Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 16
Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:06
CHƯƠNG 16: CÓ NGƯỜI ĐẾN ĐÁNH HẮN TA ĐI
Bánh xe ngựa gỗ nghiến trên trục sắt kêu rầm rập.
Xe từ từ tiến vào con phố Chu Tước đông đúc nhất kinh thành.
Hai bên đường, tiếng rao hàng của tiểu thương vang lên lách cách, nhộn nhịp.
"Kẹo hồ lô ngọt lịm đây!"
"Bánh nướng nóng hổi vừa ra lò đây!"
Mấy đứa trẻ nhỏ mặc áo bông đỏ chạy nhảy tung tăng, cười đùa khúc khích ngang qua xe.
Không khí kinh thành vẫn bình yên như mọi ngày.
Nhưng ngón tay ta đặt trên đầu gối lại bấu c.h.ặ.t vào lớp gấm xanh ngọc.
Một luồng bất an nhàn nhạt trỗi lên, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c trái thắt lại liên tục.
Hộ vệ áo đen cưỡi ngựa đi hai bên xe, tay không rời chuôi đao, ánh mắt cảnh giác.
Cơ Trường Phong ngồi đối diện ta, nhắm hờ mắt, hơi thở đều đặn và bình thản.
Hắn không mang mặt nạ sắt, đường nét khuôn mặt nam thần cực phẩm ẩn hiện trong bóng tối của màn xe.
Sự im lặng của hắn là tấm khiên vững chắc nhất cho ta trước cơn bão sắp tới.
"Hí...!"
Tiếng ngựa hí vang lên khan khốc, xe ngựa đột ngột khựng lại trước một cửa hàng tơ lụa.
Cửa xe vừa đẩy ra, một bóng người mặc áo gấm xanh đã dứt khoát chặn ngay lối xuống.
Lục Triều Dương. Hắn đứng ngược sáng, sắc mặt xanh mét, hai mắt hằn rõ những tơ m.á.u vặn vẹo. Hắn đã chờ ở đây từ rất lâu, đôi mắt điên cuồng chỉ khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng của ta. Hắn coi bộ triều phục đen thẫm và sự tồn tại của Cơ Trường Phong như không khí.
Ghen tuông.
Không cam lòng.
Sự chiếm hữu hẹp hòi hiện rõ trên cơ mặt co rút của hắn.
"Nhã Thanh. Theo ta về."
Giọng hắn khàn đặc, nghẹn ngào lửa giận, mang theo giọng điệu ra lệnh quen thuộc như ba năm qua.
Ta thong thả bước xuống xe ngựa, đứng thẳng lưng trên thềm đá lạnh.
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn, thần sắc phẳng lặng, không một chút gợn sóng.
Không còn đau khổ gào thét, không còn một tia lưu luyến dại khờ của những đêm đông giặt áo rách tay.
Trong mắt ta lúc này, Lục Triều Dương chỉ là một kẻ xa lạ, dơ bẩn và đáng ghê tởm.
"Giữa ta và ngươi đã kết thúc từ lâu."
Giọng ta nhàn nhạt, nhưng sắc bén như một lưỡi d.a.o cắt đứt đoạn nhân duyên mục nát này.
Ba năm tận tụy, ba năm vắt kiệt m.á.u tủy nuôi dưỡng một con sói mắt trắng, ta đã trả đủ rồi.
Vào khoảnh khắc hắn dẫm nát lời thề để cưới thiên kim Thịnh gia, gả ta đi trên chiếc kiệu rách, ta đã c.h.ế.t.
Tạ Nhã Thanh đứng ở đây hôm nay, là Phong Vương phi do hoàng thất định danh, không phải món đồ chơi của hắn.
Ta thực sự buông bỏ rồi, l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng nhưng tự do vô bờ bến.
Lục Triều Dương nghe vậy liền nổi điên, cơ mặt hắn co giật kịch liệt vì không chấp nhận nổi sự thật.
Hắn tiến lên một bước, giọng nói tràn ngập sự cố chấp hẹp hòi, gào lên giữa phố.
"Nàng chỉ đang giận ta."
Hắn nhìn khối ngọc phỉ thúy trên cổ tay ta, ánh mắt tham lam, đố kỵ bùng phát.
"Nàng không thể yêu hắn. Phong Vương chỉ đang lợi dụng nàng để che mắt thiên hạ mà thôi!"
"Theo ta về, ta sẽ cho nàng một vị trí xứng đáng trong phủ, Nhã Thanh!"
Hắn liên tục nói, liên tục tự lừa dối chính mình bằng thứ lý lẽ ích kỷ của kẻ bề trên.
Hắn chưa từng thật sự hiểu ta, chưa từng biết ta cần tôn nghiêm hơn cần một chỗ dựa ban phát.
Hắn cho rằng ta mặc đại lễ phục đỏ rực ở đại điện chỉ là để trả thù hắn, để chọc tức hắn.
"Chát!"
Ta không nghe hắn nói nhảm nữa, dứt khoát vung tay tát mạnh một cái vào khuôn mặt vặn vẹo của hắn.
Âm thanh giòn giã, vang dội ngay giữa con phố Chu Tước đông người qua lại.
Người dân xung quanh bắt đầu tụ tập, vây xem, chỉ trỏ vào vết rằn đỏ năm ngón tay trên má đại thiếu gia Lục gia.
Lục Triều Dương ngây người, một bên mặt đỏ rực, đôi mắt trừng lớn nhìn ta đầy vẻ không tin nổi.
"Đừng chạm vào ta. Ngươi không còn tư cách."
Ta nhìn hắn, ánh mắt thanh lãnh như băng tuyết mùa đông, dẫm nát chút mặt mũi cuối cùng của hắn.
Cái tát này, ta đòi lại cho ba năm thanh xuân giặt áo đến rỉ m.á.u ngón tay dưới thềm nhà họ Lục.
Lục Triều Dương sau cơn sững sờ thì hoàn toàn đ.á.n.h mất lý trí, biến thành một con thú dữ điên cuồng.
Hắn không buông tay, ngược lại còn thô bạo vươn bàn tay thô lỗ ra, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay xanh ngọc của ta.
Lực mạnh đến mức làm làn da ta hằn lên một vệt đỏ bầm dữ tợn.
Hắn muốn kéo mạnh ta về phía con hắc mã của hắn, muốn cưỡng ép mang ta đi trước mặt bàn dân thiên hạ.
Toàn bộ con phố náo loạn, tiếng hạ nhân Lục gia hò hét, tiếng người dân xôn xao dạt ra hai bên.
Ta vùng vẫy kịch liệt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng thở dốc, một cảm giác ghê tởm dâng nghẹn nơi cổ họng.
Độc giả nhìn vào sẽ cực kỳ tức giận trước sự trơ trẽn, ích kỷ tột cùng của gã tra nam này.
"Cộp! Cộp! Cộp!"
Đột ngột, tiếng vó ngựa dồn dập, nặng nề như sấm truyền từ đầu phố lại gần.
Toàn bộ hộ vệ áo đen của Phong Vương phủ lập tức rút đao, tắp sang hai bên đường thành hai hàng thẳng tắp.
Người dân kinh thành tự động mở đường, không một ai dám chắn lối, bầu không khí trong tích tắc rơi vào hầm băng.
Sự xuất hiện của một người cực kỳ đáng sợ đang đến gần, khiến giông bão trên phố như đông cứng lại.
Bụi đất tung bay mịt mù dưới móng ngựa, vạt áo choàng đen thêu chỉ vàng rộng lớn phất mạnh trong gió bấc.
Cơ Trường Phong đã đeo trở lại chiếc mặt nạ sắt đen ngòm, từ trên lưng ngựa sải bước dài xuống thềm đá.
Hắn đi đến bên cạnh ta, ánh mắt sau hốc mặt nạ sắt khóa c.h.ặ.t vào vệt đỏ bầm trên cổ tay ta.
Hắn không hỏi đúng sai, không nổi nóng gầm rú một cách vô nghĩa.
Hắn dứt khoát quay người lại đối diện với Lục Triều Dương, giọng nói trầm thấp khàn khàn nhưng lạnh buốt thấu xương.
"Có người không biết sống c.h.ế.t dám chạm vào Vương phi."
Hắn khẽ nhếch môi, chữ "Đánh" ném ra sắc lạnh như một sắc lệnh từ vương quyền hoàng tộc.
"Đánh gãy đôi chân vừa mới lành của hắn."
Hắn bổ sung thêm một câu, giọng điệu bình thản đến đáng sợ nhưng chứa đựng cơn thịnh nộ kinh hoàng nhất từ đầu truyện.
"Nếu chống cự, đ.á.n.h tiếp."
"Rầm! Bịch!"
Hàng chục cấm binh giáp đen lập tức lao lên, v.ũ k.h.í trong tay thô bạo đập xuống người Lục Triều Dương.
Hắn chưa kịp rút kiếm đã bị đ.á.n.h ngã quỵ sụp xuống nền gạch đá khuyết góc, m.á.u tươi từ khóe môi trào ra.
Toàn bộ người dân vây xem khiếp sợ, quỳ rập đầu xuống đất, không một ai dám lên tiếng van xin cho Lục gia.
Ta đứng phía sau bóng đen cao lớn của Cơ Trường Phong, phượng ấn trong tay áo gấm khẽ rung lên nhè nhẹ.
Lần đầu tiên trong đời, có một người không cần hỏi lý do, không cần ta phải giải thích đúng sai, đã dứt khoát đứng chắn trước mặt ta.
Áo bào đen của hắn che khuất hoàn toàn khung cảnh hỗn loạn, m.á.u ch.óc phía sau, trao cho ta sự che chở tuyệt đối trước vạn người.
Ta xúc động, l.ồ.ng n.g.ự.c trái đập mạnh liên tục, giọt nước mắt kìm nén suốt nhiều năm suýt chút nữa rơi xuống.
Lục Triều Dương nằm dưới đất, ánh mắt ngập tràn sự tuyệt vọng và nhục nhã, gào thét bất lực.
Cơn gió đông đột ngột thổi mạnh qua con phố Chu Tước, mang theo những vụn băng lạnh buốt.
Dưới làn gió bấc thổi tung vạt áo, chiếc mặt nạ sắt đen ngòm trên mặt Cơ Trường Phong khẽ lay động một nhịp nhẹ.
Lục Triều Dương đang quỳ bò dưới đất, ngẩng cái đầu đầy m.á.u lên, nhìn chằm chằm vào khe hở nhỏ vừa lộ ra dưới mặt nạ sắt.
Ánh mắt hắn đột nhiên co rút lại kịch liệt, đồng t.ử giãn to như vừa nhìn thấy một bí mật kinh hoàng chấn động hoàng tộc.
