Vương Phi Đừng Mong Trốn - 4
Cập nhật lúc: 26/06/2026 09:03
Kể từ đêm Vãn Ninh vô tình bước vào mật thất và nhìn thấy hàng ngàn bức họa của chính mình.
Không khí trong phủ Nhiếp chính vương càng trở nên đông đặc và bức bối.
Tiêu Thừa Dực không còn che giấu sự điên cuồng của mình nữa.
Hắn không g.i.ế.c nàng, cũng không trách phạt nàng bằng đòn roi.
Nhưng hắn lại dùng một cách khác tàn nhẫn hơn: Sự hiện diện không rời nửa bước
Sợi xích vàng nơi cổ chân nàng được nới dài hơn, đủ để nàng đi lại trong khuôn viên thư phòng, nhưng tuyệt đối không thể bước ra khỏi cánh cửa lớn sơn son thiếp vàng.
Thừa Dực dường như muốn biến nàng thành một phần hơi thở của hắn.
Khi hắn xử lý tấu chương, nàng phải ngồi mài mực bên cạnh.
Khi hắn ngủ, nàng phải nằm trong vòng tay cứng như đá tảng của hắn, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn nhưng đầy tà khí của nam nhân này
Vãn Ninh cảm thấy mình như một con cá nhỏ bị mắc vào tấm lưới bằng vàng, càng vùng vẫy, mắt lưới càng siết c.h.ặ.t.
Nàng đã cố gắng giải thích về vết sẹo chữ “Dực” và chiếc chuông bạc.
Nhưng Thừa Dực chỉ dùng đôi môi lạnh lẽo chặn đứng lời nàng, thì thầm rằng:
“Yên Yên, đừng tìm cách lừa gạt ta nữa."
"Mười năm trước là nàng cứu ta, mười năm sau nàng phải trả nợ cho ta bằng cả cuộc đời này.”
Sóng gió thực sự bắt đầu vào một buổi chiều rực nắng, khi quản gia run rẩy báo tin:
Thẩm lão gia và đại tiểu thư Thẩm Ngưng đang đứng trước cổng vương phủ cầu kiến.
Trong sảnh chính, Thẩm Hoài, người phụ thân của Vãn Ninh đang đứng ngồi không yên.
Bên cạnh ông ta là Thẩm Ngưng, hôm nay nàng ta diện bộ váy lụa vân mây quý giá nhất, trang điểm lộng lẫy, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt u ám ngày nàng ta ép Vãn Ninh lên kiệu hoa.
Khi thấy Tiêu Thừa Dực bước ra, khí chất hiên ngang, sắc diện hồng nhuận.
Hoàn toàn không có vẻ gì là kẻ sắp c.h.ế.t, đôi mắt Thẩm Ngưng lóe lên sự tham lam và hối hận tột cùng
“Thần Thẩm Hoài, tham kiến Nhiếp chính vương!”
Thẩm Hoài quỳ rạp xuống, giọng run rẩy.
Tiêu Thừa Dực thong thả ngồi xuống ghế chủ vị, tay phải lười biếng mân mê tách trà, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh núi.
Hắn không cho họ đứng dậy, chỉ nhàn nhạt cất lời:
“Thẩm đại nhân đại giá quang lâm, không biết có việc gì chỉ giáo?”
Thẩm Ngưng lấy hết can đảm, ngước nhìn Thừa Dực bằng đôi mắt ngấn lệ, giọng điệu thanh tao nhưng chứa đầy ý đồ:
“Vương gia, thần nữ tới đây là để thỉnh tội."
"Đêm tân hôn đó… thần nữ bị bệnh nặng hôn mê, không ngờ nhị muội Vãn Ninh lại vì lòng tham vinh hoa phú quý mà tráo đổi hỷ phục, tự ý lên kiệu hoa gả vào vương phủ."
"Thần nữ… thần nữ thực sự đau lòng vô cùng!”
Vãn Ninh đứng phía sau bức bình phong, nghe những lời đổi trắng thay đen của đích tỷ mà toàn thân lạnh ngắt.
Nàng chưa kịp phản ứng thì một bàn tay to lớn đã nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng ra trước mặt mọi người.
Tiêu Thừa Dực nhìn Thẩm Ngưng, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:
“Ồ? Ý của đại tiểu thư là Vãn Ninh đã cướp vị trí của nàng?”
“Đúng vậy, Vương gia!”
Thẩm Ngưng thấy hắn mỉm cười, cứ ngỡ mình đã có hy vọng.
Nàng ta liền tiến lên một bước, từ trong n.g.ự.c lấy ra một chiếc khăn tay cũ kỹ, trên đó thêu một nhành hoa đào méo mó.
“Người cứu ngài mười năm trước dưới khe núi… chính là thần nữ.'
"Chiếc khăn này chính là vật chứng."
"Vãn Ninh từ nhỏ đã hay đi theo thần nữ, chắc chắn con bé đã lén lấy trộm chuông bạc của thần nữ để mạo nhận ơn cứu mạng!”
Bầu không khí trong sảnh đột ngột hạ xuống âm độ.
Vãn Ninh nhìn chiếc khăn tay kia, đó quả thực là chiếc khăn nàng đã từng thêu để tặng cho thiếu niên năm ấy nhưng bị thất lạc.
Hóa ra, Thẩm Ngưng đã nhặt được nó và luôn giữ lại để chờ cơ hội này.
Thừa Dực không nhìn chiếc khăn, hắn xoay người lại, bóp c.h.ặ.t cằm Vãn Ninh, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.
“Yên Yên, nàng nói xem, lời nàng ta nói có đúng không?”
Vãn Ninh không thể nói, nàng chỉ biết lắc đầu, đôi mắt hạnh ngập đầy uất ức và tuyệt vọng.
Tiếng chuông bạc bên hông nàng lanh lảnh vang lên như một tiếng nấc nghẹn.
Thẩm Ngưng thấy vậy, càng thêm đắc thắng:
“Vương gia, nàng ta chỉ là một thứ nữ thấp kém'
"Mẹ nàng ta lại là kẻ tâm thuật bất chính. Một kẻ như vậy sao xứng ở cạnh ngài?"
"Thần nữ nguyện ý sửa lại sai lầm, thay muội muội hầu hạ ngài cả đời.”
Thừa Dực đột nhiên bật cười, tiếng cười khàn đặc chứa đựng sát khí điên cuồng.
Hắn bất ngờ buông Vãn Ninh ra, bước xuống từng bậc thềm về phía Thẩm Ngưng.
Mỗi bước chân của hắn như dẫm lên trái tim nàng ta.
“Đúng là mười năm trước có một cô nương đã cứu ta.”
Thừa Dực đứng trước mặt Thẩm Ngưng, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ.
“Nhưng nàng có biết sau khi cô nương đó rời đi, ta đã làm gì không?”
Thẩm Ngưng ngơ ngác, không nói nên lời.
“Ta đã thề rằng, kẻ nào dám mạo danh nàng, ta sẽ khiến kẻ đó sống không bằng c.h.ế.t.”
Hắn bất chợt nắm lấy cổ họng Thẩm Ngưng, nhấc bổng nàng ta lên bằng một tay.
“Ngươi nói ngươi cứu ta?"
"Vậy vết sẹo do ch.ó rừng c.ắ.n trên bả vai trái của ta năm đó, nàng dùng t.h.u.ố.c gì để chữa?”
Thẩm Ngưng mặt mày tím tái, ú ớ không ra tiếng.
Nàng ta làm sao biết được chi tiết đó?
Thừa Dực hất mạnh nàng ta xuống đất như hất một đống rác bẩn thỉu.
Hắn rút khăn tay lau sạch những ngón tay vừa chạm vào nàng ta, ánh mắt chán ghét tột độ.
“Mười năm trước, chính mắt ta nhìn thấy nàng xua đuổi ta khi ta đang hấp hối bò đến cổng Thẩm phủ cầu cứu."
"Chính nàng đã sai hạ nhân ném những đồng tiền lẻ vào mặt ta và bảo ta cút đi!"
"Kẻ duy nhất dám lén mang t.h.u.ố.c, mang cơm, và dùng chính chiếc chuông bạc này để gọi tỉnh linh hồn ta giữa đêm tuyết…"
"Chỉ có một mình Yên Yên của ta thôi!”
Hóa ra, Thừa Dực không hề bị lừa.
Hắn tỉnh táo hơn bất cứ ai.
Hắn chọn Vãn Ninh không phải vì nàng mạo danh, mà vì hắn đã chờ đợi nàng suốt mười năm ròng rã trong bóng tối của hận thù và quyền lực
“Thẩm Hoài, ngươi dùng một thứ nữ để lừa gạt ta, giờ lại đưa một đích nữ đến để làm nhục trí tuệ của bổn vương?”
Thừa Dực lạnh lùng ra lệnh:
“Người đâu! Lôi Thẩm Ngưng ra ngoài, vả miệng năm mươi cái vì tội khi quân mạo nhận."
"Còn Thẩm gia… từ nay về sau, cắt đứt toàn bộ bổng lộc, thu hồi điền sản."
"Nếu ta còn thấy bất kỳ người nào họ Thẩm xuất hiện trước mặt Vương phi, ta sẽ khiến Thẩm gia diệt tộc!”
Thẩm Hoài và Thẩm Ngưng bị lôi đi trong tiếng la hét và van xin t.h.ả.m thiết.
Sảnh chính trở lại vẻ tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Thừa Dực quay lại, thấy Vãn Ninh đang run rẩy đứng đó.
Hắn đi tới, vòng tay siết c.h.ặ.t eo nàng, vùi mặt vào hõm cổ nàng, tham lam hít lấy mùi hương thanh khiết đã xoa dịu hắn qua những cơn ác mộng
“Yên Yên, thấy chưa?"
"Ngoại trừ ta ra, không ai trên thế giới này thật lòng đối tốt với nàng cả. Cha nàng coi nàng là vật thế mạng, chị nàng muốn cướp đi mọi thứ của nàng.”
Hắn c.ắ.n nhẹ vào vành tai nàng, giọng điệu đầy sự chiếm hữu bệnh hoạn:
“Chỉ có vương phủ này, chỉ có vòng tay này là nơi an toàn nhất của nàng."
"Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rời đi nữa, có được không?”
Vãn Ninh cảm thấy trái tim mình nặng trĩu.
Hắn đã trả thù cho nàng, hắn đã bảo vệ nàng trước những kẻ hãm hại nàng suốt mười mấy năm qua.
Nhưng cái giá phải trả cho sự bảo hộ này… chính là sự tự do của nàng.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như m.á.u.
Vãn Ninh nhìn thấy trong mắt Thừa Dực một ngọn lửa tình yêu quá mức nồng cháy, nó dường như có thể thiêu rụi cả nàng và hắn thành tro bụi
