Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 15

Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:06

CHƯƠNG 15: VƯƠNG GIA ĐỀ NGHỊ GIÚP ĐỠ

Ẩn vệ quỳ một gối dưới thềm đá.

Bóng đen bao phủ lấy một góc phòng, im lìm, kín kẽ.

Báo cáo mật từ bên ngoài vương phủ truyền vào nội viện, gãy gọn, sắc lạnh.

"Lục Triều Dương liên tục xuất hiện ở con hẻm phía nam phủ."

Thống lĩnh ẩn vệ hạ thấp giọng, bàn tay ghì c.h.ặ.t đốc kiếm bên hông.

"Hắn dắt theo vài tên gia đinh thân tín, có ý muốn chặn kiệu của Vương phi."

Ta đứng bên bàn, ngón tay miết c.h.ặ.t cạnh tách sứ hoa văn mờ.

Nước trà nóng bên trong khẽ gợn sóng, gieo xuống nền gạch từng đốm sáng vỡ vụn.

Không khí trong căn phòng hỷ bỗng chốc đông cứng lại, ngột ngạt kịch liệt.

Hắn vẫn không chịu buông tha, sự cố chấp hẹp hòi của Lục Triều Dương làm ta thấy ghê tởm.

Sự xuất hiện bám đuôi của hắn giống như một vũng nước bẩn dơ dáng.

Ta khẽ mím môi, một dòng khí lạnh chạy dọc sống lưng, dập tắt chút kiên nhẫn cuối cùng.

Ta không hoảng hốt, cũng không khóc lóc vô nghĩa để người khác thương hại.

Ta quay đầu, ánh mắt hướng về phía bức rèm che màu đen tuyền thêu ám văn vàng.

"Ta không muốn gặp hắn."

Giọng ta phẳng lặng, nhưng đanh thép, tuyệt tình, cắt đứt mọi vướng bận.

Bức rèm che bị một bàn tay thô ráp vén lên.

Cơ Trường Phong bước ra, vạt áo bào đen phất nhẹ, mang theo mùi trầm hương lạnh nồng đượm.

Hắn không mang mặt nạ sắt nặng nề, chỉ mặc thường phục thêu chỉ vàng chìm, lưng thẳng như thương.

Hắn đi đến bên bàn, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện với ta.

Hắn không hỏi dồn dập, không tra khảo như ở cấm địa ngày trước.

Bàn tay thon dài cầm lấy ấm đất nung, chậm rãi rót vào ly của ta một dòng nước trà nóng hổi.

Khói trà nghi ngút bốc lên, làm mờ đi đường nét quai hàm sắc sảo như tạc của hắn.

Ánh nắng đông nhạt nhòa xiên qua song cửa sổ, đổ xuống mặt bàn những vệt sáng vàng vọt.

Không gian im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng nước trà rót ra róc rách, yên bình lạ lùng.

Ta nhìn làn khói trà mờ mịt, l.ồ.ng n.g.ự.c trái khẽ thắt lại.

Lần đầu tiên, ta có ý định phơi bày vũng bùn dơ bẩn của quá khứ trước mặt một người đàn ông.

"Ba năm trước, hắn bị phế tật đôi chân."

Ta mở lời, ngón tay chạm vào lòng chén sứ ấm áp để tìm chút sức lực.

"Lục gia xem hắn như quân cờ bỏ đi, chỉ có ta quỳ bên giường hầu hạ."

"Ta giặt đồ đến rách da, giặt đến mức m.á.u tươi rỉ ra ở mười đầu ngón tay giữa đêm đông."

Ta dừng một nhịp, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vị m.á.u tanh nhàn nhạt một lần nữa lan tràn nơi đầu lưỡi.

Hồi ức không dài, nhưng đủ làm l.ồ.ng n.g.ự.c ta nhức nhối kịch liệt.

Ta nhớ ánh mắt đầy sự lợi dụng của mẫu thân hắn, nhớ lời hứa hẹn giả dối khi hắn chưa đứng dậy được.

Để rồi ngày hắn đi lại bình thường, hắn ném cho ta một chiếc kiệu rách, bán ta vào vương phủ này.

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Cơ Trường Phong, nét mặt từ đau đớn chuyển thành buông bỏ hoàn toàn.

"Ta dùng cả thanh xuân để nuôi một con sói mắt trắng."

"Bây giờ, ta không còn muốn quay đầu nhìn lại vũng bùn đó nữa."

Cơ Trường Phong lặng lẽ lắng nghe, suốt quá trình không một lần cắt ngang lời ta.

Ánh mắt hắn dưới hàng mi đen dày thẫm lại như mực đặc, nhưng không có sự thương hại rẻ tiền.

Hắn chỉ im lặng, hơi ấm từ ly trà nóng tỏa ra bao bọc lấy hai người chúng ta, dập tắt cái lạnh ngoài hiên.

Sự tôn trọng của hắn khiến lòng ta bình lặng xuống, vệt thương cũ như được xoa dịu một góc lớn.

Hắn đặt chén trà xuống bàn phát ra một tiếng "cạch" gọn gàng.

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nhìn xoáy vào khuôn mặt thanh tú của ta, giọng nói khàn khàn đanh thép.

"Chuyện của Lục gia, để bổn vương giải quyết."

Ta khựng bước chân, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào vạt áo thường phục màu xanh ngọc.

Nỗi e ngại thực tế trỗi lên, ta nhìn chiếc mặt nạ sắt hắn đặt trên giá gỗ bên cạnh.

Nếu Phong Vương phủ dùng vương quyền nhúng tay vào, cả kinh thành sẽ lại đồn đại nhảm nhí.

"Ta không muốn liên lụy anh."

Giọng ta nhỏ lại, cúi đầu né tránh ánh mắt quá mức vững chãi của hắn.

Cơ Trường Phong bất ngờ vươn tay, ngón tay thô ráp của hắn nắm lấy cổ tay gầy gò của ta.

Khối ngọc phỉ thúy tín vật gia truyền khẽ chạm vào lòng bàn tay hắn, phát ra tiếng kêu thanh thúy.

Hắn giữ c.h.ặ.t lấy ta, hơi ấm dồn dập truyền qua da thịt, mang theo sự bảo hộ mười phần.

Hắn nhìn ta, ánh mắt không một chút đùa cợt hay mập mờ, giọng nói đầy uy áp của bậc vương giả.

"Nàng là Vương phi, không phải gánh nặng."

Chữ "Vương phi" đập vào màng nhĩ, làm tim ta đột ngột đập lệch đi một nhịp kịch liệt.

Hắn tiến sát hơn, khí thế cao lớn vây hãm lấy ta, dập tắt mọi sự phòng bị nghiêm ngặt trong lòng ta.

"Nếu ngay cả người của bổn vương cũng không bảo vệ được, bổn vương còn làm Vương gia để làm gì?"

Rung động.

Một thứ cảm xúc ngọt ngào, mãnh liệt bùng phát trong l.ồ.ng n.g.ự.c trái, khiến tai ta nóng bừng lên.

Ba năm ở Lục gia, ta luôn là kẻ đứng ra che chắn mọi giông bão, gánh vác mọi nhục nhã.

Hôm nay, vị Vương gia mang danh sát thê lại đứng trước mặt ta, biến bản thân thành tấm khiên vững chắc nhất.

Ta ngước mắt, nhìn sâu vào đôi mắt sâu hoắm như vực sâu của hắn.

Ta c.ắ.n răng, dứt khoát gật đầu một cái thật mạnh.

"Được."

Ta nói, phượng ấn trong tay áo gấm dường như không còn quá nặng nề nữa.

Đây là lần đầu tiên, Tạ Nhã Thanh ta bằng lòng giao phó số mệnh và chuyện của mình cho người khác xử lý.

Niềm tin đã thành hình, dù ta vẫn giữ lại một chút tỉnh táo của kẻ từng bị tổn thương.

Ngày hôm sau, sương muối phủ đầy trên các mái hiên cong v.út của vương phủ.

Ta có việc phải ra ngoài ngoại thành một chuyến, chiếc kiệu hoa lệ của chính thất đã chuẩn bị sẵn sàng ở cổng.

Hộ vệ mặc giáp sắt đen tuyền đứng thành hai hàng chỉnh tề, v.ũ k.h.í sáng loáng dưới ánh nắng đông lạnh.

Cơ Trường Phong đứng trên hành lang nhìn đoàn người chuẩn bị xuất phủ.

Hắn biết rõ, Lục Triều Dương chắc chắn sẽ chọn ngày hôm nay để chặn đường kiệu của ta.

Chiếc mặt nạ sắt đen ngòm đã đeo trở lại trên mặt hắn, vặn vẹo, gớm ghiếc và tràn ngập sát ý.

Hắn bước xuống thềm đá, đứng trước vị thống lĩnh cấm binh, giọng nói khàn khàn ra lệnh:

"Đi theo Vương phi."

Nói xong, hắn quay người nhìn về phía con phố dài hun hút dẫn ra khỏi vương phủ, khẽ nói một câu lạnh buốt:

"Hôm nay, đến lúc kết thúc rồi."

Cửa lớn Phong Vương phủ mở rộng, chiếc kiệu bọc gấm đỏ từ từ di chuyển ra ngoài.

Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên nền đá xanh vang vọng đều đặn, kẽo kẹt, thê lương.

Đoàn hộ vệ giáp đen âm thầm theo sát hai bên kiệu, tay không rời chuôi đao, sát khí ẩn hiện.

Ở một góc phố xa xôi, khuất sau bức tường loang lổ của một t.ửu lâu cũ.

Lục Triều Dương đã cưỡi ngựa đứng chờ từ lâu, khuôn mặt hắn xanh mét, ánh mắt điên cuồng dòm ngó.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc kiệu gấm đỏ thẫm đang tiến lại gần, hai tay siết c.h.ặ.t dây cương đến mức bật m.á.u tươi.

Hộ vệ Phong Vương phủ âm thầm áp sát, phong tỏa mọi ngả đường bao quanh chiếc kiệu.

Cơ Trường Phong đứng trên lầu cao nhất của tiền sảnh, vạt áo đen phất nhẹ trong gió bấc.

Hắn đứng ngược sáng nhìn xuống toàn bộ kinh thành, đôi mắt sau hốc mặt nạ sắt tối sầm lại như mực đặc, biết rõ mọi chuyện sắp sửa xảy ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 15: Chương 15 | MonkeyD