Vương Phi Đừng Mong Trốn - 3

Cập nhật lúc: 26/06/2026 09:03

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu xuân yếu ớt len qua khe cửa khảm ngọc, rọi lên tấm rèm lụa mỏng màu đỏ thẫm.

Thẩm Vãn Ninh tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là sự nặng nề nơi cổ chân.

Nàng khẽ động đậy, tiếng kim loại va chạm lách cách vang lên khô khốc.

Sợi xích vàng nhạt, thanh mảnh nhưng chắc chắn, vẫn khóa c.h.ặ.t nàng vào thành giường gỗ đàn hương

Tiêu Thừa Dực đã rời giường từ bao giờ.

Hắn đang ngồi bên bàn trà, khoác trên mình bộ trường bào hắc sắc thêu chỉ vàng quyền quý, khí chất thanh lãnh và uy nghiêm thường thấy của một vị Nhiếp chính vương đã trở lại.

Thế nhưng, khi nhìn thấy nàng tỉnh giấc, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng như băng tuyết của hắn bỗng chốc tan chảy, vương một chút ý cười nhu hòa

“Yên Yên, nàng tỉnh rồi?”

Hắn đứng dậy, bước đến bên giường.

Vãn Ninh theo bản năng co rụt người lại, đôi mắt hạnh ngập tràn sự cảnh giác.

Sự sủng ái của nam nhân này quá mức cực đoan, khiến nàng cảm thấy mình không phải là thê t.ử, mà là một chú chim quý bị hắn nhốt trong l.ồ.ng vàng

Hắn không để tâm đến sự xa cách của nàng, thản nhiên ngồi xuống mép giường.

Đưa bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng nâng cằm nàng lên.

“Hôm nay ta đặc biệt sai người mang tới hộp trang sức này, xem xem có vừa ý nàng không?”

Một nha hoàn lạ mặt tiến vào, cung kính đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ hoàng hoa lê chạm trổ tinh xảo.

Khi nắp hộp mở ra, ánh sáng bảo ngọc, trân châu rực rỡ suýt chút nữa làm lóa mắt Vãn Ninh.

Tiêu Thừa Dực cầm lên một chiếc trâm cài hình bướm bằng vàng khảm hồng ngọc.

Hắn tỉ mỉ cài lên mái tóc hơi rối của nàng

“Những thứ Đường gia… à không, Thẩm gia cho nàng thật quá thanh liêm, không xứng với Vương phi của ta.”

Hắn khẽ nhếch môi, giọng điệu mang theo sự châm chọc nhàn nhạt dành cho gia đình nàng.

“Từ nay về sau, phục sức của nàng sẽ do phủ Nhiếp chính vương lo liệu."

"Nàng thích gì, cứ việc nói với Tú Nhi.”

Tú Nhi, vị nha hoàn có đôi mắt sắc sảo và bước đi nhẹ tênh như người luyện võ, cúi đầu hành lễ.

Vãn Ninh nhận ra, ngoài việc phục thị, Tú Nhi còn có nhiệm vụ giám sát mọi hành động của nàng

Dù được đối xử bằng nhung lụa, Vãn Ninh vẫn thấy nghẹn lòng.

Nàng cầm b.út viết lên giấy tuyên đặt bên gối:

“Vương gia, thiếp không cần trang sức, thiếp chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí.”

Ánh mắt Tiêu Thừa Dực tối sầm lại trong nháy mắt.

Hắn cúi thấp đầu, hơi thở thanh lãnh pha chút mùi tuyết tùng bao vây lấy nàng.

“Ra ngoài? Để về Thẩm gia cho họ tiếp tục chà đạp nàng?"

"Hay để gặp lại kẻ nào đó trong ký ức của nàng?”

Hắn bỗng nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, kéo sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Vết sẹo chữ “Dực” trên cổ tay nàng bị ngón tay hắn miết mạnh đến mức ửng đỏ.

“Nàng là người đã cứu mạng ta mười năm trước, chính tay nàng đã khắc tên ta lên da thịt này. Giờ đây nàng muốn chối bỏ sao?”

Vãn Ninh bàng hoàng nhìn hắn.

Mười năm trước, nàng cứu hắn là thật.

Nhưng vết sẹo này... đó là kết quả của một lần nàng bị Thẩm Ngưng hãm hại, bị phạt roi rồi để lại sẹo, nàng vốn chẳng hề biết nó có hình chữ “Dực”.

Phải chăng mọi sự hiểu lầm đều bắt đầu từ đây?

“Vương gia, có lẽ ngài đã lầm...”

Vãn Ninh cố gắng mở lời, nhưng Tiêu Thừa Dực đã dùng nụ hôn chặn đứng tất cả.

Nụ hôn của hắn mang theo sự chiếm hữu điên cuồng, như muốn nuốt chửng nàng vào tận cốt tủy.

Hắn dường như không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào có thể phá vỡ ảo tưởng về nàng, người cứu rỗi duy nhất trong cuộc đời tăm tối của hắn

Buổi chiều, Thừa Dực vào cung xử lý chính vụ.

Trước khi đi, hắn không quên dặn dò ám vệ canh giữ nghiêm ngặt tiểu viện.

Vãn Ninh ngồi bên cửa sổ, nhìn qua hàng rào gạch xanh, nơi có bóng dáng thư phòng của hắn hiện lên giữa những tàn cây cổ thụ u uất

Nàng nhớ lại lời đồn rằng trong thư phòng của Nhiếp chính vương có một mật thất bí mật.

Nơi hắn g.i.ế.c sạch những kẻ dám bén mảng tới gần.

Một nỗi tò mò lẫn sợ hãi dâng lên trong lòng.

Nàng lợi dụng lúc Tú Nhi đi chuẩn bị bữa tối, dùng một cây trâm nhỏ tự mình rèn từ trước, khéo léo mở khóa sợi xích vàng

Bước chân nàng nhẹ tênh, lẻn qua những hành lang vắng lặng.

Thư phòng của hắn thoang thoảng mùi gỗ tùng lạnh lẽo và mùi mực mài dở.

Trên bàn trà vẫn còn đó chiếc hộp ngọc trắng bí ẩn mà hắn thường xuyên ngắm nghía

Vãn Ninh run rẩy mở nắp hộp.

Bên trong không phải là hổ phù hay mật chỉ kinh thiên động địa, mà là một đôi trâm bạc cũ kỹ, mòn vẹt, chính là vật mà nàng đã đ.á.n.h mất trong đêm tuyết mười năm trước

Nước mắt nàng chợt rơi xuống.

Hóa ra, hắn vẫn luôn giữ nó bên mình suốt ngần ấy năm.

Nhưng ngay khi nàng định rời đi, ánh mắt nàng bị thu hút bởi một bức bình phong thêu hai mặt che khuất góc trong cùng của thư phòng.

Tò mò bước tới, Vãn Ninh sững sờ đến mức suýt chút nữa thét lên.

Phía sau bức bình phong là hàng ngàn bức chân dung.

Trong tranh, một nữ t.ử khi thì mỉm cười dưới gốc cây đào, khi thì cuộn tròn ngủ say, khi thì đang băng bó vết thương với đôi mắt ngấn lệ

Mọi gương mặt trong tranh đều là của nàng.

Có những bức họa nét mực đã ố vàng theo năm tháng, chứng tỏ hắn đã vẽ nàng từ rất lâu.

Từ khi nàng còn là một đứa trẻ hèn mọn ở hậu viện Thẩm gia.

Hóa ra, không phải tình cờ hắn chọn nàng để xung hỷ.

Hắn đã đứng trong bóng tối, lặng lẽ quan sát cuộc đời nàng suốt mười năm qua

“Đẹp không?”

Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự lạnh lẽo tột độ vang lên ngay sau lưng.

Tiêu Thừa Dực đứng đó, bóng hắn đổ dài trên những bức họa, bao trùm lấy Vãn Ninh.

Đôi mắt hắn đỏ vẩn lên những tia m.á.u, nụ cười trên môi tàn nhẫn mà thâm độc:

“Yến Yến, nàng lại không ngoan rồi. Ta đã nói... không được bước vào đây mà?”

Vãn Ninh run rẩy lùi lại, lưng chạm phải những bức họa treo trên tường.

Tiêu Thừa Dực tiến lại gần, bàn tay lạnh ngắt vuốt ve gò má nàng, giọng thì thầm như tiếng quỷ sa đọa:

“Nếu nàng đã nhìn thấy bí mật của ta, vậy thì..."

"Cả đời này đừng hòng rời khỏi thư phòng này nửa bước.”

Đêm đó, vương phủ chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có ánh nến trong thư phòng nhảy múa suốt đêm.

Minh chứng cho một sự chiếm hữu đã vượt quá giới hạn của lý trí.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.