xuống nền đá lạnh lẽo, lao v.út đi trong sương đêm. Hắn ghì c.h.ặ.t dây cương đến mức lòng bàn tay rỉ m.á.u, cơ mặt co rút đầy cố chấp. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một ý nghĩ điên cuồng độc chiếm:
"Tạ Nhã Thanh... Ta sẽ cướp nàng trở về từ tay con quái vật đó!"
